- Nếu như lỗ, bất quá là một. Nếu như lời, vậy thì trăm hoặc vạn. Mạo hiểm như vậy đáng giá. Lúc Khổng Chương nói lời này rất là trịnh trọng.
Lời này của gã nói khiến cả phòng an tĩnh, Triệu Tiến hé mắt nhìn Khổng Chương, cười lắc đầu nói.- Đừng nghĩ quá xa, ngươi muốn ở nơi này mở tiệm sẽ có người giúp ngươi tiện lợi. Về sau Từ Châu ở Tế Ninh bên kia cũng có cửa tiệm. Ngươi nếu như có chuyện làm ăn gì tìm thẳng sang đó. Người làm ăn nói chuyện làm ăn, hiện giờ mọi người mau chóng đi làm giàu thì tốt rồi.
Khổng Chương cười khom người tạ ơn. Nói tới đây vẻ mặt của hai cha con Vương Hữu Sơn và Vương Triệu Tĩnh có chút cổ quái. Ngược lại ánh mắt Như Huệ nhìn Khổng Chương nhiều thêm mấy phần khen ngợi. Song nói được tới chỗ này, cũng không cách nào tiếp tục đàm luận sâu thêm, Khổng Chương đối với cái này cũng rất biết điều, sau khi tạ ơn thì nói bên phía Sơn Đông còn có việc phải vội trở về, ở đây cáo từ với các vị, hy vọng còn có lúc tái kiến. Vương Triệu Tĩnh tiễn người ra ngoài.
Sau khi trở về, sắc mặt Vương Triệu Tĩnh càng thêm lạ lùng, mở miệng nói.- Đại ca, Khổng Chương kia nói hiện giờ Khổng phủ không có võ lực của mình, rất nhiều hộ vệ trang đinh không đáng nhắc tới, xin đại ca buông tay đi làm thì tốt rồi.
Vương Hữu sơn ở nơi đó bưng tách trà lại đặt xuống lắc đầu nói.- Nơi đó là con cháu Thánh Nhân, học vấn liên thủ chia rẽ cũng không thiếu. Con cháu Khổng gia đều như vậy, đều nhìn ra thế thời này không xong rồi.
Thân là trưởng bối, Vương Hữu Sơn cũng biết bọn vãn bối ở trước mặt ông ta rất bó buộc, sau khi than thở đôi câu liền tự mình rời khỏi. Vương gia ở bên trong Hà Gia Trang cũng có sản nghiệp và tôi tớ, chỗ ở vân vân cũng thuận tiện. Tất cả mọi người đều đứng dậy đưa Vương Hữu Sơn rời khỏi. Sau khi trở lại, sắc mặt Vương Triệu Tĩnh có chút khó coi, bản thân y giương cờ gióng trống gọi Triệu Tiến trở về như thế, trân trọng như thế, không ngờ rằng lại nói chuyện như vậy, cảm giác rất là nhàm chán.
Triệu Tiến cười nói.- Khổng Chương này rất thú vị, tra rõ ràng lai lịch của y. Phải thật mau.
Triệu Tiến dùng tay vạch vào khoảng không vòng tròn, mở miệng nói.- Trước nay chúng ta chỉ ở một vùng đất Hà Gia Trang. Gặp phải chính là thế lực thổ hào các nơi Từ Châu. Đợi chúng ta mở rộng ra tới ngoài Từ Châu, thì bắt đầu có hạng người như Phùng gia Dương Châu tìm tới. Tới lúc khống chế cửa sông Thanh Giang, thì dẫn tới bọn người Mã Xung Hạo. Hiện giờ lại mở rộng ra ngoài, người Khổng gia cũng liền có đụng chạm với chúng ta. Không cần cảm thấy chúng ta mệnh trời nằm ở trên thân, chỉ chẳng qua chắc chắn đụng phải. Kẻ cảm thấy hợp thì tìm tới, không cần xem việc này quá trọng yếu. Đích thân tìm tới chúng ta nhiều như vậy, phải đối đãi như thế nào vẫn là phải nhìn lợi hại xa gần. Hiện giờ đại sự đứng đầu của chúng ta chính là mở rộng thay đổi biên chế. Triệu Tĩnh lấy thứ đồ đã bàn định xong ra đây. Mọi người nghe thử một chút.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu, từ trong hộp gỗ bên cạnh lấy ra một quyển sổ sách, lật ra đọc. Tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe, ngược lại trong lòng Cát Hương chạy gấp trở về có chút thấp thỏm, không ngừng nhìn về hướng Trần Thăng và Triệu Tiến, lại nhận ra thần sắc hai người bọn họ như thường lúc này mới vụng trộm nhẹ nhàng thở ra. Nghĩ thầm rằng hai nữ thân thiên kiều bá mỵ Dương Châu kia quả thật là vật báu, thương nhân giàu có thay y nuôi dưỡng ở cửa sông Thanh Giang bên kia, cũng không biết lúc nào mới trở lại được, thương nhân giàu có kia ngược lại thức thời, không đưa ra đòi hỏi gì, chỉ hết lòng nịnh bợ.
Ở bờ bắc Hoàng Hà Từ Châu, gia đinh đoàn luyện Triệu Tự Doanh cũng trú đóng xấp xỉ con số bốn ngàn, nếu như tới thời khắc nguy cấp, nam đinh, trai tráng của chính Từ gia từng trải qua huấn luyện cũng gom ra được hơn ba ngàn. Con số này đủ để trấn ép vùng đất phủ Duyện Châu. Phải biết rằng, đoàn luyện bên trong các điền trang kia gom ra hết cũng có con số năm ngàn tới sáu ngàn.
Những cốt cán binh mã Triệu Tự Doanh đó chính là hai đại đội, đại đội thứ tư của Trương Hổ Bân và đại đội thứ nhất của Lỗ Đại hiện giờ tất cả mọi người đều ước hẹn ngầm là do Trương Hổ Bân dẫn đầu, Lỗ Đại thứ hai. Mặc dù thân phận của Lỗ Đại ở trong gia đinh được xưng tụng thứ nhất, nhưng Trương Hổ Bân càng có mưu lược quyết đoán hơn, vả lại gã linh hoạt hơn xa Lỗ Đại.
Nếu như đổi hai người Lý Ngũ và Lý Hòa, thậm chí là liên trưởng lâu năm trong ba đoàn và đội Thân Vệ, đều chưa chắc bằng lòng nghe theo chỉ huy của Trương Hổ Bân, nhưng con người Lỗ Đại này rất thành thật chất phác, ngay khi y nhận ra được mình về mặt huấn luyện chỉ huy đích xác không bằng được Trương Hổ Bân, đối phương quả thật xuất chúng, y đã vui vẻ phục tùng hoàn toàn liên thủ, hơn nữa còn trấn ép phản đối của liên trưởng bên dưới.
Hiện giờ một vùng Cảnh Sơn, Phong Huyện và Bái huyện ở bờ bắc Hoàng Hà đã có người ngầm gọi Trương Hổ Bân là "thập nhất gia", gọi là người đứng đầu bên dưới Triệu, Trần, Vương, Thạch, Cát, Đổng, Lưu, Lôi, Tào, Chu. Tuy nhiên Trương Hổ Bẩn đối với xưng hô này cũng cực kỳ không vui vẻ, nếu dám có người giáp mặt nói, không nể tình nghĩa sẽ tức thì trở mặt. Nhưng gã thu liễm thế nào, bên trong doanh trại đại đội thứ tư Sơn Đông và Từ Châu loáng thoáng đã có dáng vẻ trung thành nhỏ nhoi rồi. Không riêng gì gia đinh, bọn đoàn luyện điều động rải đi hằng này, ngay cả rất nhiều việc khắp nơi cũng tìm tới tận cửa.
Thậm chí có người nơi Sơn Đông bên kia đối với thể chế của Triệu Tự Doanh còn chưa quen thuộc, cho rằng Trương Hổ Bân này chính là toàn quyền gánh vác mọi việc, cũng đều sang cầu khẩn lấy lòng, người đưa lễ vật nịnh bợ cũng không ít. Đối với những kẻ này, Trương Hổ Bân đều không ngại nói cho bọn họ biết mình không cách nào làm chủ, chuyện nào thì đi tìm người quản chuyện đó, đại sự phải tìm tới Tiến gia quyết định vân vân, tuy nhiên mỗi ngày khách khứa nhộn nhịp là tránh không khỏi.
Nơi đại đội thứ tư trú đóng là một trang viên tu sửa lại, trạch viện nhà giàu trong trang tất nhiên biến thành phòng trực, nơi ở thường ngày của Trương Hổ Bân, lúc này lại có khách tới bái kiến, nói là thân thích của tiến sĩ nào có ở huyện Cự Dã Sơn Đông. Châu huyện ở Lỗ Nam này, phàm là dòng dõi thân sĩ quan lại đều trong lần Văn Hương Giáo đại loạn này tổn thất thê thảm, rất nhiều gia đình bị giết sạch cả nhà, người lưu lại được cũng coi như của hiếm lạ rồi.
Trái phải trước sau của phòng trực đều có gia đinh hộ vệ, tuy nhiên vẻ mặt bọn gia đinh hộ vệ đều rất vi diệu, có người lãnh đạm không cảm xúc, có người thì không ngừng trao đổi ánh mắt, còn có người muốn biết bên trong nói gì, cũng không để ý tới đồng bọn nhận ra, tuy nhiên tựu chung lại vẫn đều là thái độ nghiêm thủ.
Trong phòng chỉ có Trương Hổ Bân và hai người khách tới. Người khách tới hơn bốn mươi tuổi này thật ra có dáng vẻ kẻ sĩ đọc sách, hơn nữa màu da trắng bệch, vừa nhìn đã không phải thân hào làm ăn buôn bán trên đất này mà là trong thành hoặc là kiếm ăn ở nơi nào đó. Người khách tới này nói mình có chuyện khẩn cấp vạn lần bẩm báo, nhất định phải gặp mặt một mình nói chuyện. Sau khi soát người xác nhận an toàn, người khác đều lui ra ngoài, trên mặt Trương Hổ Bân không có biểu tình gì, nhưng nếu như là người quen thuộc gã liền nhìn ra được Trương Hổ Bân rất nóng lòng.