Bọn người khắp nơi ngoài những nơi đó ra chỉ được phép gia nhập ba sở võ quán, công vụ và thương vụ, vả lại sau khi đi vào là từ lớp sơ cấp bắt đầu học lên. Hễ là kẻ trong Triệu Tự Doanh gia nhập võ quán Từ Châu đều là bắt đầu từ lớp trung cấp. Sau khi làm ra những tiểu tiết nhỏ nhặt này, mọi người mới hiểu rõ, té ra học đường nông vụ và học đường dương vụ này đều là tinh quý nhất, người ngoài không cho phép đi vào nơi này.
Phương viên học đường nông vụ chỉ vỏn vẹn là con cháu hai nơi Bi Châu và Từ Châu cộng thêm lưu dân trong thôn trại lưu dân Triệu Tự Doanh khống chế, còn học đường dương vụ này tuy nói cho phép báo danh, nhưng kẻ báo danh này chỉ là bọn người quen biết đội thuyền Thái gia kia cùng với bọn người quen biết đội thuyền của Dư gia Tùng Giang, sau đó con cháu Từ gia cũng có người tham gia. Mặt khác đệ tử còn lại không phải báo danh mà là do Triệu Tự Doanh chọn lựa trong thuộc hạ khắp nơi kẻ phù hợp mới cho phép gia nhập.
Ngay sau khi tin tức kia truyền ra, mọi người tất nhiên là hăng hái báo danh, người gia nhập võ quán Từ Châu tất nhiên là nhiều nhất. Nhưng cũng có người biết mình không có bản lãnh liều mạng, cũng có kẻ trong gia đình mưu đồ an ổn, không mong con cháu kiến công lập nghiệp, chỉ cần đi tới Từ Châu làm con tin, xây đắp giao tình với Triệu Tự Doanh là tốt rồi, người như thế không ít kẻ tiến vào học đường thương vụ. Chuyện làm ăn của Vân Sơn Hành Triệu Tự Doanh lớn như thế, lăn qua lộn lại trên núi vàng biển bạc khẳng định có phép điểm đá thành vàng, học được tới tay khẳng định đại hữu dụng. Về phần người tiến vào học đường công vụ này khá ít ỏi, những thợ thầy Từ Châu và Bi Châu cũng đưa con cháu sang, đều không phải trưởng tử kế thừa gia nghiệp mà là con thứ hai con út, vốn chỉ là nuôi tốn kém quá lớn, không bằng đưa tới bên này cầu cái đường ra. Kế đó kẻ dính tới mỏ sắt, than đá Từ gia có không ít người gia nhập, những người đó làm công nhiều đời, lại đối với hành xử, điệu bộ của Triệu Tiến hiểu rõ hơn người bên cạnh, cho nên bằng lòng gia nhập.
Tuy nhiên học đường công vụ cũng rất nhanh chiêu mộ đầy người, bởi vì Triệu Tiến hạ lệnh trong tù binh lưu dân mới bắt tới đều phải tuyển chọn ra tất cả thợ thầy có tay nghề, tuổi tác lớn chia ra các nơi sai khiến, tuổi tác nhỏ đưa hết tới trong học đường công vụ. Bởi vậy dĩ nhiên là không thiếu người.
Ngay sau khi tin tức Từ Châu ngũ học đường này truyền khắp nơi, người bốn phương tám hướng cũng bắt đầu có động tĩnh rồi, kẻ tích cực nhất trong đó không ai qua được một đám thân sĩ cường hào phủ Duyện Châu Sơn Đông. Bọn họ đã thấy được uy phong và thực lực của Triệu Tự Doanh, những lại không có dựng lập quen biết giao tình mật thiết nào với Triệu Tự Doanh. Hiện giờ có cơ hội, vừa hay bảo con cháu sang. Còn có bá tánh những nơi chốn Triệu Tự Doanh từng đi qua, từng chiến đấu, bọn họ cũng nhìn thấy qua uy phong của Triệu Tự Doanh, càng thấy qua làm việc công bằng của Triệu Tự Doanh. Nghe nói tin tức học đường này, kẻ đủ điều kiện, kẻ con trai nhiều, đều tận hết sức lực chạy tới đây thử vận may.
Đối với kiến lập Từ Châu ngũ học đường, khắp nơi động tĩnh khác nhau, có người nói cách làm này của Triệu Tự Doanh chí hướng cao xa, lại chu toàn mọi mặt. Kiến lập học đường này lại thu gom hết những thư sinh tuổi tác lớn không có đường ra, cùng với bọn văn lại không có quyền hạn thu vào thuế khóa từ trước, kẻ trước dạy người vỡ lòng, kẻ sau dạy người thực vụ. Tiếp đó thương vụ lung lạc thương nhân, nông vụ và công vụ bồi dưỡng nhân tài, võ quán Từ Châu đó thì là những kẻ giàu có không bằng lòng bán mạng khắp nơi và tam vệ Từ Châu, lại thu dụng những người luyện võ không cam lòng ở nhà nhàn rỗi, bản lãnh người dạy tóm lại là chuyện thể diện.
Những cũng có người không ngừng chửi bới thậm tệ cách làm của Triệu Tự Doanh. Trong đám người chửi bới thậm tệ chủ chốt là sĩ tử thư sinh hai mươi tuổi tới bốn mươi tuổi. Theo bọn họ trông thấy, cách làm của Triệu Tiến ngông cuồng đại nghịch, bôi nhọ thánh hiền, bụng dạ khó lường, sớm muộn phải gặp báo ứng. Cử chỉ này cũng rất đỗi bình thường, bởi vì trong Triệu Tự Doanh, những sĩ tử người đọc sách ngẩng cao đầu không chịu trầm ổn học cách làm việc, là hoàn toàn không có bất kỳ chỗ tốt béo bở nào để lấy, càng bị vứt bỏ ở bên ngoài tường rào. Nhưng những kẻ này lại không có bản lãnh ở trên con đường khoa cử có khả năng lấy được công danh tú tài trở lên, tất nhiên mười phần oán giận.
Nhưng trong tháng sáu, thu hút khắp nơi để ý tới nhất chính là lễ mừng của thân sĩ hào phú mọi chốn đưa cho Triệu Tiến, cùng với tiếp sau đó của triều đình về mọi mặt của Sơn Đông. Vào lúc này đây, Triệu Tự Doanh không có khiêm tốn giống như trước giờ, mà là bày lễ vật chúc mừng khắp nơi đưa tới ở dưới mái che nắng trưng bày, trước mặt mỗi một phần lễ vật đều có lai lại tên họ người đưa lễ, cách làm này mọi người đều tán thành, bởi vì làm nổi bật giao tình thân mật giữa Triệu Tự Doanh và mọi người, lại có thói quen nhà giàu khoe của, đây chính là chuyện bọn nhà giàu có Hoài Dương yêu thích nhất. Để không ở trong trưng bày rơi lại đằng sau so với người khác, rất nhiều nhà đều là tức thì đưa thêm lễ vật, nhưng Triệu Tự Doanh lại ngăn cản hành vi của bọn họ, Triệu Tự Doanh không muốn mượn lần này phát tài.
Tuy nói Triệu Tự Doanh là suy xét vì bọn họ, tuy nhiên lại khiến bọn hào phú nghĩ cần phải tăng thêm lễ vật rất là không hài lòng.
Hoàng kim bạc trắng cùng với lễ vật dùng vàng bạc làm ra cộng lại, gần như có khoảng mười vạn lượng bạc trắng, giá trị các loại lễ vật khác gần như cũng có trên dưới bốn vạn lượng, con số này quả thật là khiến người giật mình kinh ngạc. Nhưng nghĩ tới cửa sông Thanh Giang và Dương Châu có bao nhiêu thương nhân giàu có, ngẫm nghĩ của cải trong nhà của bọn họ, đây quả thật cũng chẳng đáng là gì.
Cướp đoạt con mắt của mọi người nhất lại chính là phần lễ vật của Dư gia Tùng Giang, là một chiếc Phúc thuyền trên dưới một ngàn thước nước, cũng may tào vận ở lưu vực Giang Bắc Nam Trực Lệ Triệu Tự Doanh khống chế được, bằng không lúc hàng loạt thuyền bề xuôi nam ngược bắc chạm phải một con thuyền biển to như vậy ngược bắc thật đúng là đại phiền toái.
Phúc thuyền rộng rãi vững vàng, song ở trên biển mượn được sức gió dòng nước biển, ở trên Vận Hà đại đa số lúc cũng chỉ dùng được tào thuyền dắt kéo. May mà Dư gia tài hùng thế lớn, Triệu Tự Doanh lại ở ven đường đưa cho đủ loại tiện nghi, đây mới thuận lợi tới bãi sông gần kề Hà Gia Trang.
Một con thuyền biển to như vậy, ngay ở trên boong thuyền dựng đài hát hí khúc, giăng đèn kết hoa, ngay cả không ít người tụ tập ở Hà Gia Trang cũng đi sang xem điều mới mẻ. Triệu Tiến cũng là dẫn đội tới nơi, Dư Trí Viễn cũng nói rất rõ ràng, vốn chỉ là sửa soạn rèn tạo đội thuyền thay Triệu Tiến, Phúc thuyền này là chiếc chế ra đầu tiên, thừa cơ hội này đưa tới góp phần náo nhiệt. Còn có mấy chiếc Quảng thuyền và Phúc thuyền đang kiến tạo ở trong xưởng đóng tàu.- Đại ca cũng biết chuyện làm ăn trên mặt biển phải không? Một thuyền hàng hóa này đi ra ngoài, trở về chính là một thuyền bạc. Trên biển tuy rằng sóng gió hung hiểm, nhưng chỉ cần còn lại một con thuyền chạy suốt cả năm, cả một đội thuyền này một năm đã kiếm trở về được, hơn nữa còn kiếm được thêm mấy chiếc. Dư Trí viễn ở trước mặt Triệu Tiến không chút nào giấu diếm, gã đang ra sức biểu hiện.
Triệu Tiến đối với điều này rất hài lòng, cười nói.- Cái này hay. Bọn học đinh của học đường dương vụ kia cũng nên ở trên đó học tập rèn luyện, khiến cho bọn họ quen thuộc trước.
Dư Trí Viễn liên tục gật đầu, phụ họa.
- Một khi đã như vậy, vậy thì trước hết an bài những thợ thuyền, thủy thủ già giặn điềm đạm, trầm ổn dẫn bọn họ chạy ven bờ biển, đợi chân chính quen thuộc rồi lại đi hẳn ra biển.
Triệu Tiến cũng là đi thẳng vào chuyện chính.- Huynh có quen thuộc đối với vải bông không? Tuy nhiên câu chuyện này xoay chuyển khiến Dư Trí Viễn có chút sửng sốt, nghĩ thầm rằng không nói buôn bán trao đuổi trên biển sao lại hỏi tới vải bông.
- Đại ca huynh thật hỏi đúng người rồi. Vải bông Tùng Giang đứng đầu cả thiên hạ. Bông làm ra ở phủ Tùng Giang, xe sợi canh cửi đều có hàng đống xưởng phưởng, hàng năm rất nhiều vải bông thông qua đường sông bán khắp thiên hạ, thậm chí ngay cả Cao Câu Ly, Oa quốc và Nam Dương cũng phải dùng vải bông Tùng Giang chúng tôi. Nói tới lúc này, trên mặt Dư Trí Viễn hiện ra vẻ tự hào.
Nghe ra được, Dư Trí Viễn đối với điều này quả thật rất am hiểm.- Dư gia hàng năm thu vào, có hai phần ba làm ra bên trên đó, đội thuyền ra biển mang theo gì cũng phát tài được. Khả năng thu mua ngay tại chỗ, ổn định số lượng lớn, hơn nữa có lời không lỗ, chính là vải bông này rồi.
- Nếu chúng ta làm ra được vải bông, con số làm ra được bằng được một phần chín phủ Tùng Giang, thậm chí còn nhiều hơn vải làm ra ở phủ Tùng Giang. Huynh cảm thấy giá cả sẽ thấp xuống hay không, kiếm không được nhiều như vậy nữa chăng? Triệu Tiến mập mờ hỏi nhưng Dư Trí Viễn lại lập tức tỉnh táo tinh thần.
Đối với Dư nhị công tử, Triệu Tiến Từ Châu giống y hệt là không gì không biết không gì không làm được. Lời nói được giống như vậy khẳng định là có cách tương ứng. Tuy nói gã nghĩ không được làm ra nhiều vải bông như vậy bằng cách nào, nhưng nếu như nói như thế, Triệu Tiến khẳng định làm được. Dư Trí Viễn càng để ý tới từ "chúng ta" trong câu nói của Triệu Tiến.