Lúc nhìn thấy khuôn mặt sẹo kia, nữ nhân dẫn đường đã để mắt thấy, chỉ là bảo bọn gia đinh dẫn gã ra ngoài, bọn gia đinh bực bội bị nữ nhân này sai khiến nhưng cũng biết nặng nhẹ, đi lên bắt người dẫn ra. Đợi lúc bắt người còn cố ý quan sát người xung quanh có cử động gì hay không, nhìn không có chống cự gì mới động thủ, thì càng cảm thấy nữ nhân này không đáng tin cậy không có nhận ra ai cả.
Lúc ấy người nhìn thấy gã mặt sẹo này cũng không ít, nhưng sẹo trên mặt đều là vết thương mới có, máu me nhầy nhụa ai nhìn cũng thương cảm ghê tởm, cũng không muốn liếc nhìn thêm một cái.
- Giơ tay phải của ngươi ra. Giọng của nữ nhân kia đã mang mấy phần run rẩy.
Kẻ mặt sẹo vẫn luôn khúm núm, vào lúc này mới ngẩng đầu liếc nhìn, nhưng không có giơ cánh tay của mình ra. Nhưng bọn thân vệ Tổng binh bên cạnh lại không nhẫn nãi được nữa, hai người lập tức tiến lên đè lại, ép kẻ mặt sẹo kia giơ cánh tay lên. Trên ngón trỏ tay phải của gã đeo một cái vòng đồng.
Cái vòng đồng này nhìn giống như chiếc nhẫn, nhưng không phải chất liệu quý báu gì, chính là nhẫn tạo ra từ đồng thau tầm thường, bởi vì đã lâu năm có chút biến thành màu đen.
- Vương Hiếu Hiền lúc truyền pháp cho ngươi giao chiếc nhẫn này cho ngươi. Ngươi vẫn luôn cảm thấy chiếc nhẫn này khiến ngươi gặp dữ hóa lành dẫn ngươi từng bước tiến lên. Ngươi vẫn luôn nói chiếc nhẫn này là phúc tinh bản mệnh của ngươi, là chân truyền thần Phật ban thưởng. Có phải hay không? Giọng điệu nữ nhân trở nên thê lương, người xung quanh ngơ ngác nhìn nhau, gã mặt sẹo kia run rẩy.
Cũng vừa lúc đó, mấy vị người nhà gã mặt sẹo kia đột nhiên muốn động thủ. Bọn họ có kẻ tiến lên, có người lui về sau, nhưng những thân vệ Tổng binh mặc dù bực bội những thân thủ rất là cao cường, lập tức kịp nhận ra, mấy người bị đánh nằm lăn ra đất, cũng có người bị chém ngã nhào. Tới lúc này, mọi người cảm thấy gã mặt sẹo này không bình thường.
- Từ Hồng Nho, em trai của ngươi từ Tế Ninh tìm được chiếc nhẫn vàng trắng khảm tám viên đá quý đổi cho ngươi, ngươi không nỡ thay, nói cái gì không quên nguồn gốc có phải hay không?
Nói tới đây, gã mặt sẹo kia chợt bổ nhào tới trước, suýt chút nữa giẫy thoát khỏi hai người đè gã, trong miệng gã mặt sẹo kia phát ra tiếng quát khẽ, thanh âm khàn đặc nói.- Ngươi là kẻ nào, ai phái ngươi tới. Thẩm Trí hay là Tạ Minh Huyền, hay là ai.
- Từ Hồng Nho ngươi tên súc sinh chém thành muôn vạn mảnh. Mẹ ta bị các ngươi mang cho tặc binh giày vò tới chết, em gái của ta bị sắc làm thuốc bổ. Ta cũng bị ngươi tặng cho người khác. Lúc ngươi ngày đó vui sướng, ngươi có nghĩ tới có ngày hôm nay hay không. Nhìn thấy Từ Hồng Nho dáng vẻ khí thế bại hoại, nữ nhân chỉ mặt kia vô cùng hớn hở cười lớn ha hả. Nhưng cười rồi nhận ra gã mặt sẹo trước mặt trong lúc điên cuồng khó khăn nhớ lại, có vẻ không nhớ ra. Điệu bộ này khiến nữ nhân giận không kiềm được, giơ tay nhằm mặt Từ Hồng Nhỏ cào xé, vừa vồ vừa hô.- Đám súc sinh các ngươi gây tai họa người khác quá nhiều, ngươi nghĩ không ra cũng đúng thôi, ngươi nghĩ không ra cũng đúng thôi.
Không ai giữ lấy nữ nhân này, Từ Hồng Nho bên kia bị người giữ chặt, quả thật không kịp phòng bị, vết thương mới bị dầu văng trên mặt kia còn chưa có lành hẳn, lập tức bị móng tay sắc nhọn vạch ra mấy cái lỗ thủng, đau tới kêu to run rẩy.
Việc đã tới nước này, mọi người tất nhiên biết bắt được kẻ chủ mưu chân chính rồi. Mấy tên thân vệ Tổng Binh tới kéo nữ nhân kia ra, đi ra ngoài hô ả thiếu phụ khỏe mạnh trông chừng, người khác thì bắt đầu lục soát. Từ Hồng Nho và người bên cạnh đều bị lột sạch tra xét, chỗ của bọn họ đứng mới vừa rồi thì phải đào ba thước đất.
Giấy dẫn lộ từ Nam Kinh tới Sơn Đông, hơn một trăm lá vàng, gần ngàn lượng bạc vụn, còn có mười mấy tấm ngân phiếu, bên trên đó có điền trang Nam Trực Lệ, cũng có ngân lượng trữ trong Vân Sơn Hành. Hiện giờ ngân phiếu Vân Sơn Hành bên kia phát ra, ở Giang Bắc Nam Trực Lệ đều xem như là bạc thật để sử dụng. Những thứ đồ này đều bị bỏ trong giấy gói dầu giấu ở trong bình chôn dưới đất. Trừ những thứ đó ra, còn có văn thư và các loại tín vật của Văn Hương Giáo, tuy nhiên so với tiền tài, những thứ đồ này rất ít, nhìn ra được người làm việc này cũng không để ý chút nào.
Sau khi nhìn thấy những thứ đó, lại dùng tới thủ đoạn tàn khốc tra khảo, lại tìm tới bọn tù binh dò hỏi, rất nhanh đã xác nhận được thân phận chân chính của Từ Hồng Nho. Đây quả thật là kế sách hay, hủy đi dung nhan cả mặt của mình thành sẹo lồi lõm, ai cũng không nhận ra được, thừa dịp binh loạn mã lạc giả làm ba tánh bổn thành ản núp, đợi tới hết thảy mọi việc ổn định, đào ra vàng chôn giấu xuôi nam, đi Giang Nam trải qua ngày tháng thái bình, hoặc là đi nơi khác truyền giáo lần nữa, cũng không ai biết tung tích bọn chúng.
- Vương gia truyền giáo hơn hai mươi năm, trẫm truyền giáo hơn hai mươi năm, gầy dựng ra giáo chúng ngàn vạn, một khi đề xướng khởi sự, lý ra ôm gọn cả thiên hạ, sao lại biến thành như vậy.
- Đây không phải sai lầm của trẫm, đều là những kẻ gian tà bên dưới, không biết làm việc tiến thủ, chỉ biết vơ vét của cải háo sắc, cục diện tốt đẹp hủy ở trên tay các ngươi.
- Trẫm là giáo tôn là hóa thân của Di Lặc Phật Tổ, lý ra nên có tám trăm tám mươi tám thiên nữ hầu hạ. Trẫm mỗi một lần sủng hạnh đều là đại công đức.
Từ Hồng Nho sau khi bị bắt hoàn toàn sụp đổ, lúc mới đầu buồn nản hối hận, sau biến thành lời nói ngông cuồng vô nghĩa, tưởng tượng mình thành thần tiên có đại pháp lực, luôn nói qua không bao lâu nữa, thì sẽ có thiên binh thiên tướng kéo tới cứu mình, để mình lên ngôi làm hoàng đế.
Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ và Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống không có đi tra hỏi, bọn họ chỉ là nghiêm lệnh bộ hạ nhất định phải bảo đảm Từ Hồng Nho còn sống, phải sống đưa tới kinh sư. Yếu phạm bậc này khẳng định phải nhốt vào thiên lao sau đó chém thành muôn vạn mảnh trước mặt bá tánh. Hy vọng tù binh này khiến cho bọn họ thoát khỏi chút trách tội. Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống vẫn luôn đi thẳng cánh cửa của Ngụy Trung Hiền, tin tức so với người ngoài linh thông không ít, biết trong triều có người chủ trương phái khâm sai tới Sơn Đông tra việc, nhưng một đám người Ngụy công công chỉ nói hiện giờ đang lúc đại chiến, chớ nên níu cẳng chân của văn võ Sơn Đông. Trong lúc tranh chấp đó, Sơn Đông bên này đánh nhau càng tốt, kinh sư bên kia càng lúc càng dễ xê dịch.
Phụ tá Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống lại đề xuất một kế, nói lấy nữ nhân chỉ mặt Từ Hồng Nho kia làm tấu chương. Nữ tử hiếm có kiên nhẫn ẩn nấu nơi địch doanh cuối cùng chỉ mặt đầu sỏ gây tai họa nhận tội chính là khiến cho triều đình khen ngợi, khoe khoang cách thêm chói lọi, đối với cục diện Sơn Đông thì càng có chỗ tốt hơn. Những còn chưa đợi lúc đi tìm nữ nhân kia nói chuyện, trong quân doanh có tin tức truyền tới, thiếu nữ nhận mặt Từ Hồng Nho đó ở trong phòng treo cổ tự vận rồi.