Vốn dĩ rất nhiều thương thương nhân tham gia thương hội đều mưu đồ thân phận, sợ mình không ở trong thương hội này sẽ gặp phiền phức, hiện tại lại nhìn thấy chỗ tốt của thương hội, được cho phép gánh vác đại hội tỷ võ lần này, phải có bao nhiêu chỗ tốt vào tay, càng huống chi còn có mấy phần thể diện, ở trước mặt sau lưng đều vẻ vang. Cửa sông Thanh Giang rất nhiều thương nhân giàu có tuy nói là thích vàng bạc, nhưng so với kiếm tiền nhiều, bọn họ càng coi trong thanh danh uy vọng hơn, đại hội tỷ võ chính là cơ hội nổi danh tốt nhất.
Lúc Triệu Tiến và Đổng Băng Phong ở chung, ít nhiều cũng giải thích mấy câu.
- Có người Từ Châu oán hận, nói cơ hội chiêu tài tiến bảo như đại hội tỷ võ sao nhường ra được. Nhưng Tiểu Dũng và Thập Nhất lang cứ mong nhường đại hội tỷ võ. Vì cử hành đại hội này, không biết bao nhiêu người luyện võ đến, người nhiều việc nhiều, bên đó lại gần nơi đầu não của chúng ta, mạo hiểm quá nhiều. Ngược lại ở cửa sông Thanh Giang này, dẫn dụ được càng nhiều thương nhan giàu có quan lớn đến, giúp chúng ta kiếm được càng nhiều tiền.
- Lữ thứ hai và lữ thứ ba phải sẵn sàng chuyển đổi một chút. Vốn dĩ trù bị để Đại Hương dẫn lữ Thân Vệ đi ra ngoài làm việc, nhưng đệ ấy thật sự khiến huynh không yên tâm.
Lúc nói đến đây, Triệu Tiến có vẻ rất bất đắc dĩ. Đương nhiên lúc nói lời này, Cát Hương cũng không ở đó, mà là đi giải thích rõ ràng với vị thương gia giàu có tặng nữ nhân kia, sau đó không chung đụng với nhau nữa.
Hai lữ này cũng không phải là điều động toàn bộ, đại đội riêng biệt nhằm vào khu của mình sẽ không đi theo. Việc điều chuyển thế này mọi người cũng đều hiểu, chính là lôi kéo và thâm nhập vào đám thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang. Tuy nói quy củ nghiêm khắc, nhưng trước mặt lợi lộc như núi vàng biển bạc, ắt sẽ có người không kiên trì nổi, cho dù doanh trại bố trí ở ngoài thành Thanh Giang, nhưng cũng phải phòng bị một phần.
Triệu Tiến đến đây, cũng đã đi kiểm tra tuần đinh của cửa sông Thanh Giang, rất nhiều tuần đinh đều là gia đinh và đoàn luyện chuyển sang. Lúc xét duyệt, còn nhìn ra được khí chất uy nghiêm lẫm lẫm, mà những tuần đinh do con cháu các nơi đó làm, bởi vì dùng phép huấn luyện của Triệu Tự Doanh, cũng lộ sát khí đằng đằng.
- Không biết khí thế này duy trì được bao lâu.
Lời này của Triệu Tiến chỉ nói trong lòng. Tuần đinh giữ gìn khắp chốn và gia đinh dùng trong tác chiến phòng thủ hoàn toàn khác nhau, khí thế như vậy cũng không nói chính xác được.
Sau khi kiểm tra xong, Triệu Tiến đi một mình gặp Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn. Hai người họ tuy một sáng một tối, nhưng đều là đầu lĩnh đoàn tuần đinh và đội Nội Vệ, có rất nhiều chuyện nhất định phải bẩm báo riêng.
Lê Đại Tân chọn lấy một chuyện trọng yếu để nói với Triệu Tiến.
- Trước khi Tiến gia đến, Lý Tử Du bên chỗ Thừa Bắc Hiệu đã có rất nhiều điều không đúng. Đầu tiên là trong nhà thường xuyên có người mang bạc ra ngoài, sau đó lại có không ít nhân sỹ từng luyện võ đến, đều có khẩu âm và xuất thân từ Liêu Trấn. Những người này không chịu an phận chút nào, đánh nhau với người ta không chỉ một trận, mấy lần thậm chí còn đổ máu. Thuộc hạ và Tiểu Ngụy bàn bạc, đã làm sẵn báo lên Tiến gia, tra soát triệt để Lý Tử Du này.
Giao tình giữa Thừa Bắc hiệu của Lý Tử Du với Triệu Tự Doanh rất gần gũi, không chỉ qua lại làm ăn, trong nhà còn có con cháu từng rèn luyện trong học đường của Triệu Tự Doanh, hơn nữa còn cung cấp cho Triệu Tự Doanh rất nhiều tin tức ở Liêu Đông, cũng xem như là thân phận đồng minh. Nếu như là người khác, có lẽ Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn đã động thủ rồi.
Triệu Tiến nói rất nghiêm túc.
- Vi phạm khuôn phép của chúng ta, thì cứ điều tra, không có ân tình gì ở đây cả. Nếu như Lý Tử Du cấu kết với đám con cháu Lý gia trong học đường, há chẳng phải sẽ phiền phức to sao?
Ngụy Mộc Căn liền dứng nghiêm lĩnh mệnh, Lê Đại Tân cũng gật đầu vâng dạ. Lê Đại Tân khác với Ngụy Mộc Căn vẫn luôn làm việc cho Triệu Tự Doanh đã lâu, nhưng y hiểu đạo lý "ân do mình mà ra". Tuy nhiên Lê Đại Tân làm việc cũng rất chu toàn, cho dù không động thủ cũng có cách khiến đối phương không tài nào đỡ nổi.
- Hiện tại Cẩm Y Vệ Nam Kinh ở trong huyện Sơn Dương đã có một Bách hộ, ba mươi mấy gã Đông Xưởng thường trú dò la tin tức ở cửa sông Thanh Giang. Theo căn dặn của Tiến gia, đã quan sát kỹ bọn chúng. Đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ Nam Kinh cũng đang ứng phó việc quan sai. Mỗi lần đến đều đích thân tới chào hỏi một tiếng, không dám âm thầm làm việc. Bọn chúng làm như thế chúng ta thật cũng không tiện hạ thủ.
Nghe trình báo như vậy, Triệu Tiến không kìm nổi, hỏi.
- Những nơi khác có Đông Xưởng phái đến không?
- Hồi Tiến gia, hiện tại khách điếm nào ở cửa sông Thanh Giang đều biết khuôn phép của chúng ta, cũng biết hậu quả của việc biết chuyện mà không báo. Nếu như có quan sai đến, rất khó tránh khỏi con mắt của bọn họ. Tuy nhiên cửa sông Thanh Giang này thật sự quá rộng lớn, nếu thật sự có thám tử đến làm việc, không lộ vẻ là quan sai, ẩn tàng trong nhà dân, chúng ta rất khó phát hiện. Đoàn tuần đinh mấy ngàn người đặt trong mấy mươi vạn người còn không lộ ra nữa là.
Lê Đại Tân nói rất thành thật, những lời này lại khiến Ngụy Mộc Căn thấp thỏm không yên, thầm nghĩ đây chẳng phải là đang nói mình vô năng hay sao?
Tuy nhiên Triệu Tiến không có giáo huấn hay khiển trách, chỉ gật đầu nói.
- Làm tốt chuyện của chúng ta phải làm, nghiêm túc cẩn trọng, vậy thì sẽ không xảy ra sai sót gì, hoặc là nói đã thật xảy ra sai sót gì đó, chúng ta cũng ngăn lại được.
Nói đến cũng khéo, ngay lúc Triệu Tiến một mình gặp Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn, trong lúc gặp mặt thì Lý Tử Du bị nhắc tới đến cửa cầu kiến, hơn nữa còn nói "Có chuyện quan trọng cần thương lượng". Lúc bên này nói xong, Triệu Tiến lập tức cho mời Lý Tử Du vào, trùng hợp lại có thêm một lời bẩm báo như vừa nãy, khiến Triệu Tiến cảm thấy hứng thú, nhất định phải gặp mặt một lần.
Nhìn thấy Lý Tư Du vào, Triệu Tiến cười rồi dứng dậy chuẩn bị chào, nhưng sau khi đến gần, nhìn thấy bộ dạng của Lý Tử Du lại sửng sốt. Lần trước gặp mặt, Lý Tư Du vẫn còn khí độ ung dung của người phú quý, mới không bao lâu, lần này gặp mặt, phú thương Lý Tử Du đã trở nên tiều tụy đi khác thường, râu tóc đều đã hoa râm, cả người giống như đã già đi mười mấy tuổi.
Chẳng lẽ những võ phu có khẩu âm Liêu Đông ở nhà y không phải do Lý Tử Du mời chào, mà là đến tìm y gây phiền phức? Chẳng lẽ Lý Tử Du này đến cầu người giúp đỡ, loại bỏ phiền phức này? Trong lúc phán đoán, Triệu Tiến vừa muốn ôm quyền chắp tay, thì Lý Tử Du đã nhanh chóng bước hai bước, lúc Ngưu Kim Bảo đã lấy búa ngắn ra, Lý Tử Du liền quỳ xuống đất, ôm quyền buồn rầu nói,
- Cầu xin Tiến gia thu dụng nạn dân Liêu Đông, cầu Tiến gia thu nhận những con người đáng thương này đi.
Triệu Tiến bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra những người trong nhà Lý Tử Du là nạn dân từ Liêu Đông, có lẽ lai lịch không khác Lý Sâm là mấy, khó trách lại có biểu hiện như vậy. Tuy nhiên Triệu Tiến có một cảm xúc khác, Nội Vệ, tuần đinh của mình có nhân số ngày càng nhiều, nhưng vẫn rất khó để chen tai mắt vào nội bộ của các thế lực khác, rất nhiều việc chỉ quan sát tới bề ngoài, mà không tài nào biết được chi tiết bên trong, sự tình của Lý gia cũng như vậy.
- Ông chủ Lý hà tất phải khách khí như vậy, đây là chuyện nhỏ.
Triệu Tiến cười rồi đỡ Lý Tử Du dạy, vốn cho rằng Lý Tử Du này là một thương nhân chỉ biết vàng bạc, không biết đại nghĩa, bây giờ thấy được, ít nhất còn có mấy phần chân tình, nhân vật như vậy đáng giúp đỡ lắm.
Không ngờ mới dìu Lý Tử Du dậy, Lý Tử Du lại quỳ xuống, dập đầu thật mạnh, nói.
- Tiến gia, trong nhà tiểu nhân hiện tại có hơn bảy mươi người, nhưng ở Liêu Đông và Sơn Đông còn chục vạn trăm vạn nạn dân, bọn họ đều sống ở dưới mười tám tầng địa ngục. Xin Tiến gia hãy đến cứu bọn họ, thu dụng bọn họ.
Lý Tử Du lại quỳ xuống lần nữa, khiến Triệu Tiến nhíu mày, nhưng nghe xong lời này, Triệu Tiến lại cười khổ, dìu y đứng dậy, rồi nói.
- Ông chủ Lý, người ngay không bàn tán sau lưng, Triệu mỗ biết mình có bao nhiêu bản lĩnh. Liêu dân ở Sơn Đông phủ Đăng Châu ta thu dụng được, nhưng ở Liêu Đông thì ta thật sự không có cách nào. Địa bàn hiện tại của Triệu mỗ có bao lớn, ngài nhất định cũng biết rõ.
- Tiến gia, hiện tại bá tánh Liêu Đông đang sống những ngày giống như trâu ngựa, không, đến trâu ngựa cũng không bằng, điền sản gia nghiệp cực khổ tích cóp nhiều năm như vậy, một chốc liền bị giặc Thát cướp sạch cả rồi. Gia đình tốt một chút, thì nam cả đời làm nô, nữ bị chà đạp. Triều đình thì không biết khi nào mới xuất binh. Tiến gia ngài phải cứu lấy bọn họ.
Lý Tử Du nói, giọng có chút nghẹn ngào.
Những thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang đều là nhân vật tinh đời, nói cười thì cười, nói khóc thì khóc, tâm tình của bọn họ lúc nào cũng làm không giống thật cho lắm, nhưng biểu hiện của Lý Tử Du lúc này lại là thật. Mọi người đều nhìn ra được, nguyên nhân cũng rất đơn giản, bởi vì chuyện thu dụng Liêu dân, cứu trợ Liêu Đông, đối với y mà nói không có chút lợi lộc nào.
- Tiến gia, Liêu dân thật thảm, những người lòng hướng về triều đình càng thảm hơn. Kim Châu và Phục Châu khởi nghĩa, bị Thát Tử giết chết cả thành, trở thành núi thây biển máu. Có người bị cướp đi lương thực, bất đắc dĩ chỉ còn cách liều mạng với Thát Tử. Ban đêm hành sự vì sợ bị theo dõi, liền giết chết con cái trong nhà mình trước, nhưng như thế vẫn không đánh lại Thát Tử. Mấy trăm người này, mấy ngàn người kia đứng dậy đánh với Thát Tử, trông chờ triều đình phái người đến, nhưng triều đình chưa đến, thì phần lớn đều đã bị giết sạch sẽ. Số ít may mắn dùng thuyền trốn ra, đều là con cháu của những nhà khá giả. Sao lại phải chịu tai họa như thế chứ. Tiến gia, không trông cậy vào triều đình được nữa. Tiến gia ngài hãy đi cứu bọn họ đi.
Lý Tử Du nói năng lộn xộn, nước mắt tuôn rơi không ngừng, vừa nói vừa khóc. Triệu Tiến cũng thu lại nụ cười trên mặt, nhìn mấy người bên cạnh. Lê Đại Tân đứng bên cạnh Triệu Tiến, Ngụy Mộc Căn thì rất ít xuất hiện ở nơi đông người, y đã rời khỏi trước. Trên mặt của Lê Đại Tân cũng có vẻ không đành lòng, nhìn sang Triệu Tiến, hạ giọng nói một câu.
- Ngay cả nạn dân Sơn Đông triều đình cũng không chăm lo nữa, sao còn màn đến Liêu Đông.
Nếu nói thê thảm, Sơn Đông mấy lần gặp thiên tai, lưu dân đại loạn, không ít nơi ở Sơn Đông quả thật là địa ngục trần gian, nhưng cũng chưa thấy triều đình cứu tế cứu trợ gì cả. Liêu Đông có Nữ Chân Kiến Châu hung hăng ngang ngược, hành lang Liêu Tây đã bị phong tỏa, Sơn Đông và Liêu Đông lại có biển rộng chia cắt, càng không có cách nào.
Triệu Tiến chậm rãi lắc đầu, nhìn Lý Tử Du bi thương đến thất thố. Hắn biết rằng mấy ngày nay chỉ e Lý Tử Du nghe ngóng được rất nhiều, trong lòng vẫn luôn bị đè nặng, lúc đến trước mặt mình cầu khẩn cũng là bất đắc dĩ, nói hết ra những gì mình muốn nói, cảm xúc cũng không kềm chế được.
Căn phòng cứ thế mà trở nên im lặng, toàn trường trở nên rất áp lực. Lý Tử Du lấy khăn tay ra lau lau nước mắt, muốn nói mấy câu thứ lỗi, lại nhìn sang Triệu Tiến đang trầm tư, nhất thời không dám lên tiếng.
- Nạn dân lưu dân Sơn Đông ta quản, nạn dân lưu dân Liêu Đông ta cũng muốn quản, nhưng ông chủ Lý này, chỗ ta cũng không phải là nơi làm từ thiện đâu.