Phó tổng giáo đầu Lư Vân Chính nâng cao giọng điệu hỏi.- Các ngươi không bằng lòng vào Hưng Long Xã hiện giờ lui ra ngoài hẵn còn kịp, sẽ không có người trách tội cũng không trễ nãi tiền đồ sau này của các ngươi. Nhưng nếu như vào rồi, vậy sống chết đều phải trung thành hết lòng với Triệu Tự Doanh chúng ta, suốt đời không lùi. Các ngươi bằng lòng vào Hưng Long Xã này hay không?
Được chọn vào võ quán học tập đều là con cháu đáng tin cậy trong phương viên Triệu Tự Doanh, cha chú đều đang làm việc ở Triệu Tự Doanh, ngày thường kính trọng và ngưỡng mộ Triệu Tiến như thần, trong võ quán này học tập mấy tháng càng tăng thêm ấn tượng như thế. Lúc này vừa hỏi tới chỉ có mấy người hơi chút chần chừ, sau đó cùng một người nói.- Bằng lòng vào.
Phó tổng giáo đầu Lư Vân Chính trên mặt lộ ra nụ cười, bọn học đinh sau khi nói xong lời đáp này trong lúc nhất thời đều có chút máu nóng sôi trào, cảm thấy cách Triệu Tiến gần thêm một chút, bản thân cũng có sức mạnh. Cát Điền Phong cũng có cách nghĩ như vậy, chẳng qua trong lòng gã còn có nghi hoặc khác. Vừa rồi tiếng động trong kho hàng có hơi lớn sẽ bị người ngoài phát hiện hay không. Nhưng phó tổng giáo đầu và mấy người khác cũng không thèm để ý chút nào.
Kế tiếp phải làm đều có chút thứ bậc, ở trên một quyển sổ sách ấn xuống dấu tay của mình, viết xuống tên họ hoặc ngay ngắn hoặc xiêu xiêu vẹo vẹo. Võ quán dậy dỗ đọc sách viết chữ, cho là là kẻ thất học từ trước lúc này cũng biết viết. Sau đó nói cho mọi người khuôn phép, không được trước người khác nói thân phận Hưng Long Xã của mình, người hôm nay cùng nhau gia nhập Hưng Long Xã không được lôi kéo, tụ tập, không được đưa tin tới lui ở bên ngoài, phải thời khắc lưu ý tình hình bên cạnh, đây còn có một lộ trình tự báo lên trên.
Đồng thời Lư Vân Chính nhấn mạnh thêm, vào Hưng Long Xã này không thay mặt có đặc quyền gì, mọi người phải vô cùng cố gắng, biểu hiện xuất sắc hơn người khác, đây mới xứng với thân phận này, nếu như có người lười biếng hoặc rơi lại đằng sau, sau khi cảnh cáo mấy lần sẽ bị khai trừ ra ngoài.
Sau khi làm xong những điều này, phó tổng giáo đầu Lư Vân Chính đều nói với từng người một câu cố gắng. Gã không ngờ biết rõ tình cảnh của từng người, đây khiến cho bọn học đinh cũng rất là kích động đợi cho hết thảy mọi chuyện kết thúc, ước định sau mấy ngày mọi người lại tụ họp ở nơi này còn phải dạy cho mọi người một số khuôn phép và tiểu tiết khác. Cát Điền Phong ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi ra ngoài, rửa mặt xong, sau khi lên giường mới tỉnh hồn lại.
Cát Điền Phong biết thành tích của mình không tệ, nhưng gã vẫn luôn cảm thấy bản thân không xuất chúng chút nào, bởi vì người khác tiêu tốn một phần sức gã phải tốn gấp mấy lần mới đạt được, vốn dĩ không ngờ tới sẽ được Hưng Long Xã đó chọn trúng. Những đồng học cùng ở trong kho hàng vào Hưng Long Xã đó đều là người biểu hiện xuất chúng, không ngờ rằng mình cũng thành một trong số bọn họ. Cả đêm hôm đó, Cát Điền Phong ngủ rất sâu, cũng không có nửa đêm tỉnh giấc, sợ hãi loáng thoáng trong lòng cũng biến mất không thấy nữa, gã đã tìm được chỗ mình an thân lập mệnh.
Trong đám người rảnh rỗi giàu có khắp chốn Nam Trực Lệ, lúc này chuyện đàm luận cũng chỉ có một việc, đó chính là đại hội tỷ võ thiên hạ ở cửa sông Thanh Giang. Từ con cháu Từ gia Ngụy Quốc Công Nam Kinh tới con cháu nhà Từ Cát Lão phủ Tùng Giang đến các hạng người giàu sang có tiền rảnh rỗi mọi phương mọi hướng, đều muốn đi xem thử đại hội tỷ võ cửa sông Thanh Giang này.
Đừng nói là các nơi Nam Trực Lệ, mấy nơi trù phú như phủ Khai Phong và phủ Lạc Dương của Hà Nam, Tế Nam, Tế Ninh, Khúc Phụ và Lâm Thanh của Sơn Đông đều vô cùng ham thích đại hội tỷ võ này. Ham thích của bọn họ thông qua phân điếm Vân Sơn Hành khắp nơi truyền tới Từ Châu và cửa sông Thanh Giang, sau đó tin tức đủ loại đủ dạng thông qua Từ Châu và cửa sông Thanh Giang lại rải rác trở về. Thuyền hoa Dương Châu sẽ dọc theo Vận Hà bắc tiến tới cửa sông Thanh Giang, những hoa khôi danh kỹ nổi tiếng nhất trên sông Tần Hoài cũng đều muốn đi tới nơi cửa sông Thanh Giang, tới lúc đó thiên kiều bá mị tề tựu một nhà.
Còn có tin tức, nói thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang và thương nhân buôn muối Dương Châu đã khơi mào. Một phía mời cao thủ từ Thiếu Lâm Tự tới, một phía còn lại thì đi mời gia tướng trong nhà quyền quý Nam Kinh tới, sẵn sàng so tài cao thấp, đôi bên ngoại trừ điều này còn muốn tranh cãi võ mồm, cử hành thi đấu bảo vật, người đẹp, so xem đồ cổ và tì thiếp nhà ai đẹp hơn. Những thứ này tới lúc đó chính là ban thưởng đánh cược đại hội tỷ võ này. Nghe nói bên cửa sông Thanh Giang còn muốn mượn lần này cử hành đại hội đua ngựa, các nhà nếu như có tuấn mã khỏe mạnh nổi danh đều được đưa tới so cao thấp, bên trên đó cũng hạ tiền đặt cược ban thưởng, người ngoài cũng lấy ra ngân lượng đánh cược thắng thua.
Đủ loại tin tức này tung ra, chớ nói tới con cháu nhà giàu có các nơi, hạng người giàu sang chính ngay cả bọn người rảnh rỗi khắp nơi Nam Trực Lệ đều muốn sang tham dự náo nhiệt. Dù sao vào lúc này đã sắp tới cuối năm, nhàn rỗi thì không nói tới, trong tay còn đều có mấy văn tiền dư, đi xem thử náo nhiệt này cũng là tốt.
Các loại người bản thân ở nơi cửa sông Thanh Giang càng cảm thấy được khí thế ngất trời trong lúc sửa soạn này. Chẳng hạn như nói sân tỷ võ và lôi đài đều đã đắp dựng xong, chỗ ngồi xung quanh và phòng riêng vân vân cũng sắp hoàn tất. Ở bên ngoài cửa sông Thanh Giang còn đang san bằng mặt đất, nói là vì trường đua ngựa trù bị gì đó. Hiện giờ các căn khách điếm ở cửa sông Thanh Giang càng lúc càng chật chội, phòng trọ mấy ngày cử hành đại hội tỷ võ bất kể giá cả đắt đỏ thế nào đều bị đặt sạch trơn, rất nhiều phòng ốc để trống đã làm chuyện buôn bán cho thuê ngắn ngày.
Ở trên bến sông Vận Hà và trên mặt đường cửa sông Thanh Giang, có nhìn thấy được thuyền hoa thuyền rồng hay không? Người may mắn, đi đầu đường cũng nhìn thấy thấp thoáng bóng hồng từ trên xe ngựa và kiệu sang đường. Người trong phong nguyệt của Nam Kinh và Dương Châu cũng không dám lúc này nghênh ngang bắc tiến, mà là phải trước tiên dẫn nữ nhân sang bái sơn, phải khiến cho đại lão gia trên đất này cho phép, còn phải trước hết tạo thanh thế, nịnh bợ từng nhà tránh cho tới lúc đó không người ứng phó mất mặt.
Tuy nhiên những người này ngược lại không có gặp phải sách nhiễu của cải thường thấy, long đầu Lê Đại Tân trên đất này chỉ là bảo bọn họ tuân theo quy củ, lệ thường nên giao nộp chớ có khất nợ, không được rước lấy thị phi, gặp phải chuyện gì lập tức báo lên trên, cũng không có muốn lợi lộc của bọn, càng không có hưởng thụ hầu hạ vân vân, hoàn toàn là công bằng vì việc chung. Người chưa từng giao thiệp với nơi này cũng có chút sợ hãi, cho rằng đối phương không chào đón, sau lại mới biết nơi này chính là phong phạm như vậy, trong lúc nhất thời đều kinh ngạc thán phục.