Đại đội thứ nhất của Lỗ Đại khi mở rộng thay đổi thành đoàn Phong Bái, Lỗ Đại làm đoàn trưởng, cũng có mười liên gia đinh trường mâu, và hai liên gia đinh súng hỏa mai. Đại đội thứ hai của Lý Ngũ đổi thành đoàn Túc Châu, Lý Ngũ làm đoàn trưởng, cũng có tám liên gia đinh trường mâu và hai liên gia đinh súng hỏa mai, đại đội thứ ba của Lý Hòa thay đổi thành đoàn Bi Châu, Lý Hòa làm đoàn trưởng, biên chế bằng với đoàn Túc Châu.
Các đoàn mở rộng biên chế cũng phải thay đổi chỗ trú đóng, đoàn Phong Bái trú đóng ở phụ cận Từ gia Cảnh Sơn, đoàn Túc Châu trú đóng ở Từ Châu và biên cảnh phủ Phượng Dương, còn đại đội thứ ba của Lý Hòa thì trú đóng giữa biên giới Từ Châu và Bi Châu. Tuy rằng ba chỗ này đều từ đại đội thăng lên thành đoàn, tính tự chủ lại bị suy giảm. Hiện giờ bọn họ đều quy về Triệu Tiến cai quản, làm ra bố trí này vốn dĩ thay thế Triệu Tiến bận tâm đuôi to khó vẫy, khi khung sườn mất cân bằng mọi người mới hiểu được.
Từ mở rộng biên chế đã biết trước mắt trông lại, Triệu Tiến từng bước tăng thêm sức mạnh nơi Từ Châu, nắm trong tay thực lực bảy đoàn. Từ trang bị trông lại, ưu thế so với lữ thứ nhất còn lớn hơn nữa. Mọi người bận tâm thay nội bộ Triệu Tự Doanh sẽ khó giữ cân bằng, nhưng nhìn chung toàn cục, sẽ phát hiện một sự kiện. Nếu xem phủ Duyện Châu và Từ Châu thành một thể mà nói, Triệu Tự Doanh ở nơi này bố trí hơn vạn gia đinh, mà ở xung quanh vùng đất này chỉ có bên Bắc Trực Lệ mới có đầy đủ binh mã đương cự lại được, vậy Triệu Tự Doanh rốt cuộc muốn làm cái gì? Là muốn thủ? Hay là muốn công?
Có một cánh sức mạnh không được người chú ý đến, ở bên cạnh Triệu Tiến có hai liên gia đinh, những gia đinh này cũng không ở trong biên chế của các lữ các đoàn, cũng không phải đều là người trẻ tuổi, trang bị lại rất hoàn mỹ, thậm chí có nhiều lắm, tuy nhiên việc này chỉ có người trong nội bộ Triệu Tự Doanh mới biết được. Tôn Đại Lâm là liên trưởng một liên trong đó, Triệu Hoàn là liên trưởng một cái khác, hai cái liên đội này là võ lực hộ vệ của riêng Triệu Tiến.
Sau khi biên chế này đưa ra, mấy cái tên gọi phòng nông khẩn, phòng mậu dịch, phòng thợ tạo cũng bắt đầu chính thức nói với bên ngoài. Phòng trưởng phòng nông khẩn là Tào Như Huệ, cai quản thôn trang các nơi trong phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh. Khiến mọi người có chút bất ngờ chính là, phòng nông khẩn này rõ ràng còn kiêm luôn cai quản bọn đoàn luyện trong thôn trang các nơi, trước đó mọi người đều nghĩ rằng, đoàn luyện này đều là lữ trưởng và đoàn trưởng các nơi điều phối. Bên dưới phòng nông khẩn phân thành từng khu, Từ Châu bên này tất nhiên là khu Từ Châu, khu Túc Châu, khu Quy Đức, Bi Châu bên kia tính cả bờ đông hồ Lạc Mã gọi chung là khu bắc Hoài An, Sơn Đông bên kia còn gọi là khu Duyện Châu, các khu đặt khu trưởng, bên dưới khu trưởng là thôn trang các nơi, khu trưởng giống với trang chủ, bên người cũng có các loại tùy tùng sai việc và trông coi một mặt nào đó.
So với phòng nông khẩn rất nhiều danh hiệu mới thành lập, phòng mậu dịch này càng giống như là mấy gian tiệm buôn thuộc về Triệu Tự Doanh thay đổi lại danh hiệu. Vân Sơn Hành, hãnh buôn Tôn gia là chủ chốt của phòng mậu dịch, tên gọi đối với bên ngoài hoặc không khác, nhưng các gian tiệm hàng đều thuộc về phòng mậu dịch tới cai quản. Phòng trưởng là Chu Học Trí, các gian phân điếm bên dưới và tên gọi của chưởng quỹ, quản sự phòng thu chi vân vân của cửa hiệu cũng không thay đổi. Ngoại trừ Vân Sơn Hành và hãng buôn Tôn gia còn có mấy chỗ khuôn mẫu tự thành một thể, chợ lớn Thanh Giang, chợ búa và chợ muối Từ Châu còn có chợ bên Tế Ninh sắp mở đều có cục diện nhỏ của riêng mình.
Phòng nông khẩn và phòng mậu dịch sau khi thành lập, cũng không phải hoàn toàn tách ra, mà là cục diện trong ngươi có ta, trong ta có ngươi. Nói chẳng hạn như các nơi phân điếm Vân Sơn lúc trước, đều dựa theo bên trong thành ngoài thành phân chia ra, ngoài thành đều thuộc về phòng nông khẩn, bên trong thành tiếp tục thuộc về phòng mậu dịch. Lúc trước các nơi thôn trang để được thuận tiện, ở trấn Ngung Đầu hồ Lạc Mã, ở bên thành Từ Châu đã dựng lên khách điếm và kho hàng tất cả đều thuộc về phòng mậu dịch.
Ngoài ra, phòng trưởng phòng nông khẩn ở Từ Châu, phòng trưởng phòng mậu dịch lại ở cửa sông Thanh Giang, ngoài ra ở trong Hà Gia Trang, hai phòng đều có mười mấy người làm việc gần kề nhau tại phòng thu chi, bọn họ chuyên xử trí hạch toán trao đổi mua bán các nơi Triệu Tự Doanh khống chế truyền đến, nhất là giữa phòng mậu dịch và phòng nông khẩn cùng nhau hạch toán tính tiền.
Phàm là loại người có dính dáng với Triệu Tự Doanh, đều nhìn chằm chằm vào phòng nông khẩn và phòng mậu dịch, không phải mỗi người đều đi tham dự vào chuyện sinh tử vũ đao động thương được. Nhưng nông khẩn mậu dịch này, chuyện làm việc ăn cơm phát tài lại có dính tới mỗi người. Mỗi cái phòng từ phòng trưởng tới dưới, bất kể là đám người làm việc bên cạnh phòng trưởng khu trưởng, hay là những trang chủ chưởng quầy bên dưới, lập tức sẽ có rất nhiều ghế, có ghế có thù lao còn có thêm địa vị và thể diện, ở trên cái ghế này chẳng khác nào vinh nhục nhất thể, cùng sống cùng chết, cũng không chia lìa được với Triệu Tự Doanh.
Phía dưới phòng trưởng hai nơi, đảm nhiệm mỗi một chức vụ, có kẻ xuất thân Từ Châu Bi Châu, cũng có kẻ xuất thân thôn trang lưu dân, thậm chí người xuất thân thôn trang lưu dân còn nhiều hơn, dù sao bọn họ đã từng trải nhiều, loại người này thường thường đều là lúc vây khốn Từ Châu bị bắt làm tù binh, hoặc là một năm sau đó được thu nhận, đã trở thành người nòng cốt trung thành của Triệu Tự Doanh. Tuy nhiên ở Từ Châu, Bi Châu mọi người có một cách xưng hô miệt thị, gọi là "lão lưu dân". Nói tới nói lui, người quan sát được những điều này cũng nhận thấy được, Triệu Tự Doanh hoàn toàn nắm giữ đám lưu dân này, đã hóa thành sức mạnh của chính mình, hơn nữa còn theo kiểu này đi tiêu hóa lưu dân bên Sơn Đông.
So với việc thành lập phòng nông khẩn và phòng mậu dịch và chọn lựa người các chỗ, thành lập phòng thợ tạo tất nhiên không được người ta chú ý tới, mọi người nghĩ rằng, phòng thợ tạo này chẳng qua là Tiến gia cấp một chỗ cho cậu em vợ, cũng không nên nhà mình vinh hoa phú quý, sinh sôi đáng gườm như vậy, ngược lại lạnh nhạt họ hàng nhà mình. Nhìn phòng thợ tạo này là nghề nghiệp phát tài, cái gì xưởng phường đồ sắt, cái gì tửu phường, thậm chí còn có xưởng đóng tàu, gần đây còn có cái gì xưởng phường xe sợi dệt bông, mấy thứ này làm ra được thì bán lấy tiền, bên trong nếu có chút thiếu sót gì, còn không biết kiếm được bao nhiêu.
Tuy nói có một tay nghề nuôi sống gia đình, nhưng mọi người lại cảm thấy thợ thầy này có cao quý hơn bao nhiêu so với người làm ruộng, dù tốt thế nào cũng là bán tay nghề buôn khí lực, muốn con cái có thể diện, nếu không đi học văn làm việc, thì cũng phải đi luyện võ lập công, học tay nghề chỉ khi không có đường ra mới đi chọn thôi.
Phòng dương vụ này không có dính dáng gì tới nơi này, lời của tổng quản kho bạc chỉ có rất ít người biết được, vì cầu vẹn toàn, việc này cũng không có phô trương ra, mọi người cũng không đi bận tâm. Về phần chức tổng quản của Vương Triệu Tĩnh, mọi người lại càng không cảm thấy có gì kỳ lạ. Mấy người bọn Vương Triệu Tĩnh lựa chọn lẫn nhau rất là nghiêm túc, nhưng người ngoài trông thấy Vương Triệu Tĩnh vốn không phải là tổng quản sao? Lúc này thế thời thái bình, lại không có người tạo phản, nên không gọi thẳng là quân sư hoặc là Tể tướng gì đó.