Triệu Tiến nói rất nghiêm khắc.- Ngươi không cần cảm thấy là họ hàng nhà mình. Ta nói mấy việc này ngươi nếu muốn phạm vào, ngươi có lẽ không có việc gì cả, nhưng những tăng nhân trong chùa và bọn huynh đệ tin Phật của ngươi cũng phải theo đó gặp xui xẻo. Ngươi nếu đã tin Phật, lòng từ bi này luôn phải có đấy.
- Xin Tiến gia yên tâm, thuộc hạ hiểu rõ phân biệt được công và tư. Đối với lệnh cấm của Triệu Tiến, Hà Chính ngược bình tĩnh hoà nhã lãnh mệnh, không có bất kỳ tức giận hoặc là phản bác. Triệu Tiến lúc mới biết việc tin Phật của Hà Chính, thật ra cũng không có gì đi nói gì cả, nhưng sau này nghe được người từ trên xuống dưới đánh giá nhiều về Hà Chính như thế, lửa giận mới dần dần nổi lên.
Sau khi dặn dò xong Hà Chính, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh lại làm ra nhiều lần sắp xếp, lại có người khắp nơi lén lút theo dõi Hà Chính, lúc này mới dám để cho Hà Chính đi ra ngoài làm người dẫn đầu. Hiện tại các nơi thôn trang bên Sơn Đông, cần gấp nhất chính là cẩn thận tỉ mỉ, cái khác cũng không cần nhắc tới, bảo bọn họ dựa theo khuôn phép của Triệu Tự Doanh làm thêm mấy năm, lúc đó bàn lại cũng không muộn lắm.
Tình hình của Lý Xán lại khác với Hà Chính, khi Lý Xán vừa tới Triệu gia, nhìn có chút mập mạp vụng về, thật sự ra cũng là tên láu cá khôn khéo, gã ở bên trong gia đinh đã làm qua một đoạn tháng ngày khá lâu, thuộc loại người ngoài thao luyện ra tuyệt đối sẽ không động một cái khác. Nhưng khiến mọi người dở khóc dở cười chính là, các hạng huấn luyện đòi hỏi của gia đinh gã đều đạt chuẩn, chỉ có điều là nằm giữa không đạt chuẩn và vừa đạt chuẩn thôi.
Trong gia đinh làm cũng khá lâu, phụ thân của Lý Xán khẩn cầu Triệu Chấn Đường, xin cho Lý Xán được đi làm việc bên Vân Sơn Hành, tin tức truyền tới, Triệu Tiến lập tức nghe theo, tính tình Lý Xán như vậy ở trong đại đội gia đinh chính là con sâu làm rầu nồi canh, mọi người đều sẽ bị gã lây nhiễm làm biếng theo, vẫn là đi làm việc bên Vân Sơn Hành thì tốt hơn.
Hữu xạ tự nhiên hương, trổ hết tài năng, Lý Xán ở trong gia đinh gian xảo giở thủ đoạn, nhưng vừa đến Vân Sơn Hành lập tức trở nên xuất chúng. Dựa theo đánh giá của mấy lão chưởng quầy trong Vân Sơn Hành "Tiểu tử này gian xảo thật giống như làm buôn bán lâu năm lắm vậy". Tuy nhiên Lý Xán cũng cần phải rèn luyện thêm, lúc mới bắt đầu qua tay gã buôn bán với thương nhân buôn muối lậu phủ Hoài An, quả nhiên là làm cho đối phương nhiều hơn một đồng tiền cũng kiếm không được, mà Vân Sơn Hành thì hoàn toàn kiếm được đầy đủ, trong tay mình cũng có được không ít chỗ tốt.
Nhưng bởi vì bóc lột quá tàn nhẫn với thương nhân buôn muối lậu, khiến cho đối phương không có kiếm lời được, làm cho đối phương thay đổi đi đường buôn muối khác, xích mích với Triệu Tự Doanh vài lần, tạo thành chết chóc. Đến lúc này, Lý Xán mới biết được chuyện buôn bán có đôi khi không được ăn sạch bách, một lần ăn đến sạch sẽ, lần sau sẽ không có mà ăn. Sau đó Triệu Tiến tìm đến và nói chuyện một lần với Lý Xán, nói ngươi nếu như muốn kiếm tiền cho mình, ta đây sẽ cho ngươi một tiệm buôn, treo luôn danh hiệu của Vân Sơn Hành, kiếm được bao nhiêu đều là của ngươi, núi vàng biển bạc cũng không phải là không có, nếu như muốn tiếp tục làm việc tại Triệu Tự Doanh, thì cũng đừng có ở chính giữa kiếm lời bỏ túi riêng, nếu có một lần nữa, ta đánh gãy chân ngươi sau đó vứt trở về.
Lý Xán ngay trước mặt đuwa ra lựa chọn, nộp lên tiền bạc do mình kiếm được, sau đó phát lời thề độc. Đối với biểu hiện của Lý Xán, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng từng nói qua.- Tiểu tử này không phải không tham tiền, gã là muốn kiếm càng nhiều thêm, gã nhìn ra được ở trong Triệu Tự Doanh chúng ta mai sau kiếm được lớn hơn càng nhiều hơn nữa.
Kế tiếp, Lý Xán dẫn theo mấy người luyện võ Từ Châu làm hộ vệ, tự mình đi đến Bi Châu thăm hỏi những thương nhân buôn muối lậu. Ngoại trừ những kẻ đã chết ra, đám người còn lại đều là đến nhà thăm hỏi tạ lỗi, tự mình trả lại tiền bạc kiếm được lúc trước, sau đó đưa ra đủ loại hứa hẹn. Bọn buôn muối lậu phủ Hoài An lần này cũng không có lựa chọn khác, chỉ đành vuốt lỗ mũi tin cậy nghe theo, nhưng kế tiếp bọn họ nhận ra, Lý Xán thật sự giống như thay đổi thành một người khác vậy, bắt đầu học làm kiểu buôn bán tất cả đều vui vẻ.
Chợ muối Từ Châu khai trương và trở nên thịnh vượng, công lao của Lý Xán không nhỏ. Hàng loạt thương nhân buôn muối đều là do bọn Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí đàm phán được, mà bọn thương nhân buôn muối đều là do Lý Xán tiến cử đến. Sau đó mấy thương khách buôn muối nhỏ Hà Nam, Sơn Đông còn có phủ Phượng Dương này cũng là do gã đến đưa tin, nếu gã cứ như vậy làm tiếp, cục diện bên chợ muối này nhất định là thuộc về gã trông coi.
- Lý Xán kiềm hãm không được lòng dạ của mình, rất thích những điều mới mẻ, đồ vật mới mẻ. Cái này cũng là đánh giá của mọi người. Chợ muối mới vừa ổn định, Lý Xán tìm đến Như Huệ, thỉnh cầu đi làm việc bên chợ lớn Thanh giang. Bên đó tụ tập đầy đủ của cải hàng hóa mậu dịch trong thiên hạ, làm việc buôn bán nên đi đến chỗ như thế, nhất định học được bản lĩnh mở mang kiến văn. Lý Xán dù sao cũng là họ hàng Triệu Tiến, cái này cũng phải đi chiếu cố, hơn nữa gã tại chợ muối thực ra cũng là nơi chốn nhàn rỗi, muốn đi bên chợ lớn Thanh giang vất vả làm lụng, cái này ai cũng tìm không ra lý do đi chối từ.
Đợi đi đến bên chợ lớn Thanh giang, Lý Xán quả nhiên là như cá gặp nước, giao thiệp với mọi phe phái, làm đủ loại chuyện buôn bán, trở thành trợ thủ đắc lực của Chu Học Trí, Chu Học Trí thường thường cũng sẽ khích lệ vài câu trong thư từ qua lại với Triệu Tiến, nhưng đánh giá tốt nhất làcủa Cảnh Mãn Thương ở trấn Ngung Đầu, y có đôi mắt sâu hơn người khác một tầng.
- Làm thuộc hạ Tiến gia, ai nấy đều nói khuôn phép, siêng năng làm việc. Đây không phải chuyện xấu, nhưng ở bên cửa sông Thanh Giang, lại như bị ngăn cách một tầng với thương gia giàu có trên đất đó. Mấy người làm việc ở nơi Vân Sơn Hành, cho dù muốn làm tốt mọi chuyện, cũng thường thường giữ nghiêm khuôn phép, lại không muốn lui tới quá thân thiết với bọn họ. Lý Xán thì chịu buông thả lòng dạ hoà mình vào trong đó, nhưng lại biết giữ bổn phận đúng mực, chưa bao giờ vì cái nhỏ mà làm lỡ cái lớn, đây mới thực sự khó có được.
Mấy năm trôi qua, làm được nhiều hơn, kinh nghiệm phong phú, Triệu Tiến hàng năm cũng có vài lần gặp anh ta, đều cảm thấy tầm mắt Lý Xán nhìn được rất xa xôi, tính tình cũng dần dần trầm ổn. Hơn nữa Triệu Tiến còn có cảm giác, mặc dù có rất nhiều việc mọi người không có nói rõ, nhưng Lý Xán lại nhìn được rất xa, biết mình phải làm cái gì, hơn nữa luôn luôn vì cái đó mà trú tính sẵn.
Vương Triệu Tĩnh lúc ở riêng từng nói qua vài câu cảm thán của mình.- Đại ca, đây thật sự là số mệnh đấy, cũng không trách Từ Châu vệ có một lời đồn thổi, Thập Nhất lang, Triệu Hoàn, Triệu Tùng, Hà Chính và Lý Xán, thậm chí tính cả Từ Hậu Sinh, nhà ai có nhiều người nhân tài như vậy chứ?