Mã Xung Hạo và Cát Hương đều cười gật đầu. Mã Xung Hạo do dự chốc lát, ghé sát bên tai Triệu Tiến hạ giọng nói.- Tiến gia, sống chết của cử nhân này đích xác là rắc rối. Nhân tài này cũng là kẻ khó có được. Thuộc hạ cả gan cầu một câu, Tiến gia không bằng…
Nghe xong lời của Mã Xung Hạo, Triệu Tiến như cười như không nói.- Lão Mã, ở bên cạnh ta, thủ đoạn chốn quan trường vẫn là ít dùng một chút. Ngươi sớm đã đoán được ta muốn làm thế nào rồi tội gì còn phải làm ra thái độ như vậy.
Bị Triệu Tiến nói toạc Mã Xung Hạo không có chút nào hổ thẹn chỉ là cười nói.- Quả nhiên không dối gạt được Tiến gia, Tiến gia thật sự là tuệ nhãn như đuốc.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến xoay sang hướng Điền Trúc nói.- Ngươi là nhân tài, giết đáng tiếc.
Trước đó còn là sát khí lẫm liệt, đột nhiên nói ra một câu như vậy, Điền Trúc cả người giống như bị thiên lôi đánh trúng đỉnh đầu, chấn động kịch liệt cũng bất chấp dập đầu mở to hai mắt nhìn về phía Triệu Tiến, vẻ mặt đều là thần sắc khó bề tưởng nổi. Vết thương va dập trên trán gã đã bắt đầu đổ máu, vốn dĩ không màn tới.
Triệu Tiến cười nói.- Có người lúc ở riêng từng nói qua với ta, nói ngươi chiêu hàng người khác không được quá thẳng thừng, không dọa bọn chúng một chút, không treo lên khẩu vị của bọn chúng cho dù đầu hàng cũng sẽ không tâm phục khẩu phục thậm chí còn sẽ lòng mang oán khí sẽ tự nâng cao giá của mình. Nhưng ta làm không được. Ta hỏi ngươi, ngươi bằng lòng đầu hàng không?
Biến chuyển này thật sự quá đột ngột. Điền Trúc từ đầu tới cuối đầu óc cực nhanh, tùy cơ ứng biến không ngờ ở nơi đó ngây ngốc. Vẫn là Điền Long quỳ ở một bên giọng điệu buồn bực hét lên một tiếng.- Điền Trúc! Lúc này mới khiến gã kịp tỉnh trí. Điều Trúc chẳng màn tới đỉnh đầu máu tươi chảy, lại dập đầu xuống, trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc nức nở, cổ họng câm bặt đáp.- Tiểu nhân tâm phục khẩu phục, bằng lòng đầu hàng Tiến gia.
Lúc Điền Trúc ngẩng đầu lần nữa, nước mắt và máu tươi trộn lẫn vào nhau cả mặt đều hoa cả lên rồi. Gã mở miệng nói.- Tiến gia, xem Tiến gia ra vốn liếng mạnh tay như vậy, tiểu nhân còn có lòng dạ nào khác đó chính là bị điên khùng rồi. Trước mặt thực lực như Tiến gia đây, tiểu nhân chỉ hối hận lúc mới đầu si tâm vọng tưởng, rước lấy đại họa cho Điền gia.
Triệu Tiến cao giọng mà rằng.- Ngươi ngược lại bởi vì si tâm vọng tưởng này được phúc. Ta hiện giờ chính là lúc cần người. Các ngươi làm rất tốt còn giỏi hơn rất nhiều so với Bạch Liên Giáo giả thần giả quỷ gì kia.
Triệu Tiến nói một câu, Điền Trúc liền dập đầu một cái, miệng không ngừng nói.- Đây là ân điển của Tiến gia, cả nhà tiểu nhân đều sẽ nhớ thật kỹ. Điền Long một phía khác sắc mặt không dễ coi chút nào nhưng cũng theo đó không ngừng dập đầu.
Triệu Tiến dặn dò.- Lau sạch máu trên mặt của gã, bôi thuốc lên vết thương kia. Lập tức có gia đinh tiến lên xử trí, dùng khăn sạch lau sạch vết máu, lại dùng rượu trắng xoa một chút. Điền Trúc đau tới nhe răng nhếch miệng, song trên mặt hoàn toàn là vẻ thả lỏng, chịu trị thương chi mình vậy thì càng nói rõ tính mạng này bảo toàn rồi.
Triệu Tiến nói.- Các ngươi gây ra nhiều loạn như vậy, tạo thành nhiều rắc rối như vậy cho Từ Châu cũng không phải nói đầu hàng liền xong hết mọi chuyện. Các ngươi đáng tin hay không đáng tin, dùng được hay không dùng được cũng không phải khóc mấy tiếng dập đầu mấy cái bảo đảm được. Cả nhà các ngươi cộng với tất cả thủ hạ của các ngươi đều phải đi nơi Từ Châu. Một là làm con tin, hai là học này nọ. Hắn không đếm xỉa tới thần sắc biến hóa của hai huynh đệ Điền gia, hắn chỉ là bố trí mà không phải trưng cầu ý kiến đối phương.
- Điền Long ngươi lưu lại Nghi Châu. Thân phận cử nhân này của ngươi có hữu dụng rất lớn. Nhưng vợ con cả nhà của ngươi phải đi Từ Châu. Nghi Châu bên này ta còn sẽ tiếp tục phái người sang, bắt đầu gầy dựng nơi này và phía tây Duyện Châu. Về phần những kẻ còn sót lại của Bạch Liên Giáo, bọn họ lại náo loạn nữa, không làm việc cho huynh đệ các ngươi, nhưng huynh đệ các ngươi phải giúp chúng ta đi tiêu diệt những kẻ đó.
Nghe Triệu Tiến nói tới đây, thần sắc Điền Long ảm đảm thở dài nhưng cũng không biết làm cách nào. Còn Điền Trúc thuận thế mở miệng nói.- Tiến gia, nhà tiểu nhân kế thừa mấy đời, trong những giáo chúng Bạch Liên Giáo này thật là dạy dỗ ra không ít nhân tài cứ giết như vậy không khỏi quá đáng tiếc. Vừa rồi Tiến gia cũng nói là lúc cần dùng người, không bằng để cho hai huynh đệ tiểu nhân giúp đỡ Tiến gia chiêu hàng những kẻ này, bảo bọn họ ra sức làm việc thật tốt vì Tiến gia.
Triệu Tiến liếc mắt nhìn Điền Trúc cười gật đầu nói.- Ngươi đối với bên dưới thật có mấy phần tình nghĩa, trách sao dùng được bọn chúng làm việc.
Mọi người đương nhiên rõ ràng dụng ý của Điền Trúc này, chẳng qua là vì thuộc hạ Bạch Liên Giáo ở phủ Duyện Châu cầu một con đường sống nhưng nói rất đường hoàng. Thậm chí soi xét tận đáy lòng, Điền Trúc này là bảo tồn sức mạnh vì bản thân về sau tiến thân trong Triệu Tự Doanh, tuy nhiên ở vào lúc này đích thân cầu xin, đảm lượng này lòng dạ này đều đáng giá khen ngợi.
Triệu Tiến nói chuyện rất rõ ràng.- Kế tiếp đi chỗ Điền gia trang của các ngươi. Người nhà và hộ vệ vân vân trong thôn trang của các ngươi đều phải theo về Từ Châu. Bản thân các ngươi hiểu rõ là tốt rồi. Không đi theo về, ta cũng sẽ tẩy sạch cái thôn trang này, sẽ không lưu lại hậu hoạn gì.
Điền Trúc đáp lời cũng rất cứng cỏi.- Mong Tiến gia yên tâm.
Cẩm Y Vệ tróc nã người Điền gia vào giữa trưa rời khỏi thành Nghi Châu còn người Điền gia mang cả nhà ra khỏi thành trốn tránh trước khi cổng thành đóng trở về trong thành Nghi Châu, chẳng qua người trở về chỉ có Điền Long và hai lão bộc bên cạnh. Người nhà tôi tớ huynh đệ vân vân toàn bộ đều không thấy đâu. Mọi người cũng không có lấy làm lạ lẫm, nghĩ thầm rằng huynh trưởng có công danh hộ thân trở về trước, đệ đệ trốn trong thôn trang bên ngoài cũng coi như thỏ khôn có ba hang, Điền Long này xem ra là kẻ có can đảm.
Tuy nhiên tới ngày hôm sau, càng nhiều tin tức hơn nữa đã truyền trở về, có người nói người Điền gia trong Điền gia trang bị quét sạch trơn, cũng có người nói người Điền gia hôm qua nửa đường bị đội nhân mã quá ngàn vây chặt, người Điền gia bốn phía đi bốn phía cầu viện. Càng nhiều người hơn nữa nhìn thấy nói đại đội binh mã mặc giáp sắt áp giải đội ngũ người Điền gia suốt một đường xuôi nam, kỵ binh mặc giáp sắt kia chính là nhân mã Từ Châu.
Tin tức như vậy quả thật là chấn động Nghi Châu, tất cả mọi người đều buồn bực. Nếu đã như vậy, Điền Long kia sao trở về được. Cũng chính vào lúc tin tức này vừa truyền trở về, Điền Long mời hai mươi mấy người Bộ khoái trong nha môn đi nhà của gã hộ vệ trông coi. Mời quan sai trông nhà hộ viện không phải xem trọng thân thủ của những người này mà là mượn dùng quan uy của bọn họ. Với thực lực như Điền gia không ngờ còn muốn dùng quan sai hộ vệ, đây rốt cuộc là đắc tội người như thế nào.