Lời này của Cát Hương ý là tự tiến cử mình mọi người đều nghe hiểu cả. Tuy nhiên Triệu Tiến lại không có tiếp lời, chỉ là cười nói.- Những đồng sinh, tú tài trắng con mắt nhìn giàu có của kẻ khác đó lòng dạ ngu muội, nhưng bên trong những kẻ đã giàu có đó lại có người hiểu biết. Khổng Chương kia vẫn là con cháu Thánh Nhân phải không? Ngược lại nhìn ra hướng gió, muốn đặt vốn liếng ở nơi này của chúng ta. Người này có chút thú vị. Triệu Tĩnh đệ nói rõ lai lịch của kẻ này với mọi người, nghe ra được rất nhiều thứ.
Bị Triệu Tiến dẫn sang chuyện khác như vậy, Cát Hương sớm đã thành quen, hơn nữa y cũng biết khả năng mình được thả ra ngoài thật sự không lớn, ngược lại mang Vương Triệu Tĩnh từ trong hổ thẹn mới rồi ra ngoài. Vương Triệu Tĩnh cười gật đầu mở miệng nói.- Tin tức là nửa canh giờ trước mới tới được đây. Lai lịch con người Khổng Chương này thật đúng là không khó dò la, con đường ngoài sáng có rất nhiều.
Người quen thuộc gia phả Khổng phủ đều biết rõ, hậu duệ tộc nhân Khổng gia chân chính được liệt vào gia phả mặc kệ là đích tôn hay là họ tộc chỉ cần là kẻ có kế tục tất nhiên là tên có hai chữ, hơn nữa dùng chữ khẳng định rất cổ xưa lạ lẫm. Nguyên nhân này thật ra cũng đơn giản, kế thừa hơn ngàn năm, lại là tông môn nho học, coi trọng tôn thờ tổ tiên, phải kiêng kỵ, phải loại này loại khác. Tên họ này tất nhiên không được đơn giản. Tên họ Lỗ Chương như vậy khiến cho kẻ hiểu chuyện hoặc là dân chúng trên đất Khúc Phụ nghe thấy, sẽ lập tức có phán đoán. Đây là tôi tớ của Khổng phủ hoặc là dứt khoát cùng họ nương nhờ hoặc thậm chí là khác họ. Nói chẳng hạn như vị ở Khổng Gia Trang kia cũng là họ Khổng.
Nhưng Khổng Chương lại không phải tình hình như thế, ở bên chỗ Khúc Phụ chỉ cần hơi tốn chút công sức đi hỏi thăm, rất dễ dàng có được tin tức của kẻ này. Khổng phủ Diễn Thánh Công ở Đại Minh cũng đã truyền thừa hơn hai trăm năm rồi, Khổng gia đông con nhiều cháu, người Khổng gia có thân phận có thể diện không biết bao nhiêu, tùy tiện lấy ra một tộc nhân họ Khổng cũng không phải dễ dàng được mọi người nhớ kỹ như vậy.
Có người nói Khổng Chương là con riêng của công gia đời này, cũng có người nói là con đệ đệ của công gia. Diễn Thánh Công đời này đã bệnh nặng gần chết mà đệ đệ của công gia thì vào lúc còn trẻ gặp phải một trận biến cố tạ thế. Con nối dòng của Diễn Thánh Công đời này rất ít, lúc bốn mươi tuổi mới có một đứa con trai đầu lòng, còn Khổng Chương này thì ông ta khoảng chừng ba mươi tuổi ôm về. Lúc ấy rất nhiều người truyền tai nhau, nói thê thiếp của Diễn Thánh Công sợ là không sinh ra con trai cho nên Diễn Thánh Công làm sẵn trù bị. Nhưng phu nhân của Diễn Thánh Công cũng là đại tộc của Sơn Đông, rất có mấy phần thủ đoạn, Khổng Chương từ nhỏ tới lớn đã gặp mấy lần bệnh nặng, không hiểu sao gặp phải mấy lần “phỉ tặc”. Nhưng coi như là có số mệnh tốt, chứng bệnh kịp thời được cứu khỏi, người xấu cũng không kịp giết người, cứ như vậy trải qua sóng gió trưởng thành.
Cũng có người nói, “bệnh nặng” và “tặc phỉ” gì gì đó đều là do thê thiếp của Diễn Thánh Công, còn là một đệ đệ khác của Diễn Thánh Công làm ra, có người muốn giá họa cho phu nhân, bản thân được lên làm chính thất, còn có người muốn Diễn Thánh công đời này tuyệt hậu, bản thân mình được kế tục tước vị này. Tuy nhiên hết thảy mọi chuyện đều là lời đồn, Diễn Thánh Công cũng không quá chăm lo cho đứa con này, ôm về cũng không nuôi ở trong Khổng phủ, mà là an bài nơi sản nghiệp khác, mua nô bộc người hầu, bảo y và tộc nhân nhị đẳng của Khổng phủ cùng nhau đọc sách, không nhìn ra có coi trọng gì. Đợi Diễn Thánh Công đời nay sau khi có hai con trai, mọi người liền không suy nghĩ nhiều như vậy.
Đường ra của con cháu Khổng phủ đại đa số đều là sản nghiệp Khổng phủ cai quản ở khắp nơi Sơn Đông, loại có tước vị, quan chức có phẩm trật mới có thân phận hỏi tới đích tôn kế thừa, kẻ khác đều phải đi thôn trang nơi khác, đi trông coi hiệu buôn khắp nơi, một bậc còn lại thì đi làm việc những nơi chốn đó. Khổng Chương này tuổi tác đủ để ra ngoài làm việc, Diễn Thánh Công đã rất lâu không có hỏi tới lại đưa ra an bài, bảo y lựa chọn hai con đường, một là đi Tế Ninh quản tiệm buôn, một cái khác thì là đi kinh thành trông coi nhà cửa.
An bài này vừa đưa ra, phủ Diễn Thánh Công lại chấn động, phải biết hai con đường ra này đối với bọn con cháu không được kế thừa tước vị làm quan mà nói là hai chỗ tốt nhất. Tế Ninh bên đó phồn hoa giàu có, hiệu buôn kho tiền của Khổng phủ cũng sẽ không bị quan phủ và chốn giang hồ quấy phá, là một nơi ngồi một chỗ phát tài hưởng thụ. Còn kinh thành bên đó, mỗi năm Khổng phủ Diễn Thánh Công và các phe cánh ở kinh thành tới lui giao hảo đều lo lót ở nơi đó, không riêng lợi lộc lớn, còn đắp nối ân tình với rất nhiều người trong ngoài triều đình, về sau chỗ tốt không nói hết được. Nơi chốn như thế sao lại cấp cho một người ngoài không rõ lai lịch.
Tranh luận ầm ầm, thậm chí lúc Khổng Chương đi lại bên ngoài, còn suýt chút nữa bị xe ngựa “đụng vào”, nơi ở cũng nhiều lần bị cháy, tộc nhân chỗ phu nhân Diễn Thánh Công cũng là đi sang náo loạn hai lần. Khổng Chương bên đó gặp mặt Diễn Thánh Công sau đó rời khỏi Khúc Phụ. Người như vậy chỉ cần không tranh đoạt chỗ lợi lộc, chia lợi với mọi người, đi đâu thì cứ đi lại sẽ không có người nào đếm xỉa tới. Tuy nhiên qua không tới hai năm, lại có tin tức truyền về Khúc Phục, nói là Khổng Chương đó đi làm phụ tá cho người ta. Lúc mới đầu chỉ là giúp đỡ sư gia Binh bị đạo Đăng Lai, càng về sau bởi vì thông minh hiếu học làm việc đắc lực, y bắt đầu cai quản sổ sách lương tiền Binh bị đạo Đăng Lai. Sau một năm như thế, lại bị đề cử đi làm sư gia bên cạnh môt Tri châu nào đó, cũng được đánh giá khôn khéo đắc lực.
Mọi người đều là không muốn thấy được người khác tốt. Khổng Chương không tranh đoạt chỗ tốt với mọi người, nhưng tất cả cũng không muốn thấy người này ở bên ngoài đại triển bản lãnh. Bằng vào gì mọi người nghẹn khuất ở nơi Khổng gia Khổng phủ này, ngươi lại đi ra bên ngoài trời cao biển rộng. Nói đi phải nói lại, Binh bị đạo chính là gánh vác lương tiền của Liêu trấn và phủ Đăng Lai, một năm phải qua tay bao nhiêu chỗ tốt, bản thân mình lại vơ vét được nhiều ít, lại đi làm sư gia Tri châu đó, chẳng khác nào là tiền lương nơi một châu y tùy tiện vơ vét, mấy năm nay sợ là tích cóp được tiền của mấy đời ăn không hết. Không được, nhìn không chịu nổi.
Kết cuộc tin đồn này nổi lên ở nơi Khúc Phụ, náo tới cuối cùng, mấy vị tộc nhân già đức cao vọng trọng của Khổng gia đi nói với Diễn Thánh Công. Khổng gia là kế thừa của Thánh Nhân là dòng dõi cực kỳ quyền quý, người nhà như vậy sao lại đi làm nghề ti tiện làm phụ tá lương tiền như thế. Người khác đi còn được, Khổng Chương kia đi làm rồi cũng chính là mất mặt Khổng phủ, mất mặt Thánh Nhân, ngày sau truyền tới kinh sư, mặt mũi Khổng gia cũng khó coi, chẳng lẽ Khổng phủ nhiều phong thưởng như vậy, còn không nuôi sống nổi một con cháu của Khổng gia, đây không phải nói triều đình bạc đãi sao?