Hắn bên này giọng điệu thả lỏng, Cát Hương lại không dám chậm trễ thậm chí càng thêm bồn chồn, đứng ở nơi đó nơm nớp lo sợ hỏi.- Đại ca, tiểu đệ thật biết mình sai rồi, mong đại ca trách phạt là được. Huynh đệ một nhà, đại ca không cần xem tiểu đệ thành người ngoài.
- Cũng bởi vì là huynh đệ một nhà, huynh mới nói với đệ hết lần này tới lần khác như vậy. Nếu không phải, tin tức chỗ cửa sông Thanh Giang truyền tới, đệ lập tức sẽ bị đội Nội Vệ bắt lấy. Chớ ở đó nghĩ ngợi lung tung, huynh ôn tồn hòa nhã với đệ một chút, tật xấu của đệ liền nhiều lên.
Triệu Tiến không nhẫn nãi khoát tay, nhìn thấy như vậy Cát Hương mới chân chính trầm tĩnh lại, tiết trời vốn nóng bức sau lưng y lúc này đã toàn là mồ hôi rồi.
Triệu Tiến đứng lên đi ra ngoài, Cát Hương vội vàng đuổi theo, Triệu Tiến vừa đi vừa nói.- Đội Nội Vệ không được buông lỏng, nhất là một đội nhân mã đó. Hiện giờ nhiều việc vặt vãnh nhưng vẫn chưa tới lúc thái bình.
- Sẽ có người tới đánh chúng ta sao?
- Cũng có khả năng là chúng ta ra ngoài đi đánh kẻ khác.
Sau khi Mã Xung Hạo tới Tế Ninh không được mấy ngày, liền bắt đầu thông qua khoái mã đưa tin túc tới chỗ Từ Châu, sự tình trong thư đều giống nhau, đó chính là tranh đoạt của giáo phái khắp nơi Sơn Đông với phủ Duyện Châu.
Lúc Văn Hương Giáo một nhà đứng riêng một cõi trước kia, giáo phái khác hoặc là ở yên một châu một huyện hoặc là kéo dài hơi tàn. Nhưng Văn Hương Giáo vừa sụp đổ, những giáo phái này đều nhanh chóng phục hưng lớn mạnh, bắt đầu chiếm đoạt địa bàn còn lưu lại của Văn Hương Giáo. Trong chuyện này Bạch Liên Giáo Lỗ Nam ở Nghi Châu hung hăng ngang ngược nhất, chúng gần như thu gom toàn bộ tàn dư của Văn Hương Giáo, thực lực đột nhiên bành trướng.
Uy phong Triệu Tự Doanh Từ Châu không ai không biết, lúc bình định biến loạn Văn Hương Giáo đã giết núi thây biển máu, tất cả mọi người đều run sợ trong lòng, nhưng giáo phái các nơi cũng không sợ hãi, không dám có động tĩnh, ngược lại xem sức mạnh khắp nơi của Triệu Tự Doanh thành quan phủ và quan quân. Quan phủ và quan quân đều là kẻ không thích nhiều chuyện chỉ cần không có đụng chạm tới giới hạn thì sẽ không có động tĩnh dữ đội.
Theo nhận biết như thế, các giáo phái ở Tế Ninh và các nơi xung quanh mở mang truyền giáo không hề kiêng nể gì. Theo bọn họ ngẫm nghĩ, người Từ Châu sang đây làm ăn buôn bán vơ vét lợi lộc cũng đã đủ rồi, bọn bá tánh khốn khổ nghèo mạt rệp bên dưới như thế nào vốn dĩ không có người đếm xỉa tới, nếu như “Triệu Tự Doanh Từ Châu” muốn nhiều chuyện vậy thì quay mũi giáo phản kích chưa chắc phải có chết bị thương nhưng nhất định phải khiến cho chỗ Từ Châu nhận ra được rắc rối. Mọi người đều thích giành lấy chỗ tốt, chán ghét rắc rối, suy đi ngẫm lại thì sẽ ngấm ngầm tán đồng hiện hữu của bọn họ.
Về phần nhiễu loạn trong điền trang lưu dân khắp nơi Sơn Đông đó là vì giáo phái khắp nơi không nghĩ tới Triệu Tự Doanh sẽ đáp trả nhanh như vậy, hơn nữa sẽ để ý như thế. Theo bọn họ suy nghĩ, nơi bố trí lưu dân nông dân như thế chính là bố thí tạm thời, không có gì khác với cứu tế bữa đực bữa cái của quan phủ triều đình, ai sẽ bận tâm tới đồ nghèo mạt rệp này, ai sẽ lãng phí lương thực trên mình bọn họ. Còn những bá tánh khốn khổ kia lại vừa khép là sức mạnh gốc rễ nhất của giáo phái khắp nơi. Điền trang khắp nơi của Triệu Tự Doanh đã chiếm cứ hết đại đa số ruộng đất và hộ dân mọi nơi, khiến người tới sau không có chỗ trống tiến vào chỉ đành dùng cách như vậy.
- Dù sao đều là muốn người rời đi, chúng ta thêm chút sức có lẽ đại lão gia Từ Châu còn sẽ cảm thấy vui mừng. Cách nghĩ của người giáo phái cũng rất đơn giản, những lời kết luận này của Mã Xung Hạo rất đáng tin đều là từ trên người tù binh bắt được tra khảo mà có. Người không sợ chết theo nghiêm hình bức cung, thật không có người nào cứng miệng, trên từng tờ giấy đưa tới tình cờ còn nhìn thấy được vết máu lây dính. Mã Xung Hạo đã tự mình động thủ tham dự tra tấn.
Mã Xung Hạo không có bác bỏ ý định thu dọn sạch sẽ nhưng người này trước đó. Nhiếp Hắc, Vưu Chấn Vinh và Trịnh Toàn mấy lần càn quét cũng bắt được rất nhiều giáo chúng đã dẹp sạch thế lực ngoại lai như Bổng Chùy Hội, Hồng Thiên Đạo. Chiếu theo người của bọn chúng nói, Vương gia Loan Châu đột nhiên biến mất không thấy, sau đó lại bị quan quân bắt được đưa về kinh sư, điều này khiến cho tất cả mấy nhà Văn Hương Giáo ở Bắc Trực Lệ sụp đổ. Lấy Tây Đại Thừa Giáo, Bổng Chùy Hội, Hồng Thiên Đạo bên đó là nguyên gốc đều tự cướp lấy địa bàn, phân chia tín đồ, tự mỗi người ăn dầu mỡ chảy đầy miệng. Đối với nơi Sơn Đông chỉ cảm thấy sau khi Từ Hồng Nho bị tiêu diệt sẽ tái diễn một màn như vậy ở Bắc Trực Lệ, chịu đau khổ lớn như vậy hẳn đều sẽ rụt tay trở lại.
Chỉ có Bạch Liên Giáo đó khác biệt, trong thiên hạ giáo phái dùng danh nghĩa Bạch Liên Giáo rất nhiều, các nơi đều là tình trạng độc lập. Tông môn Bạch Liên Giáo Nghi Châu này chính là một chi trong số đó, chúng thật ra là một biến chủng của Văn Hương Giáo, hơn nữa tôn giả Bạch Liên Giáo bên đó năm đó đã từng cùng làm việc cho Từ Hồng Nho, chúng cũng là giáo phái cắm rễ ở phủ Duyện Châu, giáo phái như vậy gốc gác ở phủ Duyện Châu, xích mích với Triệu Tự Doanh tất nhiên là người chết ta sống không có bất kỳ đường nào để bàn bạc.
Hơn nữa Bạch Liên Giáo này rất là khó chơi, sau khi truyền giáo ở Tế Ninh và mấy nơi huyện thành bị giết hết, lập tức ở trong điền trang xúi giục biến loạn, phóng hỏa và tạt máu trong thành cũng là do bọn chúng gây nên, chiếu theo khẩu cung của tù binh nếu không phải võ bị của Triệu Tự Doanh thật sự quá mạnh mẽ, bọn chúng tìm không được thời cơ lợi dụng chỉ sợ hiện giờ sẽ phải đổ máu giết người.
Sau khi nhiễu loạn điền trang khắp nơi ổn định lại, bọn trang đinh nơm nớp lo sợ đều bị nghiêm quản trói buộc, nhưng sự tình giả thần giả quỷ lại bắt đầu nhiều lên. Cái gì hồ ly hú, cái gì quỷ lửa bay múa, còn có đủ loại sự tình quỷ dị người đá chảy máu vân vân nảy sinh rất nhiều ở trong điền trang, tin đồn báo ứng đủ loại cũng bắt đầu nhiều lên. Vừa nghiêm tra đã tra ra được là Bạch Liên Giáo đang giả thần giả quỷ, điều này thật là khó lòng phòng bị. Dù sao điền trang lưu dân không có bao trùm toàn bộ, trong huyện thành còn có quan phủ, ngoài thành còn có thân sĩ cường hào lòng ôm may mắn, những kẻ này tuy rằng cúi đầu với Từ Châu cũng không phải mọi chuyện đều nghe lệnh.
- Hiện giờ khắp nơi nguyên khí khôi phục, lòng dạ mang ơn với Từ Châu chúng ta cũng dần dần phai nhạt đều nhìn thấy điền trang của chúng ta như gai trong mắt, kim trong thịt, muốn biến Từ Châu này thành của mình. Cử động lén lút của Bạch Liên Giáo thường thường có ngấm ngầm đồng ý trên mặt đất Sơn Đông thậm chí là tham dự hiệp trợ.
Ý của Mã Xung Hạo cũng rất đơn giản, Bạch Liên Giáo bây giờ là đánh nhỏ, náo nhỏ, không dám gây rối thanh thế quá lớn. Nhưng cứ tiếp như vậy, mặt đất Sơn Đông khôi phục nguyên khí sẽ thông đồng với bọn chúng, sẽ càng náo loạn càng lớn. Cuối cùng khẳng định lật không được trời nhưng nói không chừng lại phải đổ máu giết người phí mất một phen trắc trở.