Sau khi nói xong, Tôn Truyền Đình lập tức nói chuyện với quản gia bên cạnh.- Đợi trở về Đại Châu bên kia, lập tức an bài người tới nơi này mở điếm. Tin tức lớn nhỏ nơi này đều phải thật mau chóng báo trở về. Đây là việc khẩn yếu, ngàn vạn lần không được chậm trễ.
Quản gia vội vàng vâng dạ.- Xin lão gia yên lòng, tiểu nhân trở về liền dặn dò. Tiều nhân cũng nhìn ra được cục diện Từ Châu này. Không nói dối lão gia, nếu nhà chúng ta sang đây mở điếm còn kiếm được không ít. Rượu trắng kia, hàng hóa miền nam kia, ở Sơn Tây chúng ta cũng đều bán chạy vô cùng.
Tôn Truyền Đình ở trên ngựa gật đầu, dường như nhớ ra được gì đó lại nói.- Lưu tặc cũng biết thu nạp đoàn luyện Triệu Tự Doanh, chúng ta cũng nên chiêu mộ. Đây không phải bảo bọn ngươi đi đục khoét vách tường nhà người. Cũng có những người bị thương rảnh rỗi ở nhà, cũng có kẻ không còn làm được việc gì, những kẻ làm thuê kiếm sống này, ngấm ngầm chiêu mộ, cũng sẽ không bị người theo dõi.
- Tiểu nhân ghi nhớ kỹ, nhất định sẽ cẩn thận làm việc. Trong khách điếm kia không phải có tiểu nhị xuất thân đoàn luyện sao? Xem ra Triệu Tự Doanh kia cũng không trông chừng quá chặt.
Tôn Truyền Đình ở trên ngựa trầm ngâm nói.- Phép luyện binh của Triệu Tự Doanh này chỉ có gia đinh mới được học toàn bộ, lưu tặc chỉ có phép của đoàn luyện, cho nên mới đánh không lại. Chiêu mộ về được gia đinh, tốn bao nhiêu ngân lượng cũng được.
Lưu tặc Văn Hương Giáo dùng phép của Triệu Tự Doanh luyện binh, lại bị Triệu Tự Doanh đánh cho hoa rơi nước chảy. Điển cố này là thứ già trẻ Từ Châu yêu thích bàn luận nhất, đều nói chỉ có con cháu Từ Châu mới là mạnh nhất. Nhưng điều này sau khi bị người ngoài biết chỉ cảm thấy phép huấn luyện gia đinh và đoàn luyện của Triệu Tự Doanh có phân mạnh yếu.
- Còn có hỏa khí, Từ Châu tung hoành mấu chốt là hỏa khí lợi hại.
Gần đây bọn hoạn quan làm việc ở phòng trực Ty Lễ Giám đều là nơm nớp lo sợ, ngay cả người nha môn khác kéo tới cũng là như thế. Đám người đều biết rằng tâm tình Ngụy công công Ngụy Trung Hiền rất không tốt, tất cả đều biết tại sao không tốt. Đầu tiên là trận đại loạn ở Sơn Đông kia, gây rối tới mức tào vận lại đứt tuyệt. Nói giì mà "Ngụy Trung Hiền, sông không thông", điển cố này thật cũng có lý. Từ năm đầu Thiên Khải tới hiện giờ chẳng quá hai năm, nhưng trong vòng hai năm này Vận Hà bị chặn đứt hai lần, muốn nói trùng hợp cũng không tránh khỏi quá khéo.
Nói là không tin quỷ thần, nhưng từ thiên tử tới dân chúng, nào có ai thật không tin. Nếu như Ngụy Trung Hiền này thật đeo số mệnh đứt tuyệt tào vận, cho dù thiên tử trọng tình nghĩa cũ như thế nào, ông ta ở trên ngôi cao cũng chẳng được bao lâu. Cũng may sau cuộc nhiễu loạn bùng ra, trong vòng một tháng đã bị bình định, Vận Hà khai thông thuyền bè, các hạng mục đại sự dính tới tào vận năm nay chắc hẳn sẽ không chậm trễ.
Dân loạn không hiếm lạ, dân loạn mỗi ngày đều có, chẳng qua chỉ là có lớn có nhỏ mà thôi. Nhưng một lần này không ngờ dẫn theo Lỗ Vương chết cả nhà, đây thật không phải việc nhỏ nữa. Quan viên văn võ nhất đẳng như Tuần phủ, Tổng binh đều không giữ được mũ ô sa, gánh vác trách tội cũng lây lan tới chốn triều đình. Những người này ai bổ nhiệm, ai đồng ý những bổ nhiệm này, đây đều là phải tính rõ ràng. Với vị thế của Ngụy Trung Hiền như nay, quyết định ai gánh vác Tuần phủ đều phải qua tay ông ta, như thế nào cũng dính tới can hệ. Huống chi Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống đại bại lúc trước kia còn là con nuôi của Ngụy Trung Hiền, đã bị bọn quan lại quyền quý Đông Lâm ép tới ngốc đầu lên khổn nổi bắt lấy cớ này chống đối không kiêng dè gì, ngay cả thiên tử cũng dò hỏi mấy câu.
Ngụy Trung Hiền hai năm qua uy phong lẫm liệt lần này thực sự có chút mặt xám mày tro, ngay cả mấy người nhẫn nhịn không lên tiếng trong cung đều muốn động thủ. Nhưng bên trong Ty Lễ Giám vẫn đều là hòa hợp và êm thắm, Thái giám Chưởng ấn Vương Thể Càn vẫn cúi đầu khom lưng với Ngụy Trung Hiền chức quan xếp sau ông ta, người khác cũng đều là không dám có mảy may lộn xộn. Bởi vì nơi Ty Lễ Giám này cũng biết, Ngụy công công đã gặp vạn tuế gia mấy lần, vạn tuế gia vốn dĩ không có ý trách cứ, ngược lại thương cảm ông ta vất vả. Có thái độ này của thiên tử ai còn dám động tới Ngụy Trung Hiền.
Tuy rằng không việc gì, nhưng Ngụy Trung Hiền làm sao vui mừng cho được, mọi người đều là cẩn thận tự biết tự hiểu lấy, tránh cho bị liên lụy tới. Đã có người đáng thương bên ngoài không ngừng nhảy nhót với quan lại quyền quý Đông Lâm, những kẻ này đoán chừng sắp phải cực kỳ đen đủi rồi.
Cho nên hiện giờ Ty Lễ Giám có tấu sơ công văn vân vân đều phải để Tiểu Khuông thân tín nhất của Ngụy công công đưa sang, phòng trực, biệt viện kia mọi người tận hết sức không lui tới đỡ phải quấy rầy chỗ Ngụy công công.
- Đêm nay ngươi hãy mang người sang lục soát, nói có người mật báo. Mấy kẻ ở Nội Cung Giám, Ngự Mã Giám này không có mắt đều phải định tội chết, thuộc hạ của bọn chúng kẻ nào đáng giết thì giết, tốt nhất cũng phải đưa tới hoàng lăng trồng rau. Trong giọng nói của Ngụy công công mang lửa giận, vừa nói vừa dùng tay vỗ mặt bàn.
Tiểu Khuông ở bên dưới cung kính vâng dạ, đợi Ngụy Trung Hiền bưng trà lên gã mới mở miệng nói.- Lão tổ tông, việc chọn thế tử quận vương kế tục Lỗ Vương sợ là không thành. Những quan lại xuất thân Sơn Đông bên ngoài kia đều không đồng ý, còn có người của chúng ta cũng là như vậy. Các nha môn trong nội cung chúng ta cũng đều rất phản đối. Mấy vị công công xuất thân Sơn Đông kia...
Nói còn chưa dứt lời. Ngụy Trung Hiền đã hất ngã bát trà trong tay thật mạnh ra đất. Bát trà sứ đẹp đẽ vỡ nát, nước trà văng khắp nơi. Tiểu Khuông vội vàng xoay người xua tay, tiểu hoạn quan nhìn xung quanh kia lập tức co rụt đầu. Ngụy Trung Hiền tức giận mắng.
- Đều là hồ đồ. Bọn chúng nghĩ chặt đứt kế tục Lỗ Vương, ruộng đất sản nghiệp của Lỗ Vương chính là của bọn chúng. Bọn chúng theo đó phát tài được sao? Thật là nằm mơ giữa ban ngày. Tiểu tử Từ Châu kia một miếng canh cũng sẽ không chừa lại cho bọn chúng. Chuyện Lỗ Vương diệt cả nhà lần này ám muội như vậy, ta đây không tin chẳng chút dính dáng tới Từ Châu. Trong mắt một đám người đó chỉ có ngân lượng, lợi lộc, cũng chỉ có ta đây chăm lo Đại Minh.
Tiểu Khuông ở bên dưới cúi đầu không dám nói chuyện, sau khi Lỗ Vương diệt cả nhà, Ngụy Trung Hiền lập tức thúc đẩy con cháu đích tôn của mấy vị quận vương đất Lỗ đi kế tục Lỗ Vương. Tuy rằng Lỗ Vương không làm được gì, nhưng đặt một pho tượng thần ở nơi này, một khi có việc triều đình sẽ thật mau chóng khởi đại binh động thủ. Nếu như không có, chốn triều đình giằng co bỏ qua sẽ phải chậm trễ rất nhiều chuyện. Thiết nghĩ Triệu Tiến Từ Châu kia cũng hiểu rõ lý lẽ này, cho nên lần này Lỗ Vương mới chết cả nhà không rõ trắng đen.
Nhưng chuyện này gặp phải ngăn trở của tất cả quan viên và hoạn quan trong ngoài triều đình quê quán ở Sơn Đông. Đích xác là có người nhìn chằm chằm ruộng đất sản nghiệp Lỗ Vương muốn mượn lần này phát tài. Đông Xưởng thậm chí còn tra được, người Khổng phủ Diễn Thánh Công rất nhiệt thành với điều này. Nhưng cũng có người cảm thương quê cha đất tổ, muốn để cho Sơn Đông bên đó yên ổn. Thiên hạ Đại Minh, nơi nào có một phiên vương, vậy thì chẳng bằng có tai họa, quả thật bóc lột thậm tệ khắp chốn, khiến cho dân chúng khổ không tả xiết. Những người này đều có lòng tốt, Sơn Đông bị bốc lột thậm tệ như vậy, lần này an ổn cũng tốt, tuy nhiên lời này không dám nói rõ với Ngụy Trung Hiền.