Triệu Tiến cười trả lời.- Thôi công công, Triệu mỗ gia nghiệp to lớn, điền sản khắp chốn, sản nghiệp rất nhiều, dù sao cũng phải có người đi coi sóc, trấn áp bằng không cũng có một số hạng người gian tà sinh loạn. Mới gần đây ở Sơn Đông mua không ít ruộng đất, vậy mới bảo huynh đệ đi sang trông coi, sao lại là muốn phất cờ mưu đồ Trực Lệ, tiến sát kinh sư. Thôi công công, trên mình Triệu mỗ còn có phẩm hàm Bảo Chính sẽ không làm chuyện bậc này.
Thôi Văn Thăng ngẩn người, trên mặt nổi rõ lên nét cười gượng khoát tay nói.
- Mấy vạn người này của ngươi đều là kẻ biết đánh trận. Binh sĩ bên cạnh ta đây đều nói thân vệ thân binh bên cạnh võ tướng Đại Minh đều gọi là gia đinh. Trong tay ngươi phàm kẻ gọi là gia đinh đều dũng mạnh như những thân vệ thân binh đó. Chiếu theo tính toán như vậy, Triệu Tự Doanh này của ngươi chính là lấy một địch mười thậm chí mấy chục. Ngươi bố trí mấy vạn ở Sơn Đông vậy chính là đặt ở đó mấy vạn, chục vạn binh mã. Đây sao không có ý đồ tạo phản?
Triệu Tiến há to miệng dở khóc dở cười nói.- Thôi công công, nếu nhu ngài nói như thế, trong thiên hạ kẻ muốn tạo phản chính là quá nhiều rồi. Không nói gì khác, điền sản Dư gia Tùng Giang chính là ở mấy phủ Thường Châu, Tô Châu, Tùng Giang, tá điền người làm chỉ sợ cũng có mấy vạn. Bọn họ có phải cũng muốn phản không? Mấy nơi Giang Nam bao quanh Nam Kinh, kẻ ngàn mẫu ruộng, vạn mẫu ruộng đều có, người biết động thủ trong tay có mấy ngàn mấy vạn. Bọn họ liệu cũng muốn tạo phản. Điền sản Từ gia Ngụy Quốc Công có bao nhiêu, gia binh gia tướng nhà bọn họ lại có bao nhiêu?
Thôi Văn Thăng lắc đầu nói.- Ngươi đây thật là biết so bì. Nhà Từ các lão và Ngụy Quốc Công cũng so bì được sao? Y biết Triệu Tiến là đang càn rỡ nói bậy, nhưng những ngụy biện này lại khiến y cảm thấy nói thông thấu được, cảm giác như vậy càng thêm quái dị.
- Khoan đã, khoan đã. Ta đây tới không phải để cãi vả. Thôi Văn Thăng xua tay nói, y thật giống như nhớ ra cái gì.
Vương Triệu Tĩnh bên kia trên mặt lộ ra nét tươi cười lại tiến tới bên tai Triệu Tiến nhỏ giọng nói.- Triều đình hẳn không màn tới chúng ta bằng không sẽ không bảo ông ta sang nói chuyện. Năm nay hẳn không có thị phi gì.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu. Bảo vị đại Thái giám mặc thường phục sang dò hỏi có phải muốn tạo phản hay không, bản thân chính là cử động vô cùng vớ vẩn. Chủ ý của Thôi Văn Thăng khẳng định không phải sang hỏi điều này, tuy nhiên cũng thay mặt cho động tĩnh và thái độ nào đó của triều đình.
Thôi Văn Thăng nhìn chằm chằm Triệu Tiến chốc lát giọng điệu chậm rãi nói.- Ngươi hiện giờ có mấy vạn tinh nhuệ, của cải ngàn vạn, truy tầm vinh hoa phú quý không cách nào động được lòng dạ của ngươi. Nếu như cho ngươi trấn thủ một nơi, đeo ấn tướng quân, nhiều đời làm soái, phong Bá, phong Hầu, bắt chước theo tiền lệ Lý Thành Lương ở Liêu Đông. Ngươi cảm thấy như thế nào?
Trong phòng lại một lần nữa yên ắng, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh há to miệng, Cát Hương trước hết là sửng sốt, lập tức mở to hai mắt, Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm cũng không kìm nổi nhìn sang.
Tỷ dụ này thật sự quá dễ hiểu, chính là cấp cho Triệu Tiến một cái ghế Tổng binh biên trấn, hơn nữa còn không phải loại Tổng binh bị Tổng đốc, Tuần phủ chế ước kia. Còn loại đại tướng biên cương như Lý gia Liêu Đông kia toàn bộ quân chính, dân chính đều nắm giữ trong tay. Nói trắng ra, đây chính là Tiết độ sứ thời Đường, đặt ở Đại Minh để so sánh, chính là Kiềm Quốc Công Mộc gia Vĩnh Trấn Vân Nam. Hiện giờ trong tay Triệu Tiến có địa bàn một phủ hai châu Nam Trực Lệ, một phủ Hà Nam, một phủ Sơn Đông, cỡ chừng nửa tỉnh, vả lại còn là nơi tim gan của Đại Minh.
Tuy nói mảnh địa bàn này bị Vận Hà xuyên qua, có chỗ tốt và tiện lợi của tào vận, nhưng cũng bởi vì ở chỗ tim gan của Đại Minh, bốn phía đều là địch nếu như đi tới nơi như Liêu Trấn, vậy thật chính là giang sơn nhà mình đóng kín cửa, tự thành một cõi.
Vương Triệu Tĩnh nhìn về hướng Triệu Tiến, hắn sau khi khôi phục điềm tĩnh chỉ là bật cười thản nhiên nói.- Thôi công công, Liêu Đông bên đó và Nữ Châu Kiến Châu đánh nhau chết đi sống lại. Cho chúng ta lại làm được cái gì nào? Chẳng lẽ lại bảo chúng ta trước tiên liều mạng với Kiến Châu người chết ta sống sao?
Thôi Văn Thăng nhìn chằm chằm Triệu Tiến vô cùng thận trọng nói.- Liên Trấn chỉ là so sánh. Ngươi nếu có ý, vậy thì để cho các ngươi tìm lấy một nơi. Cho dù chính là nơi này chỉ cần các ngươi bằng lòng quy thuận Đại Minh, phục tùng vương pháp khuôn phép Đại Minh. Sau khi nói xong Thôi Văn Thăng tự mình lắc đầu, lặng lẽ nói một câu.- Từ Châu và Kiến Châu, tên giống nhau đều là đại họa của Đại Minh.
Nét cười trên mặt Triệu Tiến càng đậm, tiếp tục hỏi.
- Thôi công công, ngài nói những việc này có khả năng không?
Hắn vừa hỏi như vậy, Vương Triệu Tĩnh bên cạnh lập tức tỉnh táo lại sắc mặt có chút lạnh lùng nghiêm nghị mở miệng hỏi.- Những lời Thôi công công vừa mới nói, là ý tứ của Ngụy công công sao? Hay là ý của kẻ nào đó trong triều đình trong kinh thành?
Thôi Văn Thăng ánh mắt nhìn thẳng Triệu Tiến chốc lát lại không để ý tới Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh, qua hồi lâu tựa lưng vào ghế thở dài nói.- Không có khả năng, sao có khả năng. Triều đình sao có khả năng lấy ra danh vị quý trọng như vậy. Cho dù là Ngụy công công làm chủ cũng sẽ bị bá quan công kích lật nhào. Ai biết Từ Châu các ngươi lòng dạ khó lường. Bọn họ biết có dân loạn ngăn chặn Vận Hà, bọn họ biết phản loạn của Văn Hương Giáo Sơn Đông, ai biết có Triệu Tự Doanh gì, ai biết Từ Châu còn có con cọp lớn như ngươi.
Triệu Tiến cười nói.- Suýt chút nữa bị Thôi công công ngài lừa. Chẳng qua ngài nói lời này suy ngẫm kỹ chính là không được. Cho dù tôi ưng thuận, chẳng lẽ bảo tôi vứt bỏ cục diện này lại một mình đi nhậm chức? Đánh mất cục diện này, tôi há không phải thịt cá nằm trên thớt. Nếu như không vứt bỏ, ngoại trừ trên biển không đi được, bất kể một phương đông tây nam bắc nào, đều phải qua địa phận mấy tỉnh. Mấy vạn người qua địa phận mấy tỉnh, chuyện này ai gánh cho nổi?
Thái giám Tổng đốc tào vận Thôi Văn Thăng lại liếc mắt nhìn Vương Triệu Tĩnh giọng điệu buồn bực nói.- Phụ tử Vương gia thật sự là dậy dỗ ngươi rất nhiều, đây cũng là một loại số mệnh.
Vương Triệu Tĩnh bên kia nghe xong chỉ biết cười gượng, biết ý của đối phương là nói Triệu Tiến hiểu thấu đáo với triều chính là bởi vì công lao của cha con nhà mình. Nhưng mấy thứ này mình và phụ thân chưa bao giờ nói qua với Triệu Tiến, thậm chí phụ thân và mình ở bên cạnh Triệu Tiến nhận được lợi rất nhiều. Triệu Tiến không có tiếp lời này chỉ là mở miệng nói.- Thôi công công, ba nơi Sơn Đông, Hà Nam và Nam Trực Lệ thật có quan lại sĩ thân huyện châu phủ báo nguy với triều đình, nói Triệu mỗ ta mưu phản chăng? Nơi Từ Châu và xung quanh đây thật từng có nha môn quan phủ bị vây công đánh phá, quan lại binh tướng bị giết hại sao? Dân chúng thân sĩ có phải không được an cư lạc nghiệp chăng?