Lời này ngược lại khiến Quý Tư Khảo tâm tình kiềm nén một chút hai mắt đỏ bừng nhìn Mã Xung Hạo, cả mặt đều là thần sắc ủy khuất, nghĩ thầm rằng toàn trường hung hiểm như vậy, mình sao còn làm thật không tốt. Trên mặt Mã Xung Hạo có nét tươi cười, lại không thấy được vẻ mặt trách cứ gì lại là nói.- Ngươi ngay từ đầu nên động thủ đi giết. Lúc bọn chúng nghe ngươi nói, lúc vất vả làm việc, ngươi còn xem bọn chúng là người, lúc bọn chúng bị kẻ khác xúi giục, ngươi phải xem bọn chúng là súc sinh động thủ không cần có mảy may chần chừ. Nếu ngay từ đầu giết luôn, chết mấy người trấn trụ toàn bộ kẻ khác còn bắt được kẻ xúi giục. Hiện giờ muốn bắt thì rắc rối rồi. Nếu như không phải ta mang người tới, bọn người dẫn đầu gây loạn này sớm đã chạy rồi.
Lời của Mã Xung Hạo khiến Quý Tư Khảo có chút không tiếp thụ được, song y vẫn là nghe ra mấy câu khẩn yếu.- Có người ngoài dẫn đầu gây loạn sao?
Mã Xung Hạo cười nói.- Ngươi cho rằng chính bọn chúng nghĩ ra được sao. Những kẻ đó vừa mới từ trong địa ngục núi thây biển máu trèo ra, chúng ta cho bọn chúng yên ổn ăn cơm no, ai nghĩ tới chuyện gây loạn, còn không phải có người xúi giục ở bên trong sao.
Nhìn vẻ mặt Quý Tư Khảo có chút ảm đảm, Mã Xung Hạo lại là cười vỗ về đối phương, tán thưởng.- Ngươi không có gì đáng để mà chán ngán thất vọng. Ngươi trước giờ làm gì, việc này ngươi là lần đầu gặp phải, xử trí được thành như vậy đã coi như có dũng có mưu rồi, về sau hẳn có tiền đồ, Tiến gia sẽ không bạc đãi ngươi. Lúc ta lớn giống như ngươi, đầu óc vẫn còn là thứ gì cũng không hiểu.
Nói tới đây, Quý Tư Khảo mới trở nên có chút vui mừng, lúc này, lại nhìn thấy La Hữu kia chạy trở về, áo dài trước đó đã đổi thành y phục ngắn, hơn nữa còn vác tay nải. Trở lại vừa thấy toàn trường lập tức chỉ Quý Tư Khảo mắng to.
- Thanh danh từ bi của Tiến gia đều bị tên khốn khiếp nhà ngươi phá nát rồi. Thế này, Từ Châu chúng ta sao còn làm việc ở Sơn Đông nữa. Đợi trở về Từ Châu, ta phải tố cáo ngươi. Khiến ngươi…
Lần này lời lại nói được một nửa, Mã Xung Hạo không nhẫn nhịn cầm vỏ đao lên, La Hữu kia vốn dĩ không kịp né tránh đã bị vỏ đao này nện thật mạnh vào cần cổ, miệng đầy bọt mép té lăn đùng ra đất, người đã bất tỉnh không còn biết việc gì. Mã Xung Hạo cười hỏi.- Ta đoán xem, người này là kẻ xuất thân đọc sách phải không?
Quý Tư Khảo kinh ngạc hỏi.- Đại đội trưởng làm sao mà biết được? Gã trước kia quả thật là xuất thân người đọc sách Từ Châu, không chút nào xem trọng bọn ta.
Mã Xung Hạo cười lạnh một tiếng, mở miệng nói.- Không tính ngươi nơi này, xung quanh Tế Ninh tổng cộng có bảy thôn trang nổi loạn. Bốn thôn trang ngay tức thì giết người trấn áp, có một thôn trang vỡ tan tành. Còn có quản sự và đoàn luyện một thôn trang chết bị thương. Một cái khác lại phải dựa vào thổ hào gần kề giúp đỡ mới trấn áp được.cái thôn trang vỡ tan tành kia chính là tú tài của Sơn Đông, không dám động thủ, lại còn muốn tìm tới quan phủ chủ trì công đạo. Thôn trang có kẻ chết bị thương kia là bởi vì hai quản sự xuất thân đồng sinh ngăn cản không cho trấn áp, nói rằng những thiệt thòi cho những lưu dân đó. Sau cùng thôn trang kia ngược lại bỏ mất thời cơ, mới đầu bởi vì chần chừ, đoàn luyện bị tan rã. Y cũng còn biết đi chỗ cường hào gần kề mượn binh, dám giết trở về. Việc xấu này đều là của người đọc sách.
Quý Tư Khảo nhìn La Hữu mê mang ở nơi đó, đột nhiên cảm thấy biểu tình của Lã Hữu này cũng hợp tình hợp lý. Lúc đó nghe Mã Xung Hạo cười lạnh cảm thán.- Đọc sách là muốn đi con đường công danh, cũng không thấy được mình trúng cử không được. Những kẻ hủ lậu đó, nói là đọc sách hiểu lý lẽ thật sự ra lại là kẻ ngu muội, nhìn không thấy giàu có hôm nay lại khăng khăng giữ ý nghĩ lung tung không với tới.
Lúc náo loạn thanh thế kinh người, nhưng sau khi bình ổn cũng là vô cùng đơn giản, quản sự phòng thu chi trong trang đều là cầm côn bổng đi trong đám người nhìn không thuận mắt liền đánh loạn lên đầu mặt. Bọn trang đinh mới vừa rồi còn khí thế hùng hổ thời khắc này vẫn người đông thế mạnh, nhưng chỉ là ôm đầu gào khóc cầu xin tha mạng.
- Đầu óc các ngươi hỏng rồi. Các ngươi nhớ xem năm đó lúc bị tà giáo lừa gạt còn không phải bảo các ngươi ở đằng trước chịu chết, lúc đó cái gì mà có tiên quốc sao? Các ngươi nghĩ xem cảnh cửa nát nhà tan của các ngươi là ai gây ra. Nghĩ xem trước giờ trải qua cuộc sống thế nào? Hôm nay ăn no mặc ấm không ngờ còn không biết ơn nghĩa, bị người khác dẫn đi càn quấy. Các ngươi tự mình ngẫm lại đi.
Bọn người quản sự trong trang, ai nấy đều gầm thét hò hét như vậy.
Muốn khiến người người khác tỉnh ngộ rất đơn giản, trước sau đối chiếu một chút thì tốt rồi, khiến cho bọn họ nghĩ hiểu cái xấu trước đó, nghĩ tới điều tốt đẹp hiện giờ. Chỉ cần không phải kẻ ngốc, vừa so sánh như vậy, bản thân lại vừa làm loạn như thế cũng liền hiểu được rốt cuộc sao lại thế này rồi, sợ hãi và xấu hổ xen lẫn vào nhau, toàn trường càng yên ắng hơn.
Bọn quản sự sang giáo huấn đó càng nói càng giận, bọn họ nhìn thấy từng cỗ xác chết trên mặt đất, không kìm nổi nghĩ tới mà sợ. Nghĩ thầm rằng mới vừa rồi Quý Tư Khảo không trấn ép được toàn trường, để cho những tráng đinh này xông lên, nói không chừng kẻ chết chính là mình rồi. Trừ điều này ra, không ít trang đinh đều là sớm chiều ở chung, bình thường khuôn mặt tươi cười khá là hòa khí, ai ngờ được tới bây giờ đã thành xác chết rồi.
Có quản sự trẻ tuổi nọ khống chế không đặng, vừa khóc vừa quát.- Đầu óc các ngươi đều bị chó nhai rồi sao? Sống qua tháng ngày tốt đẹp bỗng nhiên muốn náo loạn. Các ngươi nếu không náo loạn, bọn họ sẽ chết sao? Dưới gầm trời này ai giống như Tiến gia sẽ chăm lo các ngươi ăn no? Các ngươi nhìn xem. Các ngươi nhìn xem.
Toàn trường lặng ngắt như tờ, trên mặt từng trang đinh đều lộ ra vẻ mặt lo lắng bất an và hối hận. Về phần bọn đoàn luyện thì lại khinh thường nhìn bọn trang đinh quỳ trên mặt đất, còn có người nhỏ giọng lầm bầm.- Hạng người như vậy thì đáng giá gì. Loạn lạc Sơn Đông này chúng ta tới liền san bằng hết.
- Nói bừa, bọn giặc một ngàn trên vạn kia nhào lên, trên mình đeo giáp cũng không rời đi được. Từng đợt sóng tràn lên, giết một người còn được, đứng cũng không vững, ngươi cho rằng các ngươi chống được sao? Ngươi cho rằng Tiến gia vì sao phải dùng gia đinh tới đây. Các ngươi kém xa rồi.
Lời này bị Trương liên trưởng kia nghe thấy quay đầu quát mắng, bọn đoàn luyện tức thì không dám lên tiếng. Làm liên trưởng đoàn luyện chính đều là kẻ xuất thân gia đinh, thường thường bởi vì có chút thương tích hoặc là bởi vì nguyên do nào đó mới tới dẫn đoàn luyện.
Bên đó Quý Tư Khảo đã khống chế được tâm tình của bản thân, tới lúc này mới coi như chân chính trầm tĩnh, vô cùng trịnh trọng khom người thi lễ với Mã Xung Hạo, mở miệng nói tiếng cảm ơn.- Đa tạ đại đội trưởng viện thủ, bằng không cái thôn trang này phải sụp đổ mất rồi.