Chuyện trò mấy câu, Chu Học Trí lấy ra một quyển sổ sách thật dày, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ bên kia cũng đều là mở ra giấy bút, chuyện đại sự này, cần bản bạc ghi chép vạch kế nhất định không ít.
Ngay lúc Triệu Tiến đi qua bãi cỏ hoang, sau khi biết các thôn trại bắt đầu xe sợi dệt vải, lập tức hạ lệnh cho Chu Học Trí ở cửa sông Thanh Giang, kêu gã điều tra các mặt có dính đến vải bông. Chợ lớn Thanh Giang hiện giờ được cho là nơi mậu dịch tập trung hàng hóa buôn bán khắp thiên hạ Đại Minh, gọi là " giá cả Thiên hạ, chỉ tại này ra", đã có quyền định giá nắm giữ rất nhiều hàng hóa, nắm chặt ngọn nguồn buôn bán. Các thương nhân trong thiên hạ này, chỉ cần kẻ nào làm được tầm cỡ nhất định, có danh tiếng địa vị ở một tỉnh hoặc là mấy phủ, như vậy nhất định phải phái người tới chợ lớn Thanh giang bên này, nào sợ kẻ đó không ở bên đây mở cửa hàng, khoái mã định kỳ gửi bản sao giá cả chạy về bản xứ cũng là cần thiết, nếu không sẽ ở trên các mối làm ăn bị thiệt thòi lớn, hoặc là bị người khác chiếm đi tiên cơ.
Theo cục diện như vậy, cho dù là trồng vải bông nhu yếu phẩm nào đó, quyền lực định giá hàng loạt của nó ban đầu do Tùng Giang phủ, càng ngày càng dời về phía cửa sông Thanh Giang. Theo tình hình như thế, rất nhiều thương gia giàu có Giang Nam cũng lại đây mở hiệu buôn, cặn kẽ đối với chuyện làm ăn vải bông, ở cửa sông Thanh Giang bên này rất dễ dàng đã điều tra được rõ ràng.
Vải bông Tùng Giang được gọi là y phục bao trùm thiên hạ, hàng năm buôn bán ra bên ngoài ngàn vạn thất vải, ba phần năm vải bông này thậm chí nhiều hơn đều là đi đến các tỉnh phía Nam Trường Giang. Các nước Triều Tiên, Oa quốc, Nam Dương, còn có các nước Xiêm La, Chiêm Thành, Miến Điện. Lượng bán ra ở mấy tỉnh phương bắc ngược lại chẳng bao nhiêu, nguyên nhân này cũng rất đơn giản, phú hào giàu có mặc tơ lụa vải dệt, dân chúng nghèo khổ áo không đủ che thân, chỉ có người bình thường mới sẽ mua vải bố về may áo. Đối nghịch lại, dân chúng các tỉnh phía nam nếu so với các nơi phương bắc trù phú hơn rất nhiều, lượng bán ra tất nhiên cũng là thật lớn. Về phần Oa quốc, Triều Tiên cùng với mua bán các nơi khác, đó là sức mạnh của một nước, tất nhiên khác biệt.
Vải bông bán đến đất bắc, đều là đưa đi bán trên đường biển và đường sông. Thuyền mành Tùng Giang còn có một hạng buôn bán, chính là chuyên chở vải bông đi hướng các nơi Đăng Châu và Thiên Tân, lúc trước còn phải đi mấy chỗ Kim Châu và Doanh Khẩu Liêu Đông, sau đó còn có rất nhiều là thuận theo Vận Hà lên phương bắc, lại rẽ vào Hoàng Hà, chuyển đến Hà Nam bên này đi hướng Sơn Tây, Thiểm Tây. Vải bông đất bắc có một số bộ phận là được các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên và Nữ Chân Liêu Đông mua đi. Chuyện làm ăn như vậy cũng được cho là tư thông địch quốc, nghiêm túc phải xét nhà mất đầu đấy, tuy nhiên nắm giữ kinh doanh này thường thường đều là dòng dõi tướng quân biên quân, tất nhiên không có người để ý tới. Hơn nữa các thương nhân cửa sông Thanh Giang ai cũng không dám có điều giấu diếm đối với Triệu Tiến bên này, lúc này mới tìm hiểu được.
Só lượng buôn bán thật lớn như thế, một vùng đất phủ Tùng Giang gieo trồng bông còn xa không đủ, huống chi phủ Tùng Giang chỉ có một phần ba nơi chốn hợp với trồng bông. Chỗ thiếu hụt như thế làm sao bù đắp đây, tất nhiên phải chọn mua từ các nơi trong thiên hạ. Ngoại trừ vài chỗ gần phủ Tùng Giang có ruộng bông ra, phủ Đông Xương và phủ Duyện Châu Sơn Đông cùng với phủ Hà Gian và phủ Chân Định Bắc Trực Lệ đều có số lượng lớn ruộng bông. Vải bông này tụ tập đến trên Vận Hà, sau đó một đường xuôi nam đến Tùng Giang, mới biến thành vải bông Tùng Giang bao bọc thiên hạ.
- Vải bông Tùng Giang mặc dù tốt, giá cũng không thấp, vài tỉnh phương bắc nghèo khổ còn xa không bằng phía nam, cho nên bên kia gia đình bình thường đã mua được, bên này thì chưa chắc chịu bỏ ra mua. Vải vóc bậc này tới ngoài quan ải phía bắc giá rất cao, ngay cả các bộ lạc Mông Cổ cũng có chút chịu không nổi. Nếu chúng ta bên này làm ra bông dệt vải, nguồn bán ra là khẳng định không cần lo. Chu Học Trí cuối cùng ổn định tinh thần, bắt đầu giải bày.
Lời của gã mọi người tất nhiên hiểu được, các phủ Giang Nam vô cùng giàu có và đông đúc, công xưởng liền một mảnh, thợ dệt mấy chục vạn, nhưng thợ dệt này là phải có tiền công đấy, vải bông cần chọn mua đấy. Còn Triệu Tự Doanh ở hai hạng trên, làm được ra về một mức nào đó thì là không tốn tiền, giá thành được giảm thấp xuống như vậy, tất nhiên trên giá tiền có ưu thế. Bất kể tính như thế nào, đều so với trồng ruộng làm ra lương thực phải kiếm được nhiều hơn nữa.
- Lưu dân và tù binh đều là người của chúng ta, không phải trâu ngựa của chúng ta, dùng ba năm thì được, về sau thì không được, nhưng vẫn là làm ra được rẻ hơn so với Giang Nam. Triệu Tiến cười nói, tất cả mọi người là gật đầu, bắt tới nhiều tù binh như vậy, vì bọn họ dựng lên thôn trang, không hề chỉ là muốn đem những người này trở thành nông nô bóc lột cả đời, mà là khiến cho bọn họ trở thành hộ dân Triệu Tự Doanh thật sự khống chế sai khiến.
Chu Học Trí gật gật đầu, lại đi theo nói tiếp.- Thật ra cũng không cần phải lo lắng, Oa quốc và Triều Tiên số lượng cần dùng đối với vải bông rất lớn, chỉ cần đội thuyền của chúng ta dựng lên, làm ăn riêng biệt con đường này như vậy cũng đủ rồi. Vả lại cho dù là bên trong Đại Minh chúng ta, vải bông Tùng Giang đưa lại đây, chưa chắc bán ra tốt hơn chúng ta. Ít nhất chúng ta một khi làm ra vải bông, Hà Nam và Sơn Đông cũng sẽ không rơi vào tay người khác rồi.
Triệu Tiến vỗ nhẹ mặt bàn, vừa vỗ vừa nói.- Còn chưa tính tới xa như vậy, ở trên chuyện này trong lúc nhất thời không cần bận tâm tới. Kẻ biết trồng bông, biết được xe sợi dệt vải, thợ dệt quen tay ở trong công xưởng Tùng Giang và Giang Nam, kẻ biết được máy móc tạo xe sợi dệt vải, những người này nhất định phải mang về đây, không cần để ý tới hao phí. Thôn trại bờ đông hồ Lạc Mã tự làm ra vải bông, từ bây giờ sẽ bắt đầu thu mua. Bỏ ở chợ và chợ lớn bên kia bán đi. Hiện giờ chuyện làm ăn mặc dù nhỏ, nhưng trước tiên thử xem, cũng cho những bọn khách nhân nhìn xem thành sắc vải bông, để cho chúng ta biết được như thế nào cải tiến.
Triệu Tiến ở bên kia nói, Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí ba người vận dụng ngòi bút như bay, đều ghi chép kỹ mỗi một câu hắn nói ra.
Triệu Tiến chậm rãi nói.- Khi đi thôn trại bờ đông hồ Lạc Mã thu mua vải vóc phải nhớ kỹ một việc, đó là mua bán công bằng. Hộ nông dân, dân chúng ở nơi đó đã không phải là tù binh của chúng ta, mà là căn cơ của chúng ta, không có gì khác biệt với Từ Châu. Cho nên ở bên kia làm chuyện gì, đều tận khả năng suy xét đến cùng có lợi, đừng chỉ nghĩ tới bóc lột.
Mọi người vận dụng ngòi bút không ngừng, bọn huynh đệ của Triệu Tiến đều đã thành thói quen. Điệu bộ nói chuyện của Triệu Tiến, có đôi khi nói một sự việc, nhưng thường thường sẽ phân chia ra. Tuy nhiên Triệu Tiến là thủ lĩnh Triệu Tự Doanh, mặc dù là hắn mở lời cũng là mệnh lệnh, hơn nữa phân chia như vậy thường thường thay mặt cho ý chí toàn cục, đúng là điều Triệu Tiến nên làm nên nói.
Chu Học Trí trước tiên đối với chuyện này giải thích đầy đủ.- Việc này xin lão gia yên tâm, ở thôn trại bờ đông hồ Lạc Mã cho dù mua bán công bằng, giá cả lấy ra vải vóc cũng sẽ không cao, tối đa cũng chính là một món tiền công. Bên kia ruộng đất đều là chúng ta, hoa màu làm ra cũng là của chúng ta, giá thành chỉ là tiện tay làm mà thôi.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, lập tức trầm ngâm nói.- Hiện tại trang chủ quản sự và bọn đoàn luyện xuất thân bờ đông hồ Lạc Mã, phải cấp cho bọn họ ruộng đất rồi, nếu cứ dùng không tốn tiền như vậy tiếp nữa, chỉ sợ cũng sẽ dẫn đến sai lầm, nhưng cho bọn họ ruộng đất, bọn gia đinh cũng không nên bạc đãi.
Như Huệ tiếp lời nói.- Đây chính là một món tiêu phí không nhỏ.
Vẻ mặt mọi người đều có chút trịnh trọng, lương bổng Triệu Tự Doanh cho gia đinh so với Đại Minh cấp cho quân lính phía dưới ít đi một nửa, cũng may phát đầy đủ, trong doanh trại đối đãi tử tế với gia đinh, xử trí lại là công bằng, cho nên có vẻ hậu đãi rất nhiều so với quan quân, hơn nữa bên này còn treo cái danh hiệu gia đinh, nô bộc tư gia, cho nhiều ít lương bổng tiền tiêu vặt hàng tháng tất nhiên là tùy theo ý của chủ nhà.
Tuy nhiên, danh hiệu này ban đầu là ậm ờ cho qua, tất cả mọi người là đói khổ lạnh lẽo, nơi này lại cho người trẻ tuổi võ dũng gan dạ một đường ra, ai cũng không có hai lời, hơn nữa Triệu Tự Doanh đang hộ vệ quê cha đất tổ Từ Châu, đây càng có thêm vài phần đại nghĩa. Nhưng bây giờ khác rồi, các đoàn đội Triệu Tự Doanh có hai phần ba trú đóng ở ngoài Từ Châu, vài lần đại chiến cũng đều là ở ngoài Từ Châu.
Bọn gia đinh đang chinh chiến các nơi, đánh đến chết đi sống lại, hơn nữa không phải là vì hộ vệ Từ Châu đánh nhau, mà là vì khuếch trương, là vì trừng phạt, như vậy giữa tôi tớ và danh nghĩa hộ vệ quê cha đất tổ này, là không thế nào đủ rồi. Triệu Tự Doanh lúc này có một chỗ thiếu hụt lớn nhất, chính là hắn không có danh phận. Mặc kệ Triệu Tiến làm bộ khuôn mẫu này cẩn thận, nghiêm túc lẫm liệt tới bao nhiêu, khiến mọi người đối với mai sau có bao nhiêu mong đợi và hy vọng xa vời, hắn dù sao không có đại nghĩa của triều đình và quan phủ, đây chỉ là binh lính một nhà hắn thôi, mọi người chỉ là chinh chiến vì một mình hắn.