Đối với việc tay chân như vậy, con cháu thường dân cùng loại như Cát Điền Phong không cảm thấy có gì, mỗi ngày ăn no mặc ấm thì nên đi làm việc này. Con cháu các họ trầm mặc xa lánh kia trên mặc đều có vẻ bực bội và không cam tâm, nhưng cũng phải bận rộn không mảy may oán hận. Còn những con cháu nhà giàu nhìn có danh giá, đầu mục các đội thì có suy nghĩ, thậm chí có người đi cáo trạng với tổng giáo đầu võ quán, nói nơi này không dạy việc chính, ngược lại sai khiến mọi người làm việc vặt.
Hậu quả cáo trạng là chạy hai mươi vòng trước mặt mọi người, sau đó một mình quét dọn sạch sẽ hố xí, người thi hành trừng phạt này chính là tổng giáo đầu. Mọi người thế mới biết, hóa ra những việc này vốn chính là đưa cho mình. Tổng giáo đầu mù một mắt hung thần ác sát nói.- Chớ nghĩ muốn rời đi. Vào được phải học thành tài mới đi ra ngoài, học không thành chỉ xem như nông dân làm khổ sai. Nhà ngươi là người nào cũng không được.
Lời này coi như khiến mọi người lòng dạ dứt tuyệt, ngoan ngoãn làm việc.
Tuy nhiên có mấy hạng lao dịch mọi người bằng lòng làm. Chẳng hạn như lau chùi binh khí, áo giáp còn có hỏa khí, trường mâu, phác đao, súng hỏa mai, cung tiễn, yên ngựa còn có khôi giáp chế thức của Triệu Tự Doanh. Những thứ này có cái là võ quán tự dùng, có cái thì là việc nơi xưởng rèn bên đó phái tới. Mọi người lúc làm cái này, bọn giáo đầu và bọn thợ rèn cũng sẽ có mặt, nói cho bọn họ biết từng chỗ hữu dụng của từng bộ phận, sau đó mới bắt đầu lau chùi. Có chỗ phải bôi dầu lên, còn có muốn phải lau chùi rỉ sét đi, tới cuối cùng thậm chí phải học tập mài lưỡi binh khí.
Đối với mấy cái việc này mọi người đều bằng lòng học. Lấy được binh khí, mặc được áo giáp, còn được vác súng hỏa mai, đao thương, cung tiễn còn dễ nói, rửa sạch khôi giáp và nòng súng hỏa mai đều là công việc rất rườm rà, tuy nhiên mỗi học đinh đều làm rất cẩn thận, đều muốn bản thân mai sau một ngày nào đó dùng tới mặc lên. Cát Điền Phong cũng hiểu rõ, bảo mọi người đùa nghịch những thứ đó chính là bảo mọi người học biết dùng thế nào.
Nghĩ rất rõ ràng, nhưng thật tới lúc luyện tập súng hỏa mai, Cát Điền Phong vẫn cảm thấy quá rườm rà, tay cầm trường mâu chẳng qua chỉ một số chiêu thức như vậy, còn súng hỏa mai đó khai hỏa phải mười mấy bước, từ thổi ngòi lửa tới giữ lửa cháy, tới rửa sạch nòng súng, còn phải dựng xiên gỗ, lại phải để ý đủ thứ. Cũng may khoảng sân huấn luyện súng hỏa mai cách võ quán rất xa, tất cả mỗi lần đi ra đều tản ra giải sầu, hơn nữa trong lúc học tập súng hỏa mai này cũng coi như thú vị. Có giáo đầu dạy đâu vào đấy đồng thời ở trên giáo trường còn xếp bản gỗ cao bằng người, bên trên đều là tranh vẽ, bức tranh chính là các tư thế bắn súng hỏa mai, những bức tranh này mọi người đều xem rất thích thú.
Khóa trình của võ quán cũng không phải cả ngày không ngừng khổ luyện, hằng ngày có nửa canh giờ học biết chữ đọc sách, cách mỗi ba ngày sẽ có hai canh giờ rảnh rỗi, chuyện đọc sách nhận mặt chữ có một số học đinh rất thong thả, có một số học đinh quả thật cảm thấy đau đầu, nhưng cũng không có cách nào, bọn giáo đầu đối với đòi hỏi này rất nghiêm, nếu như khảo hạch biết chữ đọc sách nảy sinh sơ sót rơi lại đằng sau cũng có đủ loại trừng phạt.
Mà thì giờ rảnh rỗi mỗi ba ngày kia cũng không phải bảo mọi người thả dê chạy loạn, đều có người sang truyền thụ đủ loại việc của Triệu Tự Doanh, có người giảng Triệu Tiến như thế nào từng bước một lớn lên, bởi vì hắn thương mến bà con, thương mến mỗi một nơi chốn khống chế, giảng năm đó cùng khổ chẳng biết làm sao, giảng năm đó bị người ta áp bức hà khắc, năm đó người ngoài xem thường Bi Châu và Từ Châu, mọi người theo Triệu Tiến mới có được ấm no và cuộc sống tốt đẹp.
Truyền thụ này có được không ít tán đồng của học đinh, bọn họ rất nhiều nhà chính là nhận được ích lợi, bọn họ lấy hẳn điều tai nghe mắt thấy của huynh đệ cha chú, có thổi phồng thêm mắm thêm muối bản thân mình và khoe khoang Từ Châu Bi Châu, mỗi lần đều thảo luận rất nóng bỏng, Cát Điền Phong mỗi lần đều nghe rất kỹ càng, cũng nghe được rất ngưỡng mộ.
Vốn tưởng rằng những người giảng thuật này đều là giáo đầu, sư phụ vân vân, nhưng nghe được hai lần nữa, Cát Điền Phong mới biết hóa ra những kẻ này đều là nói chuyện của bản thân mình, nói tới chính là trải qua của bản thân mình.
Thứ nói tới cũng không chỉ riêng là việc của Từ Châu, còn có người tới nói Văn Hương Giáo, Bạch Liên Giáo làm sao cổ súy mê hoặc lòng người, những kẻ bề trên trong giáo phái đó xa hoa dâm dật thế nào, lừa gạt dụ dỗ đối với bên dưới thế nào, làm sao mê hoặc lòng người, còn nói bọn chúng tại làm sao muốn gây lên đại loạn, cùng với ở trong đại loạn đó bọn chúng làm cái gì, giết hại người vô tội, xâm hại nam nữ già trẻ, đầu cơ mua người, sau đó không ngừng tấn công cuốn quét làng trấn, thành trì, khiến cho càng nhiều lưu dân chạy nạn hơn nữa, lại cứ vòng đi vòng lại như vậy chỉ vì suy nghĩ cho bản thân lại mượn dùng thần Phật khiến vô số người lầm vào trong địa ngục khổ nạn.
Cát Điền Phong lúc nghe giảng thuật điều này, cả người đầu tiên là bừng tỉnh đại ngộ, sau đó tức giận như muốn nổi điên. Gã chịu nhiều đau khổ sau đó trở thành lưu dân, sau đó bị kiềm kẹp, rất nhiều chuyện chỉ là có cảm giác nửa tỉnh nửa mê, lần này lại hoàn toàn hiểu được, hóa ra mình và người bên cạnh bởi vì Văn Hương Giáo và giáo phái khác chịu nhiều khổ ải như thế. Tới lúc này, không có một tia quyến luyến với Văn Hương Giáo bên đó, ngược lại có cảm kích với Từ Châu.
Có người giảng giải bản thân bị quan phủ Đại Minh bóc lột thế nào, sao phải cầm cố ruộng đất trong tay, sao phải bán con, bán vợ, sao phải nhìn người thân bên cạnh bệnh chết, đói chết, sau đó bị bức phải lưu lạc. Còn có người mời Lại mục, sai dịch quan phủ Đại Minh giảng giải Lại mục, sai dịch quan phủ Đại Minh sao phải thông đồng với cường hào thân sĩ khắp nơi, làm sao giở trò trong thuế phú lao dịch thu lợi tiền của phi nghĩa. Nhưng mặc kệ một phía nào, nói tới cuối cùng đều là thực lòng thực dạ khen ngợi Từ Châu, tôn sùng Triệu Tiến, chỉ có bọn họ tới đây cực khổ này đều biến mất, hết thảy mọi chuyện gây họa tới việc công đều đã không còn, toàn bộ trở nên công bình công chính.
Lúc giảng thuật những chuyện này, Cát Điền Phong nhận ra cử chỉ của bọn đồng học hoàn toàn khác biệt. Những kẻ xuất thân không tệ kia cùng với đầu lĩnh các vòng tròn, ngoại trừ nghe kỹ càng cũng không có cảm xúc nào khác, giống như bọn họ nghe giảng bài, còn đồng học khác bao gồm con cháu xuất thân Bi Châu và Từ Châu thường thường nghe tới mắt nhòe đỏ ngầu, thậm chí có người ngay tại chỗ khóc nức nở, hoặc là nghiến răng tức giận mắng, tất cả mọi người đều cảm động lây lan. Xem ra đồng học trong lớp tam đẳng này, rất nhiều người tháng ngày tốt đẹp cũng không có qua mấy năm, đều đã trải qua đủ loại cực khổ đó.
Bởi vì sao chịu khổ, bởi vì quan phủ Đại Minh và cường hào ác bá khắp nơi ức hiếp bóc lột, bởi vì giáo phái tà đạo thậm chí những chùa miếu đạo quán kia lừa gạt áp bức, bởi vì sao hưởng phúc, bởi vì sao yên ổn, vì sao có những ngày an nhàn của hiện tại, bởi vì có Triệu Tiến, bởi vì có Triệu Tự Doanh, hết thảy mọi việc đều công bằng công đạo, khiến cho người vốn hẳn đói chết, bệnh chết có ấm no, khiến mọi người có tháng ngày tốt đẹp.