Lại kế tiếp nữa, tin tức từ trong miệng những quan sai đó truyền ra ngoài. Hóa ra Triệu Tiến Từ Châu suất lĩnh hơn một ngàn thiết kỵ tiếp gấp vào Nghi Châu, giữa đường bao vây đội ngũ Điền gia, thả cho Điền Long này chạy khỏi, bắt toàn bộ mấy trăm người già trẻ Điền gia về Từ Châu. Tin tức này sau khi truyền ra, ngay cả Tri phủ Nghi Châu cũng phái sư gia sang đây dò hỏi, sau đó sư gia này cũng xác nhận những tin tức này.
Nghi Châu lại một lần nữa bị chấn động, sau đó chính là một vùng yên ắng, mỗi người đều bị thực lực của Từ Châu chấn động. Sự tình Điền gia này ở bên phía Tế Ninh làm mưa làm gió rất nhiều người đều nghe thấy chút ít, phán đoán của bọn họ cũng giống với huynh đệ Điền Long, Điền Trúc. Nghi Châu ở nơi hẻo lánh của Sơn Đông, cách ranh giới tỉnh với Từ Châu, dù có gây loạn thì làm sao. Ai ngờ được Từ Châu thẳng thừng xuất động quá ngàn thiết kỵ sang bắt người, Điền gia trong tay có mấy trăm mạng người cứ như vậy bó tay chịu trói, huynh đệ, tôi tớ, vợ con của Điền cử nhân toàn bộ bị người ta bắt đi.
Đây chính là hơn ngàn kỵ binh, nói động liền động, không màn tới địa giới phủ tỉnh, cứ như vậy ngang nhiên tiến vào. Từ Châu này rốt cuộc lớn mạnh tới mức nào, cho dù quan quân triều đình nói lấy ra được hơn ngàn kỵ binh cũng chưa chắc lấy ra được. Về phần trên mình những kỵ binh này đều mặc giáp sắt, vốn dĩ không có người tin tưởng. Một thân là sắt này phải bao nhiêu ngân lượng bỏ vào, không cần nói chuyện tào lao.
Tuy nhiên bọn cường hào có chút suy nghĩ như Điền gia ai nấy câm như hến, lúc này mới nhận biết rõ được bản thân ếch ngồi đáy giếng. Những người Từ Châu đó trong mắt không có vương pháp khuôn phép gì, hơn nữa còn hùng mạnh tới nước này ai dám đắc tội bọn họ, một bàn tay đã bị bóp chết vẫn là nên ngoan ngoãn sống cho thật tốt đừng bị người khác diệt như vậy.
Nhưng thứ đồ ngoài Nghi Châu không dám hy vọng xa vời, nhưng Điền gia đã suy sụp rồi, Triệu Tiến Từ Châu kia thủ đoạn quá ác, làm quá tuyệt hậu. Nghi Châu hiện giờ, tộc nhân bổn tộc Điền gia đều không còn sót lại mấy người, ruộng đất và sản nghiệp Điền gia nhiều như thế chính thật là miếng thịt béo trong miệng mọi người, Điền Long là cử nhân không phải giả, nhưng của cải ruộng vườn nhà y lại hơn rất nhiều so với một tên cử nhân, Nghi Châu cũng không phải chỉ một nhà cử nhân, xuất thân tiến sĩ cũng có mấy nhà.
Ngay thời điểm thân sĩ cường hào Nghi Châu xoay tay sửa soạn chia cắt Điền gia, phân điếm Vân Sơn Hành khai trương ở Nghi Châu, hơn nữa chính là dùng cửa hiệu của Điền gia. Sau đó nữa, hai ổ tàng trữ muối lậu ngoài thành Nghi Châu đã có đại biến động. Một nhà bị phá hủy hoàn toàn, một nhà khác thì đổi cờ hiệu, tung tin tức đi khắp nơi, chuyện của Điền cử nhân là chuyện của ta ai dám chạm vào ta liều mạng với kẻ đó.
Người giang hồ quen thuộc mặt đất này rất nhanh đã biết rõ, mấy nơi trộm cướp và buôn muối lậu trên đất này đều bị Nghiêm mặt đen trùm buôn muối lậu tới từ Nam Trực Lệ khống chế. Một đám người Nghiêm mặt đen này chính là hảo hán lúc Đằng huyện thủ thành đánh phá mấy vạn lưu tặc Văn Hương Giáo, ngay cả Nghi Châu bên này cũng nghe qua tiếng tăm của gã. Long đầu lục lâm bậc này thật không phải kẻ trên mặt đất Nghi Châu đối kháng được. Sau đó mọi người cũng biết, Nghiêm mặt đen này sau lưng chính là Triệu Tiến Từ Châu.
Đợi Nghiêm mặt đen mang mấy chục hán tử nhanh nhẹn tiến vào đại trạch viện của Điền gia, mọi người trên mặt đất Nghi Châu mới kịp hiểu. Té ra Điền gia này bị Triệu Tiến Từ Châu nuốt rồi. Hiện giờ Điền gia này chẳng khác gì là một cánh tay Triệu Tiến đặt ở Nghi Châu. Nghĩ thông suốt đạo lý này tất cả mọi người không có mảy may chậm trễ, có người vội vàng tới cửa nịnh nọt, nói mình ngưỡng vọng Triệu Tiến Từ Châu đã lâu, có người thì vội vàng đi tới Từ Châu, gặp mặt dập đầu với Triệu Tiến cũng là tốt. Xét tới cùng, mọi người đều là sợ hãi, bị tấm gương ngàn người cưỡi ngựa đánh bất ngờ, bắt đi cả nhà Điền gia kia dọa sợ rồi.
Trước sau trung thu tháng tám, điền trang lưu dân Triệu Tự Doanh bố trí ở Duyện Châu bắt đầu an tĩnh trở lại, có người chạy loạn, có người thì chiếu theo mệnh lệnh Điền gia truyền tới, đi chỗ Tế Ninh báo tên với Vân Sơn Hành, nhận an bài của nơi đó. Còn trong thành Tế Ninh lại có mấy lần bắt bớ, giáo chúng Bạch Liên Giáo Điền gia khống chế một khi trở lại đường ngay nẻo thẳng, giáo phái từ bên ngoài tới như Hắc Hổ Hội, Bổng Chùy Hội, Hồng Thiên Đạo vân vân liền không còn cách nào sinh tồn nữa. Chỗ dừng chân của bọn chúng Bạch Liên Giáo rất rõ ràng, đợi tới lúc đại cục đã định liền tiến hành dọn dẹp. Hiện giờ việc này giao lại cho Triệu Tự Doanh tới làm, địa bàn Từ Châu khống chế tức thì trở nên sạch sẽ.
Cũng có giáo chúng Bạch Liên Giáo Nghi Châu không cam lòng cục diện bây giờ, vốn đã có đầu mục danh hiệu Hội chủ, Đà chủ gì đó muốn tự lập môn hộ. Thế nhưng người như vậy so với đại cục diện gầy dựng của Điền gia đã không đáng nhắc tới. Huống chi Điền gia đối với gốc gác của bọn chúng rất rõ ràng. Đội Nội Vệ và nghĩa dũng Từ Châu cùng với các lộ nhân mã Từ Châu khống chế, theo chỉ dẫn và cung khai của thuộc hạ Điền gia, trước sau tìm tới chỗ ẩn thân của bọn chúng, đối với cách hành xử làm việc của bọn chúng cũng rõ như lòng bàn tay. Tuy rằng sớm muộn khác biệt, nhưng những người tự lập môn hộ này cũng chỉ có một kết cục bị tiêu diệt.
Đối với quét dọn các giáo phái và Bạch Liên Giáo Nghi Châu ở Sơn Đông không kích khởi ngọn sóng gió nào, rất nhiều người đều không biết trước đó sau lưng những cuộc gây loạn này là ai xúi giục. Trên mặt đất Sơn Đông chỉ thấy một việc đó chính là ai dám đắc tội Triệu Tiến, ai dám đụng chạm vào lợi ích của Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến sẽ không màn tới tình đời vương pháp cũng sẽ không đếm xỉa ranh giới phủ tỉnh gì, sẽ thẳng thừng lấy ra sức mạnh ưu thế tuyệt đối xông sang diệt cả nhà của kẻ đó. Đây mới là chân chính khiến người rung động. Đối phó với Điền gia không tính là giết gà dọa khỉ, trọng lượng của Điền gia ở trên mặt đất Sơn Đông dù thế nào cũng coi như đầu sói.
Những kẻ lòng mang bất mãn với Triệu Tự Doanh, bọn thân sĩ cường hào trên đất Sơn Đông vừa mới khôi phục nguyên khí đều dần dần tắt ngấm lòng dạ riêng của mình, ngoan ngoãn cúi đầu.
So với những tù binh lưu dân, người Điền gia đãi ngộ rất tốt, Điền Trúc được cho phép ở lại bên trong Hà Gia Trang với người nhà, vợ con của Điền Long cũng có nhà cửa riêng biệt, tôi tớ kẻ hầu người hạ trong nhà cũng lưu lại đa số, chỉ là nữ nhân và người tuổi tác lớn, về phần một bọn thủ vệ và thuộc hạ khác, thì bị bỏ ở trong điền trang gần Vân Sơn Tự.
Điền Trúc sở dĩ ở lại nơi đầu não là vì Triệu Tiến cố ý căn dặn Lưu Dũng, bảo y tới lui nhiều với Điền Trúc. Người Điền gia này ở trong thành Tế Ninh và những điền trang kia dùng thủ pháp thâm nhập thế nào, khơi dậy biến loạn thế nào đều để cho Lưu Dũng hiểu thật sâu, muốn cho đội Nội Vệ tận hết sức nắm giữ thấu suốt. Kỳ thật những thủ đoạn này trong Văn Hương Giáo cũng có, nhưng Triệu Tiến không muốn hiểu biết từ phía đó cũng không muốn mới ban đầu dùng quá nhiều người cũ của Văn Hương Giáo.