Tuy nhiên xử trí cuối cùng là đối đãi chiếu theo tù binh lưu dân, không được rời khỏi nơi thôn trại. Bởi vì những người này ngay cả giết người diệt khẩu cũng không cần thiết, lại không nhắc tới vương phủ Lộ Vương đã mấy tháng không có phái người sang nữa. Tin tức cả nhà Lỗ Vương chết sạch lan rộng, cao thấp vương phủ Lộ Vương tất nhiên phán đoán ra được chút gì đó, vô cùng hoảng sợ, bất thình lình cách mấy tầng ủy thác thương nhân Hà Nam tới đánh tiếng. Chỉ nói người nhà mình phái tới đều đã tìm được, chính là ở trong địa phận Hà Nam gặp phải độc thủ của lục lâm cường đạo, thi thể đã thu liễm, không có dính gì tới Triệu Tự Doanh, những lời trước đó đều là hiểu lầm đáng chê cười, không cần xem là thật.
Chiếu theo tin tức đội Nội Vệ từ phủ Vệ Huy truyền về, xung quanh vương phủ Lộ Vương đề phòng nghiêm khắc, quan quân lúc nhất thời không có, bọn họ tự mình bắt đầu tốn tiền tụ tập dân tráng đoàn luyện hộ vệ, tuy nói không có chỗ hữu dụng gì, tăng thêm dũng cảm luôn là tốt.
Triệu Tự Doanh cũng không xem phủ Lộ Vương bên kia trở thành uy hiếp, đôi bên cách Hoàng Hà, còn có mấy phủ ở giữa, vương phủ Lộ Vương dù có nhiều chuyện cũng sẽ không tạo thành uy hiếp thực chất nào với Triệu Tự Doanh, hơn nữa những đoàn luyện dân tráng của vương phủ Lộ Vương kia chỗ hữu dụng gì cũng không có. Đội Nội Vệ Triệu Tự Doanh vẫn luôn đang mua chuộc người trong vương phủ Lộ Vương, đối đãi bọn họ cũng hoàn toàn khác biệt với vương phủ Lỗ Vương.
Quan quân bình định lưu dân tạo phản Văn Hương Giáo còn chưa có tản đi, buôn bán làm ăn của Vân Sơn Hành Triệu Tự Doanh ở châu phủ Duyện Châu cũng đã bắt đầu. Đầu tiên là làm ăn buôn bán muối lậu, trong phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh, tất cả chuyện làm ăn buôn bán muốn đều phải đưa tới trong tay mấy người bọn Nghiêm mặt đen. Sau đó là chuyện làm ăn lương thực, khống chế một đoạn tào vận, chẳng khác nào nắm chặt mạch máu chuyện buôn bán lương thực phủ Duyện Châu. Khiến cho bọn người Triệu Tiến bất ngờ chính là ba nhà buôn lương thực trong thành Tế Ninh thuộc về vương phủ Lỗ Vương bị Khổng phủ Diễn Thánh Công mua mất một nhà.
Huyện Khúc Phủ cách thành Từ Dương và Tế Ninh đều rất gần, tiền căn hậu quả trận đại loạn lưu dân này bọn họ nghĩ ắt rất rõ ràng, không ngờ còn dám đoạt thức ăn trong miệng cọp, lá gan này thật sự là khiến người ta ngoài suy đoán. Hơn nữa Vân Sơn Hành lúc nắm lấy hai nhà buôn lương thực khác, cũng không có dễ dàng như phán đoán trước đó, trong tối ngoài sáng đều dùng thủ đoạn, còn phải tốn nhiều ngân lượng, lúc này mới lấy được.
- Đầu óc bọn họ bị hỏng rồi sao? Đối với cử chỉ này, Triệu Tiến và bọn huynh đệ chỉ có cùng một cách nghĩ.
Tuy nhiên chiến lợi phẩm của Triệu Tự Doanh không phải dễ dàng nuốt trôi như vậy. Ở Tế Ninh muốn làm chuyện buôn bán lương thực, nhất là phải làm ăn buôn bán hàng đống lương thực, khẳng định phải xây đắp quen biết trên tào vận. Thuyền vận chuyển đường sông bỏ ra giá thấp, xe ngựa đường bộ thì phí tổn cao ngất, càng chớ nói chi là đường sông điều động được lương thực giá rẻ từ phương nam tới, giá cả này càng đè thấp hơn.
Chưởng quỹ Vân Sơn Hành phái đi Tế Ninh vừa phái đi bẩm báo Triệu Tiến vừa hạ lệnh bến sông tào vận, không cho phép nhận bất kỳ chuyện làm ăn buôn bán nào của hãng buôn lương thực dưới tay Khổng phủ Diễn Thánh Công kia. Không có gì không đúng, bời vì mọi người đều biết rõ hậu quả, cho nên Khổng phủ mặc dù nắm giữ hãng buôn này, lại một mối buôn bán cũng làm không xong.
Vương Triệu Tĩnh không kìm nổi cảm thán.- Đại ca trước giờ đều nhấn mạnh thủ tục đầy đủ, khuôn phép làm đủ, tiểu đệ vẫn luôn cảm thấy rắc rối. Hiện giờ mới biết chỗ tốt của loại cách làm này. Như Huệ cũng có cách nhìn giống như vậy.
Triệu Tự Doanh nắm lấy ruộng đất các châu huyện phần phía tây phủ Duyện Châu, không có cố cưỡng đoạt bá chiếm, hơn nữa tiêu tốn từng món ngân lượng ra mua sắm. Tuy nói đại đa số ruộng đất không có chủ nhân, chỉ cần ở quan phủ tốn một tiền nhỏ là lấy được khế ước ruộng đất. Hơn nữa sau khi đại thắng, Triệu Tự Doanh hoàn toàn phải nên nghênh ngang chiếm đoạt, từ trong dân chúng tới quan phủ không có một kẻ nào dám có dị nghị, tất cả đều muốn sống được lâu một chút.
Nhưng cục diện vừa an định như vậy, mối lái và quản sự Khổng phủ phái ra đã ở ngay nơi ruộng đất vương phủ Lỗ Vương cùng với các nơi lưu dân sinh loạn thu mua sạch sẽ ruộng đất. Khổng phủ Diễn Thánh Công và vương phủ Lỗ Vương gầy dựng lâu như vậy, huống chi Tề Lỗ tôn thờ Khổng Mạnh, quan lại trên đất này đều dựa theo kinh điển Nho gia khảo lấy công danh làm quan. Mặt mũi Khổng phủ so với vương phủ Lỗ Vương còn phải lớn hơn một chút. Nếu trong tay Triệu Tự Doanh không có khế ước ruộng đất, bên trên đó khẳng định sẽ có giằng co. Không có ai dám chống chọi đại hào như Triệu Tự Doanh, nhưng chuyện rắc rối không thiếu được, không khéo còn phải kinh động tới quan phủ. Tới lúc đó lại phải một phen đao quang kiếm ảnh. Mặc dù thực lực như Triệu Tự Doanh, sau lần đại chiến này cũng phải nghỉ ngơi lấy sức cũng phải tiêu hóa chiến quả, không muốn lại ra tay đánh lớn lần nữa.
Cho nên Triệu Tiến chiếu theo khuôn phép làm việc, làn này chiếm lấy lợi thế lớn, Khổng phủ Diễn Thánh Công có mặt mũi lớn hơn nữa, lại sao không cam lòng, cũng không có cách nào cưỡng đoạt trang viên ruộng đất đã có chủ. Muốn tới tranh cường thì đúng thực là trò cười. Ngươi ở trước mặt cường hào như thế nào còn dám đánh
Triệu Tiến đối với suy nghĩ này rất rõ ràng.- Lần này phá hủy kẻ địch Văn Hương Giáo này nhưng lại dựng lên kẻ thù mới. Khổng phủ Diễn Thánh Công, những sĩ thân quan lại Sơn Đông muốn cắn nuốt một miếng trên thân những thứ còn sót lại của vương phủ Lỗ Vương, những kẻ đó khẳng định sẽ nhìn chúng ta không thuận mắt.
Đã trải qua nhiều lần như vậy, bọn huynh đệ Triệu Tiến cũng nghĩ được rất thoáng.- Địa bàn chúng ta lớn, người chạm mặt nhiều hơn, tất nhiên kẻ địch cũng càng nhiều. Bọn chúng chẳng qua chỉ là người hèn mạt mượn nhờ thân phận quan lại, uy phong giàu có này, ở trên mặt đất Từ Châu chúng ta không dùng được.
Hiện giờ Triệu Tự Doanh đã khống chế hai phần ba địa bàn phủ Duyện Châu, còn thừa lại một phần ba cũng chính là vùng đất lấy Trâu huyện và Đằng huyện làm ranh giới ở phía tây, cũng chính là một vùng Phí huyện và Nghi Châu. Nơi đó đã là vùng núi Nghi Mông, ra vào đều không được dễ dàng chút nào, đất đai bằng phẳng không nhiều lắm, đáng giá còn xa không bằng phía tây.
Trên mặt đất những châu huyện khống chế này, thân sĩ thổ hào bản xứ cho dù lòng có bản lĩnh chống cự gì, bọn họ cũng đã tổn thương nguyên khí nặng nề trong phản loạn Văn Hương Giáo, lại biết thế mạnh của Triệu Tự Doanh. Giang hồ lục lâm, mã tặc trộm cướp càng không dám làm bất kỳ chuyện xằng bậy nào. Những kẻ lệ thuộc vào Văn Hương Giáo kia, không phải bị toàn diệt, chính là bị bắt lấy làm nông nô, kẻ còn lại đều biết thực lực của Triệu Tự Doanh hoặc là cúi đầu trong khống chế của Triệu Tự Doanh.
Không cần nói gì khác, hai cỗ thế lực chốn giang hồ phủ Duyện Châu lớn nhất, một cái dính tới tào vận, một cái dính tới muối lậu. Hai đám cội rễ thực lực này đều bị Triệu Tự Doanh nắm đầu chặt chẽ, sớm đã thần phục.