Mới vừa rồi đất đá vụn bay loạn như mưa, bọn đoàn luyện đứng ở bên cạnh Quý Tư Khảo không ít người cũng bị ném trúng, không tránh khỏi trên mặt có máu bầm, không ít người bị ném chảy máu, vào lúc này cũng sẽ không mảy may lưu tình, nhìn đám đông ở phía trước, trường mâu trong tay đâm thọc thẳng tới.
Ngày hè người mặc y phục mỏng manh, không ít trang đinh cởi áo để mình trần, thân xác máu thịt sao chống đỡ nổi lưỡi mâu sắc bén bằng sắt rèn, tức thì máu tươi bay tung tóe tiếng kêu thảm thiết vàng lên. Kẻ chết bị thương không có khiến càng nhiều người hơn quỳ xuống, ngược lại là khiến cho bọn trang đinh tan tác. Lúc gây rối nương tựa lẫn nhau có thêm can đảm, cảm thấy mấy ngàn người không ai dám ngăn cản. Nhìn thấy người đằng trước bị trường mâu xỏ xuyên, lưỡi mâu mang theo máu tươi từ trên lưng vọt ra, máu tươi ấm áp bắn tóe lên trên người, nghe thấy tiếng kêu thảm của đồng bọn. Vào thời khắc này, tất cả nóng nảy và phẫn nộ đều tan thành mây khói. Có người nhớ tới lúc đại loạn của Văn Hương Giáo, Văn Hương Giáo cũng sai khiến mọi người tiến lên như vậy, không đi chính là chết, càng nhiều người hơn cái gì cũng không nghĩ tới, chỉ là chạy loạn.
Mấy ngàn người chen lấn một chỗ bỗng nhiên tan tác, người vòng ngoài thật còn dễ dàng, người ở bên trong chỉ cảm thấy đại nạn tới trên đầu, mau chạy ra ngoài mới còn đường sống, ra sức xô đẩy đồng bọn bên cạnh, có người cứ như vậy té lăn ra đất, sau đó cũng không đứng dậy nổi, giẫm đạp lẫn nhau chết bị thương thậm chí còn vượt xa chém giết bên ngoài.
- Giết người rồi.- Bọn chúng thật dám động thủ.- Có còn vương pháp hay không. Hô quát như vậy vang lên liên tiếp, tuy nhiên toàn bộ bị nhấn chìm trong tiếng hô khóc chửi bậy. Một liên đoàn luyện kia cũng chỉ là giết được mấy chục người ban đầu lập tức mũi thương hươ không chạm được người nào nữa. Kẻ chạy được thì đều đã chạy trốn giữ mạng rồi, kẻ không chạy được thì lại nghe thấy lời hô hoán “quỳ xuống không giết”, đồng loạt tán loạn, bụi mù thậm chí cũng bốc lên cao, thoạt nhìn cũng là cảnh tượng hùng tráng.
Bọn người Quý Tư Khảo đó đối mặt đội nhân mã cách đó không xa, cũng không ngừng quay đầu nhìn xung quanh, vốn rằng cả mặt vì đại nghĩa ung dung chịu chết, nhưng nhìn thấy cục diện chó đuổi thỏ như thế, mọi người cũng đều thả lỏng. Có người nghiến răng nghiến lợi nói - Đám tạp chủng điên khùng này, đáng lắm. Cũng có người nói.- Vẫn là gia đinh đoàn luyện đáng tin, đám người đọc sách bình thường nhìn sĩ diện, vô dụng a.
Nghe lời lẽ của đồng bọn, Quý Tư Khảo trong lòng thầm kêu khổ, một trận náo loạn như vậy, chỉ sợ thu hoạch và việc đồng áng năm nay phải chịu thiệt hại rất lớn, đã chết nhiều người như vậy khẳng định cũng sẽ không có khen ngợi, không biết sau khi xong việc tổng điếm Vân Sơn Hành bên đó xử trí mình thế nào, càng nghĩ càng khó chịu, chuyện mở rộng thay đổi biên chế sắp tới gần, mọi người đều không muốn bị giáng chức, nhưng chỗ của mình lại xảy ra chuyện như vậy, khẳng định phải có rắc rối.
Vừa nghĩ tới đây, lại nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên, đồng bọn ở phía sau la hoảng.- Người cưỡi ngựa tiến lên rồi.
Quý Tư Khảo cả thân mình run rẩy, rút hẳn đao ra. Năm đó y học hỏi ở trong điền trang bờ đông hồ Lạc Mã, là dùng trường mâu và trúc thương đương cự ngựa, nhưng thanh đao này lại rất khó, nghĩ tới lúc mười mấy người cưỡi ngựa tụ chúng gây rối cứ ở xa nhìn sang nhất định là trong ứng ngoại hợp, nhìn thấy trấn áp không được liền muốn động thủ.
- Các huynh đệ, Tiến gia sẽ báo thù cho chúng ta. Chống cự được một đợt này, huynh đệ đoàn luyện sẽ xoay người lại rồi. Quý Tư Khảo run rẩy giơ đao hô lớn, sau lưng ứng hòa cao thấp không đều, rất nhiều người giọng điệu đều đang run rẩy, thậm chí có người còn mang tiếng nấc nghẹn.
Ở nơi đó nghiến răng nghiến lợi, lúc từ từ đối mặt lại nhìn thấy mười mấy người cưỡi ngựa kia không có nhằm bên này xông tới, mà là phân thành hai lộ gom bọn trang đinh tán loạn lại. Quý Tư Khảo hoàn toàn mù mờ, chẳng lẽ không phải quân địch, không phải nhằm vào phe mình. Y chậm rãi buông đao xuống, xoay người nhìn sang, nhận ra mấy chục người cưỡi ngựa xông tới này đều cầm roi, cứ ở trên ngựa quất loạn đánh loạn, theo bọn họ vây khốn như vậy không ngừng có trang đinh quỳ xuống, càng lúc càng ổn định. Hiện giờ trang đinh bên đó đã chạy tán loạn, cũng sẽ không có giẫm đạp xô đẩy lẫn nhau, bọn đoàn luyện đã phân thành mười đội nhỏ, xếp thành một hàng ngang lớn chậm rãi thúc đẩy tiến lên.
Quý Tư Khảo toàn thân đều đã ướt đẫm mồ hôi, vào lúc này đột nhiên không kìm nổi nước mắt chảy xuống. Đều quỳ xuống hết thì tốt rồi, chỉ cần không chạy tán loạn, có người còn sống, thôn trang này của mình vẫn duy trì được, không tới mức thua luôn cả bàn. Chính vào lúc này, lại nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên, cách đó không xa chỉ còn một kẻ cưỡi ngựa không có đi theo bủa vây chỉ là chậm rãi thúc ngựa tới gần.
Người trên ngựa nọ là hán tử nhanh nhẹn, tuổi tác đã ngoài bốn mươi, vừa nhìn cũng biết là võ phu giàu có, giơ tay nhấc chân tự có một loại uy thế hiện rõ, song cách càng gần nhìn thấy cách ăn vận y phục của người này, Quý Tư Khảo lại có chút bồn chồn. Bởi vì người của Triệu Tự Doanh và bên trong Từ Châu không có dáng vẻ như vậy, cho dù là Tiến gia và mấy vị lão gia đều ăn mặc giản dị. Chẳng lẽ nào là quan quân, Quý Tư Khảo lại trở nên cảnh giác, những người phía sau y cũng đều yên lặng, đúng vào lúc này, người trên ngựa nọ lại móc ra từ trong ngực một khối đồ vật vứt sang, rơi ngay ở dưới chân Quý Tư Khảo.
Vừa nhìn thấy khối đồ vật này, Quý Tư Khảo liền buông lỏng không ít, đây là thiết bài của đại đội trưởng. Y không có hành lễ mà là trước hết nhặt lên thiết bài, đối với những trang chủ đi ra ngoài làm việc này, tất cả thiết bài của người có thân phận đại đội trưởng trở lên đều cho bọn họ xem qua bản khắc, hơn nữa đòi hỏi nhớ thật kỹ. Nhìn thấy hoa văn chữ số trên thiết bài này, Quý Tư Khảo lập tức hiểu rõ, đây là đại đội trưởng Mã Xung Hạo của đội Nội Vệ tới rồi. Ngẫm lại khí thế kiêu ngạo giàu sang này, Quý Tư Khảo lại không còn mảy may nghi ngờ, vội vàng tiếng lên thi lễ. Nhưng lời còn chưa có nói ra khỏi miệng, chỉ cảm thấy nước mắt không ngừng rơi xuống. Quý Tư Khảo cảm thấy gượng gạo, gắng sức lau chùi lại không cách nào lau sạch.
Mã Xung Hạo xoay người xuống ngựa, vỗ bả vai Quý Tư Khảo kia, sau đó nói với một đám quản sự phòng thu chi hoàn toàn trầm tĩnh ở đằng sau.- Giúp đỡ đoàn luyện bình loạn đi, khiến bọn chúng đều quỳ xuống, sau đó phân đội quay về chỗ ở, theo dõi thật chặt. Bây giờ vẫn lúc dễ xảy ra loạn.
Sau khi nhìn thấy Quý Tư Khảo làm lễ bái kiến, bọn người bồn chồn thấp thỏm bên đó cũng đều buông lỏng, nghe nói như thế vội vàng xoay người đi bận rộn. Chớ nhìn mọi người là lần đầu tiên gặp phải việc này, nhưng phải ứng đối thế nào lại sớm có trù bị trước, tất cả mọi người đều biết nên xử trí như thế nào. Đợi người đều tản ra hết, Mã Xung Hạo vỗ về Quý Tư Khảo còn đang lau nước mắt mở miệng nói.- Ngươi làm thật không tốt.