Lời Triệu Tiến khiến Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều phải gật đầu, bọn huynh đệ khác có mặt ở đây cũng đều tán đồng. Quả thật mọi người đều có chút lo lắng, lo lắng bố trí người thăng chức quản sự lần này sẽ bị dùng để thu nạp lòng người bên ngoài, cứ như vậy, không khỏi đối với thuộc hạ nhà mình quá không công bằng. Nhưng Triệu Tiến giống như trước, nghĩ rất rõ ràng.
- Tin tức từ chỗ Trâu huyện truyền tới, quan quân đã vây chặt huyện thành Trâu huyện rồi, không biết lúc nào phá được thành.
Triệu Tiến sở dĩ còn đang trú đóng ở Bái huyện, chính là để ứng phó cục diện Sơn Đông. Vẻ mặt mọi người đều trở nên nghiêm túc, Lưu Dũng trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.- Đại ca là muốn để cho tháng ngày công thủ Trâu huyện này lâu một chút hay là ngắn đi một chút?
Triệu Tiến ra quyết định.- Mặc kệ bọn chúng. Cho dù đánh sống đánh chết, đánh tới cỡ nào, quan quân và lưu tặc đều là giằng co một chỗ xung quanh Trâu huyện, không làm chậm trễ bày bố của chúng ta.
- Quan quân sẽ đi hay không đi?
Triệu Tiến phân giải nói.- Hiện giờ mấy tỉnh phương bắc đều thiếu hụt binh mã, khắp nơi điều động tới, sau khi dẹp yên khẳng định sẽ trở về, cho dù không đi cũng tùy bọn chúng. Quan quân lại không cách nào cướp người, cướp ruộng đất của chúng ta.
Trần Thăng ở bên cạnh yên lặng mở miệng nói xen vào.- Thành trì Trâu huyện này, bọn chúng thủ không được bao lâu.
Triệu Tiến gật đầu giải thích nói.- Đại Thăng nói không sai, Văn Hương Giáo khơi dậy đại loạn, chiếm cứ thành trì, thanh thế đột nhiên hiển hách. Nhưng chúng ta vửa ra tay, Văn Hương Giáo liền nhanh chóng bại liên tiếp. Thất bại này quá mau, khiến dũng khí, lòng tin của bọn chúng đều hoàn toàn tan hết. Hơn nữa Từ Hồng Nho kia thật cho rằng mình là hoàng đế rồi, đây càng làm lòng người ly tán.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.- Trâu huyện đánh phá, cũng sẽ có mấy vạn lưu dân chạy ra, ngược lại phải sẵn sàng trước lúc đó.
Triệu Tiến chậm rãi lắc đầu mở miệng nói.- Lần này quan quân phá được Trâu huyện, chỉ e là muốn buôn bán tù binh, kiếm được một món tiền thật lớn sẽ không có đại đội lưu dân gì rồi. Ngược lại kẻ lưu lạc khắp nơi cần phải thu thập. Thạch Đầu, thế cuộc đã tới nước này, đệ lập tức mang đoàn thứ hai đi chỗ Bi Châu, bất cứ lúc này cũng sẵn sàng bắc tiến Đằng huyện. Lý Hòa đánh không tệ, nếu như quan quân sau khi đánh hạ Trâu huyện muốn nhằm hướng nam giở trò gì đó, một đại đội của y chỉ e là ứng phó không được.
Thạch Mãn Cường vội vàng đứng dậy lãnh mệnh, Cát Hương bên cạnh nhìn Thạch Mãn Cường cả mặt tràn đầy ngưỡng mộ, có chút tiếc nuối mở miệng nói.- Đại ca, đại loạn của Văn Hương Giáo này là của chúng ta dẹp yên, lại bảo quan quân chém giết Từ Hồng Nho, chiếm được công đầu. Ngẫm lại lời người ngoài bàn luận, trong lòng thật đúng là tức giận bất bình.
Triệu Tiến cười nói.- Đây tính làm gì, về sau cơ hội nhiều hơn nữa.
Nói xong lời này, Triệu Tiến nhớ tới một việc, nói với Như Huệ.- Tào tiên sinh, Hậu Sinh đang dẫn người chọn lựa thợ rèn trong lưu dân. Đây là sức người trù bị cho xưởng rèn Vân Sơn Hành chúng ta.ngươi cũng nhìn ngó nhiều một chút.
Như Huệ bên kia vội vàng vâng lệnh. Trong gần mười vạn lưu dân không chỉ là nông dân chỉ biết trồng trọt, còn có thợ rèn các loại, thậm chí còn có người đọc sách. Những người này đáng giá càng cao hơn nông dân. Từ Hậu Sinh dẫn người lựa chọn bọn họ ra ngoài, càng có chỗ dùng hữu hiệu.
Triệu Tiến lại nhấn mạnh một câu.- Mấu chốt là thợ rèn, mấu chốt là đại pháo. Đây là cần gấp nhất. Ở trong phòng nghị sự mỗi người đều là theo đó gật gù. Uy lực hỏa pháo, mặc kệ là chiến đấu trên đất bằng đối mặt mấy vạn lưu dân, hay là đánh mở thành trì Tế Ninh kiên cố, bọn họ đều đã nhìn thấy rõ ràng.
Đợi cho trong phòng chỉ còn lại hai người Triệu Tiến và Lưu Dũng, Triệu Tiến mới nói.- Trịnh Toàn ở Từ Châu sắp tới rồi, bảo Nhiếp Hắc chỗ của đệ dẫn người hộ tống. Mặc kệ Trâu huyện kia ra sao, an toàn của Lôi Tử đệ phải bảo đảm. Sau đó dùng bọn họ theo dõi chặt chẽ động tĩnh của Văn Hương Giáo. Cho dù Từ Hồng Nho chết rồi, Văn Hương Giáo này cũng sẽ không bị tiêu diệt hoàn toàn. Bắc Trực Lệ, Nam Trực Lệ còn có trên Vận Hà, còn có rất nhiều người thắp hương tin giáo. Tháng ngày giao thiệp với bọn chúng còn dài.
Lưu Dũng trịnh trọng vâng dạ, sau khi Lôi Tài xung phong đi Tế Ninh, có lẽ để bù lại mạo hiểm liều lĩnh của mình, Lôi Tài lại tự mình xin đi theo dõi Trâu huyện. Những ngày y ẩn nấu ở trong thành Tế Ninh cũng không chỉ là lẩn trốn kinh hồn khiếp vía, cũng mượn cơ hội này xây đắp giao tình với giáo chúng tào vận trong thành Tế Ninh cùng với bọn người chốn giang hồ. Dựa vào điều này, quả thật không có nhân tuyển hợp chủ trì việc Trâu huyện hơn so với y.
Một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp giọng điệu êm ả nói.- Bệ hạ hôm nay muốn thắp hương thông thần, chuyện chính sự thì giao cho hai vị quân sư xử trí. Nhìn Tạ Minh Huyền và Thẩm Trí bên dưới khom người đáp lại, ả bên này cao giọng nói.- Bãi triều!
Một tiếng này hô xong, thiếu nữ này xoay người rời khỏi. Trên chốn triều đình này, có người lộ ra vẻ mặt cổ quái, có người thì bày ra khí thế "quan lớn" rời khỏi.
Tạ Minh Huyền liếc nhìn Thẩm Trí, lại không có nói lời nào, chỉ là rầu rĩ đi ra ngoài. Trong ngoài "cung điện" này mọi người đều biết từ sau khi Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến ở thành Tế Ninh thành thần, Hầu Ngũ ở dưới thành Tư Dương không hiểu sao đăng tiên, kẻ chủ trì đại cục trong Văn Hương Giáo chính là hai vị tả hữu quân sư này rồi, ban đầu còn có người gọi bọn hắn là tả hữu Thừa tướng, sau lại nghe nói Từ Hồng Nho rất không thích xưng hô này mới sửa lại.
Cái gọi là "cung điện", chẳng qua là đại viện của Mạnh gia ở Trâu huyện, sau khi Từ Hồng Nho tới đây liền tu sửa mới, nhưng còn chưa bắt đầu xây dựng, tin tức ở Tế Ninh và Tư Dương đã truyền tới rồi. Hoàng đế Trung Hưng Phúc Liệt cũng chỉ tuyển chọn rộng rãi nữ nhân diện mạo thanh tú, tạm thời đẩy lui chuyện cung điện về sau, đợi tới sau khi thiên hạ yên ổn lại đi xây dựng.
Tạ Minh Huyền và Thẩm Trí đi ra ngoài, hai người vẫn cố giữ một khoảng cách. Bọn họ trong lòng hiểu rõ, trong ngoài cung điện này, có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm hai người bọn họ, không muốn hai người bọn họ đi lại quá gần gũi. Hiện giờ binh mã vốn liếng lâu năm của Văn Hương Giáo ở trong thành có hơn hai ngàn, trong tay Tạ Minh Huyền là ngàn tín đồ xuất thân quân binh Liêu Trấn, còn trong tay Thẩm Trí cai quản chính là thân vệ của Từ Hồng Nho cùng với tinh nhuệ chỗ phủ Đông Xưởng, cũng chính là ngàn người. Mỗi người nắm trong tay sức mạnh trung thành, bọn họ quá gần gũi tất nhiên phạm vào kiêng kỵ.
Tín đồ Văn Hương Giáo thủ thành có chừng hai vạn, đây đều là tín đồ cuồng nhiệt trung thành nhất, thật vì một câu nói của Từ Hồng Nho đi chịu chết, người Từ Hồng Nho tin cậy nhất chính là những người này, cảm thấy bọn họ là chỗ dựa vững chắc nhất. Vì những tín đồ cuồng nhiệt đó, thà rằng bảo Từ Hồng Cử mang đi mấy đội chiến lực mạnh nhất, bởi vì những đội này là người xuất thân đoàn luyện Từ Châu huấn luyện ra, dù sao kém một tầng.