- Loại sự tình này ít tranh cãi thì tốt hơn, trên thân chúng ta đều có việc cần làm bên trên bố trí, làm xong việc cần làm cũng tốt hơn bất cứ thứ gì. Mã đại đội trưởng sắp tới Tế Ninh rồi, vị đại gia này chính là người khôn khéo, ngẫm xem ứng đối thế nào đi. Nhiếp Hắc nhắc nhớ một câu sau cùng, trong phòng tức thì an tĩnh hơn không ít.
Mã Xung Hạo nói là muốn chủ trì Tế Ninh, tuy nhiên ở Từ Châu lại trì hoãn thì giờ rất lâu không có nhúc nhích, hiện giờ có tin tức truyền tới nói là lên đường rồi, tuy nhiên không có đi đường sông, ngược lại dẫn người đi đường bộ, nhìn qua từng cái thôn trang. Kỹ lưỡng như thế đã khiến bọn người làm việc ở Tế Ninh có chút thấp thỏm.
Nghĩ tới điều này, tất cả mọi người có chút bực bội, Nhiếp Hắc lại là nói.- Bảo bọn họ mau chóng tra khảo, thủ đoạn không xong thì mời người trong nha môn sang, không cần sợ chết người. Mã đại đội trưởng tới đây, chúng ta phải có lời ăn nói, tránh cho cái gì cũng nói không ra.
Những giáo chúng bị cầm tù mới bị đưa tới trong thôn trang kia, không phải đi nơi đó làm khổ sai mà là trước hết trải qua tra khảo, tin tức của những giáo phái trong bóng tối này Triệu Tự Doanh không lúc nào chê ít.
Bàn bạc trong phòng nghị sự rất nặng nề, tâm tình mọi người đều không tốt đẹp chút nào, bên ngoài thì vui mừng phấn khởi, tuy nhiên đều biết việc chính khẩn cấp, không có người nán lại quá lâu, sau khi dặn dò trực đêm xong, rất sớm đều đã đi ngủ.
Song ngủ thẳng tới nửa đêm, rất nhiều người lại bị đánh thức, đầu tiên là tiếng huyên náo phía ngoài, sau đó là tiếng thanh la và tiếng kèn, tiếp đó có người mau chân chạy sang, gọi tất cả mọi người thức dậy, loạn lạc xảy ra ban đêm lại có dính tới Từ Châu.
Hai tiệm buôn trong thành của Vân Sơn Hành còn có một kho hàng x vào buổi tối chút nào bị người phóng hỏa. Thủ đoạn phóng hỏa hết sức khéo léo, dùng bao hương tro bọn trộm cướp chốn giang hồ thường dùng, bên trong bao chứa dây hương và giấy dầu, sau khi ném tới nơi nào, qua một đoạn thì giờ sẽ tự cháy. Chỗ góc tường cạnh kho hàng và mấy nơi tiệm buôn đó còn bị lén lút đổ dầu, là dùng vải bông ngấm dầu ném vào chỉ cần bao hương tro kia cháy trước, vải bông tẩm dầu này cháy cực nhanh.
Nhà cửa trong thành Tế Ninh đại đa số là làm bằng gỗ, nhất là không chịu được lửa. Cũng may khuôn phép của Vân Sơn Hành nghiêm cẩn, người tuần tra ban đêm không dám nghỉ ngơi, lửa kia vừa mới đốt lên, đã có người chạy tới, hơn nữa chiếu theo khuôn phép của Triệu Tự Doanh, các nơi đều có vại nước và thùng cát, thuận tay quơ lấy đã dập tắt được lửa.
Một khi kinh động rồi, những người khác cũng sẽ cử động theo. Mỗi căn phân điếm của Vân Sơn Hành, từ chưởng quỹ tới tiểu nhị bên dưới, trước khi sắp ra ngoài đều nghe lão giang hồ của đội Nội Vệ giảng qua các loại mưu đồ, hơn nữa ở trong những chưởng quỹ tiểu nhị này, thường thường đều có gia đinh đội Nội Vệ. Tất cả mọi người đều biết nên làm thế nào, có một số cơ quan còn chưa bốc cháy cũng bị phát giác xử trí.
Phân điếm Vân Sơn Hành bên này không gặp phải tổn thất, nhưng bọn giặc phóng hỏa lại không chỉ nhằm vào Vân Sơn Hành và nơi dính tới Từ Châu, bọn chúng còn phóng hỏa nơi nhà bá tính dân thường. Tuy nói lúc này Tế Ninh không có sóng gió gì, nhưng một nhà nổi lửa dần dần sẽ lan tràn ra, hỏa hoạn lan tràn này thì rất dễ dàng lan tới gần sản nghiệp của Từ Châu.
Trong thành trì khắp thiên hạ đối với hỏa hoạn bậc này đều có ứng đối, trong thành thủy xã đoàn luyện chính là trù bị vì điều này, một khi có dấu hiệu hỏa hoạn, dân tráng thủy xã khắp nơi sẽ sang dập lửa. Hơn nữa trên dưới phân điếm Vân Sơn Hành cùng với bọn người dính vào cũng nghiêm cẩn, tụ tập lại cùng nhau, có người thủ hộ cửa tiệm có người ra ngoài giúp đỡ. Người từ trên xuống dưới Vân Sơn Hành cũng từng trải qua huấn luyện, có bọn họ giúp đỡ lo liệu, hỏa hoạn xung quanh rất nhanh đã bị dập tắt, nhưng vẫn có mấy nhà xảy ra thương vong, nhà cửa toàn bộ bị hủy.
- Nửa đêm có người tới gần nơi này của chúng ta. Sau khi bị tôi phát hiện, người nọ vội vàng bỏ chạy, ban đêm nhìn không rõ. Tôi chiếu theo dặn dò không có rời khỏi. Ngay cả nơi trú ngụ của bọn Nhiếp Hắc cũng xảy ra chuyện náo loạn, sau khi tất cả mọi người đều tỉnh giấc, đội trưởng cả đêm thay phiên tới lui bẩm báo.
Đám người Nhiếp Hắc sắc mặt cũng cực kỳ khó coi, trả thù này tới thật là mau chóng. Ban ngày bắt người của đối phương, ban đêm đối phương không ngờ dám trở lại phóng hỏa, với uy phong Triệu Tự Doanh hiện giờ, không ngờ còn có người dám không biết tốt xấu như vậy thật sự khiến cho người ta không trút nổi cơn giận. Nhưng căm tức thì căm tức, việc nên làm vẫn là phải làm, một bên phái người đi nơi lửa cháy thăm dò, một bên dẫn người tra soát xung quanh nơi ở.
Văn Hương Giáo làm loạn, không ít nhà giàu trong thành Tế Ninh nhà tan cửa nát, nhà cửa của bọn họ ở chính là nhà cho rằng có ma bị mua lại giá thấp, chiếm đất rộng lớn, cũng cách khá xa với chỗ ở của dân chúng xung quanh. Cho nên ban đêm rất khó tới gần, chỉ cần tra soát cẩn thận cũng không có cơ hội lợi dụng nào.
Vừa tra soát như vậy đúng thật là tìm ra đồ vật này nọ, nhìn thấy cơ quan phóng hỏa rơi vãi trên mặt đất, còn nhìn thấy mấy thùng chất lỏng mùi tanh hôi xông vào mũi. Điều này Nhiếp Hắc cũng hiểu, đi tới hỏi thử sơ qua liền mắng, không ngờ là trộn lẫn máu chó mực và hành kinh của nữ nhân. Vật này tuy nói không có sát thương gì, lại là thứ đố xui xẻo nhất khiến người buồn nôn.
- Dặn dò người gọi tỉnh hết bọn hàng xóm. Tra soát từng nhà, không phải tra giặc mà là nhìn xem có cơ quan phóng hỏa hay không, sau đó nói với chỗ Vân Sơn Hành. Tháng ngày chúng ta ở Tế Ninh còn lâu dài, thanh danh không được hủy hoại. Những người xung quanh đây gặp phải tai họa bị đốt cháy, chúng ta xuất tiền cứu tế.
Nhiếp Hắc trầm mặc nói, Trịnh Toàn vào lúc này cũng không để ý gì, chỉ là dẫn thuộc hạ đi gõ cửa dò hỏi, hiện giờ không được để cho bọn hàng xóm có tổn thất.
Mà nét mặt Vưu Chấn Vinh càng kém hơn, gã vốn đã bỏ qua cơ hội rất nhiều lần, lần này ra ngoài làm việc là nín nhịn đủ nhiều rồi, đã muốn lập công lộ rõ bản lĩnh, lại không ngờ rằng gặp phải chuyện như vậy, đây cũng xem như chịu quả đắng rồi. Nhìn Trịnh Toàn rời khỏi, người khác đi xa, gã tiến đến bên cạnh Nhiếp Hắc hạ giọng nói.- Lão Nhiếp, chúng ta trước hết tra soát. Đợi tra ra nguyên nhân, bắt lấy được người lại báo tới chỗ Tiến gia.
Vào lúc này, Nhiếp Hắc thật sự là nổi giận.- Thối lắm, ngươi không biết khuôn phép làm việc của Tiến gia sao? Ngươi giấu diếm không nói, sau khi xong việc làm tốt cũng là tội. Có việc gì nói việc đó, Tiến gia là người phân rõ đúng sai.
******
Có người thất kinh hỏi.- Quý trang chủ ngươi nhìn bên này, có mười mấy người cưỡi ngựa, làm sao đây?
Tiết trời nóng bức, mặt trời chói chang nhô lên cao, Quý Tư Khảo trang chủ hai mươi ba tuổi trên tráng đều là mồ hôi, nhưng mồ hôi này lại không phải bởi vì phơi dưới nắng mặt trời nóng bức, mà là bởi vì tức giận những tá điền trang đinh trước mặt đó. Có người đang hô lớn.- Bà con, ruộng đất thôn trang này vốn chính là của tổ tông chúng ta trồng trọt, bằng vào cái gì người Từ Châu bọn chúng tới liền nói là của nhà mình. Chúng ta vất vả bận bịu, thứ đồ trồng ra được còn phải thuộc về người Từ Châu. Hán tử Sơn Đông chúng ta cũng là kẻ có cốt cách, không lẽ nào bị bọn người Từ Châu nói khoác đó khi dễ.