Những cách làm cân bằng này cũng không tồn tại tin cậy hay làm cho lòng người lạnh lẽo, ngay trong một tập thể lớn và tổ chức lớn, cách làm như vậy là bắt buộc. Nhưng còn có một số việc người ngoài cũng không biết được, lữ đoàn gia đinh, đoàn đội tuần đinh, còn có cơ cấu của các phòng nông khẩn, mậu dịch, việc này vốn là tung ra bên ngoài, người có lòng đi quan sát là tổng kết ra rất nhiều quy luật cho ra kết luận, cho nên công bố ra bên ngoài được, nhưng người ngoài quan sát không được nội dung và tình tiết, cũng sẽ không công bố ra bên ngoài, nhưng bên trong nội bộ kẻ nên biết cũng sẽ biết hết.
Từ Châu đến Tế Ninh, đến cửa sông Thanh Giang, đến giữa khu bắc Hoài An, mặc dù là thiết lập trạm dịch, sắp xếp đầy đủ khoái mã người đưa tin, một tin tức qua lại ít nhất cũng phải mất bốn ngày, dài nhất cũng phải tám ngày đến mười ngày. Triệu Tự Doanh lúc này mặc dù đã ổn thỏa, nhưng bốn phía đều là kẻ địch, bên trong cũng có các loại tai hoạ ngầm, các nơi một khi có việc gì xảy ra, nếu phải đợi chỉ thị mệnh lệnh của Triệu Tiến mới đi xử trí, vậy sẽ chậm trễ đại sự, nhất định phải cấp cho bọn họ có quyền quyết đoán khi gặp chuyện, nhưng lại không được để quyền hạn này giao cho trên tay một người, cho nên dùng chính là hợp nghị.
Phân khu nông khẩn, đó cũng là phân khu Triệu Tự Doanh quản hạt, có cái thì hợp nghị trong một khu, có cái là vài cái khu hợp nghị. Dựa theo Mã Xung Hạo thiết lập phòng nghị sự tại Từ Châu, trước mắt cũng có ba nơi phòng nghị sự, Tế Ninh, khu bắc Hoài An và cửa sông Thanh Giang. Được tham gia hợp nghị chính là, chủ tướng gia đinh trên đất đó, chủ quản phòng nông khẩn trên đất đó, chủ quản phòng mậu dịch, chủ quản Nội Vệ, bốn người này hợp nghị, chủ quan tuần đinh được cho phép tới nghe, một khi có đại sự nảy sinh, bốn người hợp nghị, số ít phục tùng số đông, nếu khi đồng thuận và phản đối bằng nhau, do chủ tướng gia đinh làm ra quyết đoán. Nhưng hợp nghị cho ra kết luận này cũng không phải mệnh lệnh cuối cùng, cho ra mệnh lệnh sau đó trước tiên đi làm, nhưng đồng thời phải dùng khoái mã báo về bên chỗ Triệu Tiến, lấy được xác nhận sau mới là nghị quyết cuối cùng, nếu không lấy quyết đoán của Triệu Tiến làm nghị quyết cuối cùng.
Khi không phải lúc chiến đấu, tuần đinh phải chịu ba chỗ chỉ huy, người gánh vác nông khẩn, mậu dịch và nội vệ trên đất đó cũng được phép truyền đạt chỉ thị mệnh lệnh. Hai phòng nông khẩn và mậu dịch gánh vác cuộc sống hằng ngày của dân chúng tất cả các vùng, điều này dĩ nhiên là tất yếu. Theo thể chế trước mắt của Triệu Tự Doanh chủ quản Nội Vệ và chủ quan tuần đinh thường thường là một người, như vậy cũng sẽ không cần lo lắng một mệnh lệnh đi ra nhiều lối, không biết nghe theo làm theo ai.
Mặt khác, phòng nông khẩn ở Tế Ninh trông coi đoàn luyện các thôn trang, phòng mậu dịch ở Tế Ninh lại có mấy trăm nghĩa dũng Từ Châu làm hộ vệ, đây đều là sức mạnh bọn họ được phép tự chỉ huy. Lần này sau khi mở rộng thay đổi biên chế, chỉ có vùng đất không gia đinh mới sẽ có đoàn luyện biên chế thành tồn tại, các nơi còn lại, đoàn luyện đều là chuyển đổi thành tuần đinh và tuần đinh dự bị, bình thường giữ gìn trị an, tiếp nhận huấn luyện, trở thành đội dự bị của gia đinh.
Đại đội đoàn luyện đồ quân nhu giúp lữ đoàn gia đinh cung cấp lương thảo trang bị hậu cần quy hết về hai nơi phòng nông khẩn và phòng mậu dịch cùng chưởng quản, bởi vì tất cả đồ đạc hoặc là do phòng nông khẩn làm ra phân phát, hoặc là phòng mậu dịch vận chuyển đến, cùng nhau cai quản như vậy cũng là rất tiện.
Sau khi đưa ra thể chế này tại Tế Ninh, Triệu Tự Doanh khắp nơi bởi vì mở rộng thay đổi biên chế mà xáo động đều đã yên tĩnh trở lại. Nhìn đến đây, tất cả mọi người trong lòng đã nắm chắc rồi, mấy chỗ khu bắc Hoài An, cửa sông Thanh Giang, cùng với lữ thứ hai, thứ ba trong lời đồn còn chưa có xác định, nhưng đem đi so sánh và đối chiếu, sẽ không có khác biệt quá lớn, mọi người trong Triệu Tự Doanh, thậm chí đoán được sơ qua mình sẽ ở trên cái ghế nào.
Chủ quản hai nơi nông khẩn, mậu dịch ở Tế Ninh, mọi người cũng đều biết được là ai rồi, chủ quản nông khẩn Tế Ninh là Hà Chính, mà chủ quản mậu dịch là Lý Xán. Trên dưới Triệu Tự Doanh đều biết được Triệu Hoàn, Triệu Tùng còn có Triệu Thập Nhất là họ hàng của Triệu Tiến, lại rất ít người biết được Hà Chính và Lý Xán. Bọn hắn không họ Triệu là một nguyên nhân, mặt khác Hà Chính và Lý Xán cũng chưa bao giờ đi nói ra quen biết của mình và Triệu Tiến, Triệu Tiến và huynh đệ ở bên ngoài cũng không có cố ý đi chiếu cố bận tâm đến bọn hắn.
Hà Chính ngay từ đầu là theo phụ thân của Cát Hương làm việc, đã làm qua công việc hậu cần lương thảo, cũng làm qua các công việc trong tửu phường, sau này còn đi trông coi qua mấy cái thôn trang tại Vân Sơn Tự. Tánh tình mọi người trong Hà gia đều là khoa trương, mẹ của Triệu Tiến Hà Thúy Hoa cũng rất đanh đá, tuy nhiên Hà Chính lại khá là chất phác, trầm mặc ít lời, nhưng Hà Chính có một chỗ hơn người, đó là làm việc kiên cường, khi gặp chuyện khó chưa từng buông bỏ qua. Gã trước khi đi đến đây tìm chỗ nương tựa tại Triệu gia, là người không biết đến một chữ, các loại công việc tính sổ sách cũng là một cái cũng không biết. "Người thì khá ngu, ngoan cố" lời nói đánh giá như vậy cũng rơi vào trong tai của Triệu Tiên.
Nhưng Hà Chính siêng năng đi học tập, khi đi theo làm việc cho phụ thân Cát Hương, học cách tính sổ sách và trù tính sơ sài, khi làm việc trong thôn trang Vân Sơn Tự, đi theo lão tăng trong chùa đọc sách biết chữ, lại cùng với trang chủ lúc trước của Vân Sơn Tự học cách trông coi thôn trang thế nào, mấy thứ này đều phải từ từ nắm chắc. Triệu Tự Doanh trông coi thôn trang tất nhiên có một lộ chiêu số của riêng mình, sau khi được bố trí, Hà Chính cũng toàn bộ tiếp nhận quen thuộc, nắm giữ chặt chẽ.
- Học cùng một thứ, người khác dùng một ngày, Hà Chính sẽ dùng tới năm ngày thậm chí mười ngày, nhưng người khác khẳng định không vững chắc bằng Hà Chính. Cùng một việc khi bố trí xuống, những người khác cần phải thúc dục, bên Hà Chính thì vốn không có mắc sai lầm gì cả, sẽ một chốc một lát đã hoàn thành, cũng không có giở trò gì đi lừa đối. Người tài vẻ ngoài đận độn có lẽ chính là nói loại người này. Đây là đánh giá của Như Huệ, người cùng phe cánh với y xuất thân từ Vân Sơn Tự không ít, cách nhìn đối với Hà Chính cũng truyền đưa tới.
- Nhưng Hà Chính này có một chỗ không tốt lắm, cũng là bởi vì đọc sách toàn là đọc kinh văn, lại đi theo các hòa thượng học, tin Phật tin đến quá thành kính, việc này tóm lại cũng không tốt lắm. Đây cũng là đánh giá của Như Huệ, đối với việc Hà Chính tin Phật này, Hà Thúy Hoa và mọi người trong Hà gia cũng không có phản đối gì cả. Bởi vì hiện tại Hà Thúy Hoa ở nhà chính là thắp hương bái Phật, mọi người Hà gia cũng bố thí không ít cho Vân Sơn Tự.
Trước khi Hà Chính xuất phát đi Tế Ninh, Triệu Tiến cho gã mấy khuôn phép, cho phép gã ăn chay niệm Phật, nhưng không cho phép gã và tăng nhân có giao tình riêng, cho phép gã đi chùa dâng hương cúng bái, nhưng một năm chỉ cho đi mười hai lần, tiền bạc hương khói chỉ được cho bốn lượng, bất kể là tài sản riêng hay là tkhoản công, tổng cộng chỉ được cho bốn lượng, không cho phép bắt con cái của mình ăn chay niệm Phật, cũng không cho phép truyền kinh giảng đạo với người làm việc cùng bên cạnh.