Lúc khai giảng, mỗi đồng học đều phải lên báo ra tên tuổi và xuất thân của mình, nếu như nói được một chút bản thân thì tốt nhất, luân phiên đứng lên báo tên. Từng người đứng lên bước ra khỏi chỗ báo tên, bên dưới liền có kẻ tin tức linh thông nhỏ giọng nghị luận, Cát Điền Phong nghe rất kỹ càng, phụ thân của Mã Đồng Tể này hình như trước kia là đại quan gì đó, sau khi tới nơi này đầu hàng rất được trọng dụng vân vân.
Trên thân Mã Đồng Tể có một cỗ khí phái giàu có nhưng lại không có can hệ với dũa ngọc mài phấn gì. Y vóc dáng rất tráng kiện, màu da cũng ngâm đen, hơn nữa võ nghệ và thể năng hơn rất nhiều người thậm chí còn phải ưu tú hơn rất nhiều đồng bạn lớn hơn y, vả lại Mã Đồng Tể rất lễ độ với người ngoài, cho dù là Cát Điền Phong bị mọi người xa lánh, Mã Đồng Tể cũng cười sang bắt chuyện. Cho nên bên cạnh Mã Đồng Tể này luôn có rất nhiều người vây quanh, rõ ràng là dáng vẻ đầu lĩnh. Song không biết tại làm sao, Cát Điền Phong luôn cảm thấy Mã Đồng Tể này kỳ thật rất xa lánh với mọi người, đại đa số lúc y cười ngược lại là không cười.
Còn có hai huynh đệ họ Lê, huynh trưởng Lê Hoàng Hà mười bốn tuổi, đệ đệ Lê Lang Sơn mười một tuổi cũng đều thân thể cao lớn hơn bạn đồng trang lứa. Đao thuật của huynh trưởng Lê Hoàng Hà rất có bản lãnh, từng trong đối luyện luận võ thắng tám trận cuối cùng đánh ngang tay với Mã Đồng Tể. Đệ đệ Lê Lang Sơn có chút im lặng, nhưng côn thuật và thương thuật không tệ, ngay cả giáo đầu võ quán cũng từng khen ngợi. Nghe nói xuất thân của huynh đệ Lê gia gần giống như Mã Đồng Tể, phụ thân cũng là người của quan phủ sang đầu nhập, hiện giờ chức vụ rất cao nhung không biết tại sao hai đám người này không chơi cùng nhau.
Người bên cạnh huynh đệ Lê gia không nhiều lắm, đều là tới từ nơi cửa sông Thanh Giang, hơn nữa rộng rãi nhìn rất giàu có, thường xuyên lấy ra một số đồ ăn ngon phân chia cho mọi người. Cát Điền Phong trước giờ chưa từng được ăn qua điểm tâm ngon như vậy, tuy nhiên lúc chạm mặt gã ngược lại nhìn ra được, huynh đệ Lê gia rất cần mẫn chăm chỉ muốn giỏi hơn, thời thời khắc khắc đều đang học, đều đang luyện tập, dáng vẻ giống như có áp lực rất lớn.
Còn có người Thành gia tới từ Bi Châu, mười mấy người đều là con cháu đồng tộc, bình thường rất là đoàn kết. Con cháu một vùng Bi Châu kia đều tụ ở bên cạnh bọn họ, tuy nhiên Bi Châu còn có một số con cháu thì đi theo bên cạnh một thiếu niên tên gọi Khương Thụy. Thiếu niên này nghe nói là xuất thân một đại hào giữa Bi Châu và Từ Châu. Một đám người Khương gia này và Thành gia rõ ràng không ở chung được, bọn giáo đầu đã thẳng mặt, âm thầm cảnh cáo hai lần, nhưng Cát Điền Phong cảm thấy hai đám đồng học này sớm muộn cũng đánh nhau một trận.
Ở trong lớp tam đẳng này, đồng học ở Từ Châu tới là nhiều nhất. Chiếu theo suy nghĩ của Cát Điền Phong, đồng hương đoàn kết chiếu cố tương trợ lẫn nhau, đây chính là một đám người lớn nhất, nhưng tức thì Cát Điền Phong liền biết mình lầm rồi. Trong thao luyện huấn luyện bên ngoài và các loại nhàn hạ, học đinh Từ Châu chia làm rất nhiều đội, có một đội Cát Điền Phong cảm thấy rất thú vị, một đội này không ít con cháu tóc trên đầu rất ngắn, vả lại không phải mới cạo, nhìn giống như giới ba. Cát Điền Phong rất nhanh đã biết đây là giới ba, những kẻ này đều là từ trong chùa miếu đi ra, rất nhiều người không lâu trước đây còn là tăng nhân.
- Con hoang của hòa thượng.
Có đồng học vụn trộm độc ác bình phẩm, tuy nhiên Cát Điền Phong chỉ nghe thấy qua một lần, nhưng nghĩ cũng không ra là ý gì, y chỉ là buồn bực, người xuất gia sao cũng tới nơi này náo nhiệt?
Còn có một đội người rất hỗn tạp, làm sao tụ cùng một chỗ Cát Điền Phong cũng không nghĩ ra, người cầm đầu một đội kia họ Trịnh, tên là Trịnh Bân, mười bốn tuổi, không có võ nghệ trên thân cũng không tráng kiện chút nào, tính tình rất thành thật, thậm chí có chút yếu đuối. Nhưng đám người kia lại lấy Trịnh Bân này làm đầu lĩnh. Rõ ràng Vưu Quang Tổ kia trên mình có võ nghệ, làm người cũng trượng nghĩa, nhưng Vưu Quang Tổ đó lại cam lòng tình nguyện làm chân sai vặt cho Trịnh Bân này.
Một đội kế tiếp cũng không nói được có đầu lĩnh gì, học đinh biết đánh nhau nhất họ Liên, gọi là Liên Bảo Ân, đao côn không kém huynh đệ Lê gia cũng có ba bốn huynh đệ nhưng lại không phải kẻ làm đầu lĩnh. Có một người tên gọi Nghiêm Hương cả ngày trên mặt mang nét cười, mỗi đám người đều tới lui đưa tin, bên cạnh gã cũng có mấy con cháu thân thích.
Còn lại chính là ba huynh đệ ruột Tề Bưu, Tề Hổ, Tề Báo. Tề Bưu và Tề Báo đều rất là láu lỉnh thông minh, Tề Bưu lại có côn thuật xuất chúng. Những người đó cả ngày chơi cùng nhau, lúc tự mình giới thiệu cũng có người lạnh giọng nói “mang theo mùi mặn” cũng không biết là nói cái gì.
Thái gia có bốn đứa con cháu, vẻ mặt đều là rất buồn bã, cũng chưa bao giờ có ý tranh chấp xích mích với những người khác, người như vậy vụn vặt lẻ tẻ không thiếu, bọn họ chính là cái loại đuổi theo người khác nịnh hót thân cận. Mặc dù người tuổi này thường thường làm việc cũng rất trắng trợn, nhưng người đồng trang lứa cũng nhìn không ra, Cát Điền Phong chỉ là loáng thoáng cảm giác được, nói không rõ.
Học đinh bởi vì đồng tông đồng tộc hoặc là nguyên nhân gì khác kéo bè kéo cánh, ở trong lớp tam đẳng này còn có một bộ phận người khiến Cát Điền Phong cảm thấy rất lạ lùng. Lạ lùng chính là phần đông người ở đây hẳn nên đoàn kết, lại trước giờ không làm như vậy, thậm chí một số người có ý xa lánh lẫn nhau cũng đều là cùng họ. Có mười mấy người họ Triệu, có mười mấy người họ Đổng, họ Thạch, họ Cát đều có. Bọn họ học tập huấn luyện đều rất cầu tiến, bình thường lại rất trầm mặc ít lời, tận hết sức không tụ cùng một chỗ, thà rằng chơi đùa với người khác, tới lui giữa những người cùng họ và mấy dòng họ này cũng là rất ít.
Bằng vào rèn luyện trong đội ngũ lưu dân, Cát Điền Phong sắc bén nhận ra được, tất cả học đinh bên trong võ quá đều rất kính sợ những người này đồng thời lại có chút bất hòa trong xương tủy. Vì sao như thế, Cát Điền Phong không rõ ràng lắm, y là người bên ngoài tới, không ở trong các vòng luẩn quẩn này chỉ nghe được chút lời đồn đại vụn vặt chắp vá.
- Người Vương gia và Chu gia đều ở nơi mậu dịch và nông khẩn.- Trần gia là hộ từ bên ngoài tới, những chỗ leo lên trên đất này đều bị chặn ở bên ngoài.- Lưu gia và Lôi gia ngược lại có mấy kẻ thân thích nhưng đã sớm không lui tới, hiện giờ cũng bị xem thành người ngoài. Đủ mọi loại lời nói nhưng gã cũng nghe không hiểu lắm, ngoại trừ những vòng tròn trên mặt đó, chỉ còn một số ít học đinh bình thường, không có vòng tròn gì nhưng cố gắng nương tựa vào các vòng tròn đó, chỉ có Cát Điền Phong không chỗ nào để đi.
Trong lớp tam đẳng võ quán Từ Châu, Cát Điền Phong cũng bị xem thành là người tuổi chừng mười ba, mười bốn. Ai cũng nghĩ không tới gã đã mười sáu, mười bảy tuổi rồi. Mặc dù bản thân Cát Điền Phong cũng không nhớ rõ tuổi của mình. Từ nhỏ chưa từng ăn qua mấy bữa cơm no, tất nhiên vóc dáng không cao, dáng người cũng nhỏ gầy, hơn nữa so với tất cả mọi người đều có bản lãnh võ nghệ và thể trạng khỏe mạnh, có một số người thậm chí còn có căn cơ đội ngũ binh pháp, Cát Điền Phong cái gì cũng không có.