Hoàng đệ Chu Do Kiểm mới mười một tuổi, nghe thấy lời này tức thì sửng sốt, có chút mù mờ hỏi.- Sư phụ, Từ Châu này không phải nơi thái bình sao? Đó là nơi tim gan của Đại Minh mà?
- Điện hạ có lẽ không biết, Từ Châu kia có một hào bá Triệu Tiến. Hắn luyện tư binh vận chuyển muối lậu còn nhúng tay vào tào vận. Triệu Tiến này làm việc tàn khốc ngang tàng, lại giỏi cấu kết tham quan ô lại khắp nơi. Ngoài mặt làm Bảo Chính của Đại Minh, âm thầm lại chống đối quan phủ triều đình, hoành hành không có vương pháp, tàn hại cực lớn khắp chốn Từ Châu.
Sư phụ nói lời này lòng đầy căm phẫn.
Chu Do Kiểm nghe thấy trừng to mắt, mở miệng nói.- Hào bá như vậy vì sao không bắt lấy tống vào ngục, sao còn để mặc hắn hoành hành vô pháp.
Sư phụ kia thở dài vẻ mặt đau thương nói.- Điện hạ, Triệu Tiến này cực kỳ giảo hoạt, giỏi luồng lách kẻ hở của vương pháp, quan phủ thân sĩ trên đất đó đều bị hắn mua chuộc, ai nấy đều bao che cho hắn. Hiện giờ triều đình dụng binh khắp nơi, lại không rút tay ra nổi đối phó hắn, vậy mới phải mặc cho hắn kiêu ngạo.
Không đợi Chu Do Kiểm hỏi lại, sư phụ này dõng dạc nói.- Những giặc Thát, ngoại tộc đó chẳng qua mong muốn một chút của cải lương thực. Đại Minh chúng ta giàu có bốn biển, cho bọn chúng một chút cũng liền đuổi đi. Nhưng hào bá như Triệu Tiến này chính là mối họa lớn trong lòng. Bọn chúng ăn từng miếng thịt Đại Minh, tai họa chính là con dân Đại Minh, càng chặn cứng mạch máu của Đại Minh. Nếu như có động tĩnh khác thường, quả thật là đại họa ru.
- Điện hạ người nghĩ xem. Giặc Thát ngoại tộc kia chẳng qua là hổ lang, cho bọn chúng mấy miếng thịt ăn no chính là vô hại. Nhưng hào báo Từ Châu này lại là mầm bệnh. Chứng bệnh này càng lúc càng hư thối, chính là vong mạng rồi. Đánh bên ngoài ắt phải trước hết an ổn bên trong, đây chính là danh ngôn chí lý. Sư phụ kia nổi lên bản tính, tùy tiện múa may nói xa hơn.
Chu Do Kiểm mang mấy trên mặt tính khí non trẻ đều là sợ hãi, sau đó có chút trịnh trọng gật đầu nói.- Ta nhất định phải nói chuyện này với hoàng huynh, bảo huynh ấy xuất binh tiêu diệt loạn tặc này.
Vị sư phụ kia cười gật đầu. Một hoạn quan trung niên đứng sau lưng Chu Do Kiểm vốn vẫn cúi đầu, lúc này ngẩng đầu liếc mắt nhìn, cũng là âm thầm bĩu môi. Lai lịch sư phụ này bọn họ đương nhiên rõ ràng, chính là nhân sĩ huyện Sơn Dương phủ Hoài An, xuất thân gia đình thương nhân giàu có. Trong nhà Học sĩ này buôn bán chính là lương thực, can hệ cực lớn với tào vận, nói trắng ra chính là ăn con đường tào lương này. Sau khi Triệu Tiến khống chế tào vận, những thương nhân giàu có làm giàu nhờ ăn tào lương tào vận kia đều bị thiệt hại nặng nề. Trước giờ kẻ không qua lại với Triệu Tiến cũng là bọn họ. Nhà mình chịu thiệt, vị Hàn Lâm lão sư phụ day dỗ Chu Do Kiểm này tất nhiên phải toàn lực chửi bới.
Nếu như đặt lúc ngày thường, lão sư phụ này nói xong cũng chỉ là nói vậy thôi, chẳng qua là ngứa miệng nói chơi. Phiên vương này sau khi phiên đi cũng làm không được cái gì, nhưng lúc này khác biệt. Thái giám Đông Xưởng Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy công công Ngụy Trung Hiền cực kỳ kiêng dè với chuyện Từ Châu, vả lại Chu Do Kiểm này thường xuyên gặp mặt với hoàng đé, chuyện này chính là rắc rối.
Không biết là Chu Do Kiểm nhắc qua với hoàng đế Thiên Khải, hay là có người bẩm báo sang, vị lão sư phụ kia sau khi giảng xong lời này không được mấy ngày, đã bị buộc tìm nguyên do cáo lão về quê, còn bài vỡ chữ viết của Chu Do Kiểm thì do hoạn quan viết chữ xuất thân Nội Thư Phòng truyền dạy.
Tào Hóa Thuần nhìn thấy Chu Do Kiểm đang ở sau bình phong viết chữ vội vàng sang hỏi.- Điện hạ, ngài đay là làm gì ở đó vậy.
Tào Hóa Thuần vốn là con nuôi của Thái giám Ty Lễ Giám Vương An, là người tâm phúc trong cung, nhưng sau khi Vương An bị Ngụy Trung Hiền ép chết, y cũng bị sai phái tới nơi này, hơn nữa cuộc sống càng ngày càng khốn khó. nói là sắp sửa sẽ phải đưa tới biên ải làm việc. Tào Hóa Thuần ngược lại tính tình trung hậu, yêu thương người nhà, thích trẻ con, đối với Chu Do Kiểm vẫn luôn tận tâm tận lực chiếu cố, cảm tình đôi bên rất tốt.
Chu Do Kiểm rất là nghiêm túc nói.- Tào bạn bạn, ta ở sau bình phong viết mấy chữ, để mình nhớ lâu, có cơ hội nhắc nhiều một chút với hoàng huynh.
Tào Hóa Thuần cười khổ, y biết thói quen này của Chu Do Kiểm dưỡng thành thế nào, chính là có hoạn quan kể chuyện xưa Thủy Hử cho Chu Do Kiểm, kẻ tới Huy Tông kia ở sau bình phong viết tên bốn đại tặc, kết quả Chu Do Kiểm dưỡng thành yêu thích này, bình phong thượng hảo bị mực vẽ rất nhiều khối. Tuy nhiên bình phong là chuyện nhỏ, thân là thân phiên không an lòng hưởng phúc mà tỏ bày cách nghĩ với chuyện nước, đây chính là con đường chuốc lấy họa.
- Điện hạ, vạn tuế gia bằng lòng nghe điện hạ kể điều này, nhưng những người khác chưa chắc bằng lòng, đến lúc đó chỉ sợ sẽ gây bất lợi với điện hạ. Nô tì còn không biết hầu hạ được bên cạnh điện hạ bao lâu, điện hạ nhất định phải cẩn thận.
Đại nội hoàng cung, lòng người hung hiểm, Chu Do Kiểm tuy rằng tuổi tác không lớn, nhưng tâm trí cũng thành thục rất nhiều. Nghe thấy lời của Tào Hóa Thuần, sau khi trầm tư chốc lát ra sức gật đầu mở miệng nói.- Tào bạn bạn, ta nhớ kỹ rồi.
Tào Hóa Thuần cười an ủi.- Chuyện phong điện hạ làm Tín Vương tháng tám sẽ đưa xuống. Đợi tới lúc đó, điện hạ cũng tốt hơn so với hiện giờ. Liếc mắt nhìn trên bình phong, lại nhìn thấy bên trên viết bốn chữ xiên xiên vẹo vẹo, chính là hai tên nơi chốn, một cái là Kiến Châu, một cái là Từ Châu.
Chu Do Kiểm mở miệng nói.- Hoàng huynh luôn nhắc tới Nữ Chân Kiến Châu Liêu Đông mỗi lần nói tới đều rất lo âu.
Tào Hóa Thuần gật đầu khẽ cười nói.- Điện hạ lo lắng việc nước, đáng tiếc về sau chỉ được làm phiên vương. Lúc nói tới nửa câu, Tào Hóa Thuần không kìm lòng đặng hạ thấp giọng nói. Biết mình nói lỡ lời, nhưng vào lúc này lại dấy lên một ý niệm trong đầu. Vạn tuế gia không hao phí hơi sức trên thân mình phi tần, nếu như không có con...
Nghĩ tới đây, chính Tào Hóa Thuần lắc đầu, trước hết tự giữ lấy mình, sau hãy nói chuyện khác. Vạn tuế gia còn trẻ như vậy, có con cái còn không phải chuyện bất cứ lúc nào, hà cớ gì nghĩ nhiều như vậy.
Trong tiếng ồn ào náo nhiệu ở Từ Châu, đại lao Châu Thành Từ châu bị dời đi một đám phạm nhân. Bọn họ bị áp giải đi về hướng thôn trại lưu dân bời đông hồ Lạc Mã. Đám phạm nhân này thật cũng không phải chịu tra tấn gì, chỉ có điều lúc bị áp giải miệng bị nhét kín không có cách nào phát ra tiếng, hơn nữa phái riêng một đội đoàn luyện số người ngang bằng áp giải. Không ít người đều nhìn thấy đám phạm nhân này vừa đi vừa khóc lớn, chỉ có điều không phát ra được động tĩnh nào.
Đám phạm nhân này ở bên trong bọn đầu lĩnh Triệu Tự Doanh cũng không phải bí mật gì, bọn chúng là bọn người đủ loại vương phủ Lộ Vương phái tới Từ Châu, có quan lại bộ hạ vương phủ, cũng có tôi tớ vương phủ, còn óc bọn người thân thích của vương phi gì đó. Lúc tới đều cho rằng tác oai tác quái từ bên trên Từ Châu vơ vét ra một món lợi lộc thật lớn, lại không ngờ rằng bị nhốt thẳng vào đại lao giam giữ thật chặt.ai nấy đều ở nơi đó gào khóc mình là người vương phủ phái tới, chạm vào bọn họ chính là mưu phản, là đại tội mất đầu xét nhà. Nhưng trong lao nhiều nhất đánh cho một trận, bỏ đói mấy ngày, dần dà mọi người đều là sợ hãi. Vô pháp vô thiên như vậy, trời mới biết có muốn tánh mạng của bọn họ hay không.