Đứng ở dưới mộc đài phương đội gia đinh bắt đầu huyên náo, nhưng khi ở đây xếp hàng nhận xét duyệt, lộn xộn loạn hô là phạm vào quân kỷ, cứ như vậy sau một hồi không biết làm sao, có người tìm được cách. Bọn gia đinh bắt đầu dùng trường mâu của mình gõ vào trên đất, mấy ngàn cái trường mâu không ngừng đánh xuống mặt đất, rung động ầm ầm, còn gia đinh súng hỏa mai thì dùng giá gỗ chống đỡ súng hỏa mai va chạm vào súng hỏa mai.
Các thủ lĩnh trong tay cầm búa thương có người đi ước thúc, đầu tiên bọn họ nhìn về phía đài gỗ, sau khi phát hiện không ai ngăn cản, bọn họ cũng bắt đầu dùng cán dài búa thương trong tay đánh xuống mặt đất.
Trần Thăng tay trái giơ lá cờ, tay phải vung lên cao, trung khí đầy đủ rống to nói.- Ăn cơm Tiến gia, mặc áo Tiến gia, lãnh quân lương Tiến gia, chúng ta chỉ nghe lời Tiến gia, chỉ trung thành với Tiến gia, dốc sức liều mạng vì Tiến gia.
Triệu Tiến đứng ở phía sau Trần Thăng đầu tiên là buồn bực, trên mặt lập tức lộ ra vẻ cười gượng, Vương Triệu Tĩnh trên mặt lộ ra vẻ mặt không ổn, muốn đi lên ngăn cản, lại bị Lưu Dũng giơ tay ngăn lại, Cát Hương thì chăm chú nghe, theo lời nói của Trần Thăng thấp giọng nhắc lại, trên mặt có vẻ kích động.
Những lời này đều là lời nói thật, mỗi một gia đinh tại sân này vẫn thường xuyên nhắc tới, chỉ có lời thật như vậy mới chấn động được lòng người, tại đây tâm tình rất tốt, mỗi người cảm thấy khắp người như muốn nổ tung vậy, nhưng vào lúc này, mỗi người cũng không biết phải biểu đạt như thế nào.
Đúng lúc này, Lưu Dũng đi về phía trước vài bước, cao giọng hô.- Nguyện vì Tiến gia vượt lửa qua sông, muôn lần chết không chối từ.
Bọn gia đinh phía dưới như tìm được chỗ phát tiết rồi, theo gia đinh truyền lời quát lên, theo đó đồng thanh hô lên.
- Nguyện vì Tiến gia vượt lửa qua sông, muôn lần chết không chối từ.
- Tiến gia hổ uy, Triệu Tự Doanh vạn thắng. Lưu Dũng lại vung tay hô to, phía dưới lại như núi thở biển gầm đáp lại.
Triệu Tiến lắc đầu cười gượng, cất bước đi thẳng về phía trước, đợi khi đi đến phía trước Trần Thăng và Lưu Dũng, trên mặt đã thu lại nét cười, Trần Thăng và Lưu Dũng tự mình chia ra hai bên, lui bước về sau.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Ta sẽ không phụ lòng chư vị, chư vị theo ta hướng về phía trước.
Sau khi Triệu Tiến mở miệng, các phương đội dưới mộc đài lập tức yên tĩnh lại, nghe bọn Thân Vệ giữa các hàng đội truyền đi hai câu nói của Triệu Tiến.
Hai câu này nói ra, toàn trường mới đầu rất yên tĩnh, không biết ai đã hô ra trước, những người khác lại lớn tiếng la theo, cảnh tượng toàn trường dường như sục sôi.
Triệu Tiến không ngừng phất tay ra hiệu, thấy động tác của Triệu Tiến, bọn gia đinh phía dưới đáp lại càng thêm cuồng nhiệt. Tại thời khắc này, bọn gia đinh đều nghĩ đến, người ngay trước mắt này cho bọn hắn ấm no và thể diện, dẫn bọn họ giành lấy từng trận thắng lợi, khiến cho mọi người cúi đầu với bọn họ, dùng ánh mắt kính sợ nhìn bọn họ. Những việc này, những thắng lợi này, ngày thường cảm thấy quá đỗi bình thường, như là lẽ đương nhiên, nhưng tại thời khắc này, tất cả mọi người hiểu ra được, là người trẻ tuổi cao lớn này cho bọn họ, dẫn bọn họ giành lấy được.
Tâm tình tiếp tục sôi trào một hồi, cuối cùng từ từ yên tĩnh lại. Trần Thăng giơ cờ muốn đi xuống mộc đài, Triệu Tiến ở sau lưng thấp giọng nói.- Đại Thăng, vội vã như vậy làm gì.
- Sớm muộn gì cũng phải có người đi nói thôi, không bằng đệ đi nói.
Trần Thăng mở miệng nói, y không quay đầu lại, đi thẳng xuống mộc đài.
Triệu Tiến lắc đầu, lui về phía sau hai bước, Vương Triệu Tĩnh lúc này trên mặt xuất hiện nụ cười, giảm thấp giọng xuống nói.- Hô hoán âm điệu quá loạn xạ, không bằng Tiến gia vạn tuế, đơn giản vang dội.
- Các đệ đây là hẹn sẵn sao? Triệu Tiến hơi dở khóc dở cười nhìn sang, Vương Triệu Tĩnh chỉ cười lắc đầu.
Kế tiếp lên trao nhận chính là đoàn kỳ của đoàn thứ hai, đoàn kỳ đoàn thứ nhất thì là giao cho Trần Thăng, bởi vì y còn kiêm nhiệm đoàn trưởng đoàn thứ nhất.
Hoa văn đoàn kỳ đơn giản hơn nhiều so với lữ kỳ, chính là truyền thống viền đỏ nền đen, trên đó viết chữ Triệu thật to, bên trái chữ Triệu dựng thẳng một hàng chữ màu đen viết rõ đoàn nào lữ thứ nhất Triệu Tự Doanh.
Ở trong quan quân, cờ xí cực kỳ trọng khẩn, chia ra các đội quân, thay mặt cho mệnh lệnh khác mhau trên chiến trường, thậm chí còn có hữu dụng ra uy ngụy trang, cho nên cờ xí rất nhiều. Nhưng ở trong Triệu Tự Doanh, cờ xí chỉ là cái ký hiệu chỉ huy, bởi vì đội ngũ cẩn thận, nghiêm túc, cho nên các đoàn các đội không cần dùng đến cờ xí để chia ra, bây giờ đã đứng vững, khi phát mệnh lệnh chủ chốt là thông qua tiếng trống và kèn truyền ra, nên cờ xí cũng chỉ là thứ yếu.
Đoàn trưởng đoàn thứ hai lên đài lĩnh đoàn kỳ, Trần Thăng trước đó khích lệ rồi, người phía sau cũng không dám làm ra cử động quá mức, chỉ là giữ nghiêm khuôn phép, không dám có sai sót gì.
Lên đài lĩnh đoàn kỳ thứ hai là đoàn trưởng Trang Lưu, lần này trước khi mở rộng thay đổi biên chế được rõ ràng, rất nhiều người nghĩ đến đại đội trưởng bốn đại đội sẽ được đề bạt làm đoàn trưởng, lại không ngờ bốn đoàn lữ thứ nhất trừ đoàn trưởng đoàn thứ nhất vốn là Trần Thăng kiêm nhiệm ra, đoàn phó đoàn thứ nhất và đoàn trưởng, đoàn phó ba cái đoàn khác đều là do liên trưởng ba đoàn và đội Thân Vệ đảm nhận, điều này tuy rằng làm cho người ta kinh ngạc, nhưng không có kinh ngạc đến chỗ nào.
Những liên trưởng đó vốn có cùng lai lịch y hệt với đám người Lỗ Đại, Lý Ngũ, Trương Hổ Bân, duy nhất ngoại lệ đó là tên Lý Hòa kia thôi.
Đoàn trưởng đoàn thứ hai chính là Trang Lưu, gã được đề bạt đến chức danh này, mọi người không có bất kỳ kinh ngạc, thân là liên trưởng liên thứ nhất đội Thân Vệ, thân phận của Trang Lưu vậy là đủ rồi.
Trao xong đoàn kỳ thứ hai, Trang Lưu nghiêm nghị nói với Triệu Tiến.- Nguyện vì Tiến gia xả thân, trung thành đến chết không thay đổi.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, mở miệng khích lệ nói.- Hãy làm cho thật tốt, không được phụ lá cờ này, cũng không được phụ Từ Châu chúng ta.
Trang Lưu nghiêm trang đứng thẳng đáp lời, Triệu Tiến không có cùng gã nói quá nhiều, lại hướng về đoàn trưởng đoàn thứ ba và đoàn thứ ba tiếp tục nhận cờ, sau đó còn phải khích lệ ba vị đoàn phó cùng đi lên đài gỗ. Trang Lưu đè xuống tâm tình kích động, giơ đoàn kỳ đoàn thứ hai đi xuống mộc đài, khi đi xuống bậc thang gã nhìn lại đoàn thứ hai, cũng nhìn sang mấy đoàn khác.
Cứ như vậy tùy tiện nhìn lướt qua vài lần, Trang Lưu nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc, những người này đều là thành viên Hưng Long Xã, người ngoài nhìn không ra, nhưng Trang Lưu thì biết. Lần này tổ thành lữ thứ nhất, bao gồm cả đoàn thứ nhất, phần đông đoàn trưởng, đoàn phó, liên trưởng, liên phó đều là thành viên Hưng Long Xã, tuy rằng thành viên Hưng Long Xã đích xác có công lao, ngày thường huấn luyện thân cận, tuân thủ yếu lĩnh chế độ, lúc chiến đấu chỉ huy thích đáng, anh dũng tranh trước, nhưng lần này đề bạt thăng cấp, thành viên Hưng Long Xã rõ ràng được ưu tiên lựa chọn.
- Đây là Tiến gia tín cậy chúng ta, chúng ta nhất định không được phụ lòng Tiến gia. Sau khi mọi người cho ra kết luận này, đều là cổ vũ cho nhau.