Sau khi bị đánh còn chưa xong, lão Hùng bị đưa thẳng vào trong đại lao, lại bị đám ngục tốt dùng côn bổng roi đánh đập một hồi, nếu không phải ngày hôm sau người của Triệu Tự Doanh tìm tới đây, chịu khổ còn càng nhiều hơn nữa. Lão Hùng được cứu ra sau đó trong lòng rất là buồn nản thì không cần phải nói rồi, lại muốn đi cứu trợ bà con của mình, lại muốn cứu em gái của bà con kia ra khỏi biển khổ.
Đối với cứu trợ thợ mỏ Liêu Đông bệnh nặng kia, vị quản sự Triệu Tự Doanh này rất đồng ý, nhưng đối với cứu em gái của gã thì một chút cũng không ham thích, hạng người ở trong phủ thành Đăng Châu hoành hành như thế cũng không phải là người tốt, hơn nữa con gái của nạn dân được vào nhà giàu, nói là trinh tiết khó giữ được, nhưng được ăn no mặc ấm, coi như là tin vui rồi. Cảnh loạn thế còn sống là việc khẩn cấp nhất, cái khác đều phải bỏ ở phía sau, em gái này có lẽ xem như là hưởng phúc rồi.
Đi được một lát, lão Hùng tự mình cũng hiểu thông suốt rồi, chỉ là tức giận công tử kia thiệt không nói đạo lý. Mọi người cùng nhau đi đến chỗ hôm qua em gái kia nói mà tìm người, quẹo qua quẹo lại mấy con phố, đi tới một chỗ bẩn đục bên trong thành, như là chỗ chứa rác. Ở một chỗ như thế, còn đắp dựng lên không ít lều trại linh tinh, kết cuộc chuyến đi này thật sự có thu hoạch, bên đó đều là người của khu khai thác mỏ Thập Tam Sơn tới đây, khoảng gần hai trăm người, đều ở nơi này chịu khổ, bệnh nặng còn không chỉ là một người kia.
Nhìn thấy lão Hùng xuất hiện, những người xung quanh đều là vô cùng vui mừng hớn hở, không tránh khỏi xúc động thật lâu, nước mắt giàn dụa. Trong đám đông hơn hai trăm người này một phần ba đều là có nữ nhân khỏe mạnh làm được việc nặng, bằng không cũng không chạy tới đây được. Chiếu theo cách nói của bọn họ, số mệnh của bọn họ coi như là tốt lắm rồi, dựa vào đoàn kết có sức mạnh mới giành được cái chỗ này, nếu ở ngoài thành, nói không chừng đã bị bọn cướp hoặc là quan binh giả dạng trộm cướp cướp sạch hết rồi, sống chết cũng không biết, trong đoạn tháng ngày này, những người xuất thân ở vùng Thập Tam Sơn đều chạy đến bên này, nhưng có nhiều người, ăn mặc nơi ở thì trở nên càng ít đi, cuộc sống trôi qua rất thấp thỏm.
Quản sự Triệu Tự Doanh đi theo tới đây nhìn thấy những người này rất hài lòng, hơn nữa những người này còn mang đến càng nhiều người nữa, lần này về Từ Châu có được một món công lao rồi, ngay tức khắc lấy ra tiền bạc cho bọn họ mua thuốc mời lang trung, sau đó do bên lão Hùng đứng ra giảng giải, nói về bên Từ Châu như thế nào.
Thật ra Từ Châu như thế nào, đối với đám lưu dân Liêu Đông này cũng không hề gì, bọn họ nghe thấy bên đó được ăn no mặc ấm, ở trên đường cũng có người nuôi cơm, cái này đối với bọn họ như vậy là đủ rồi. Ở bên trong phủ Đăng Châu này đều không có cách nào sống nổi, tất cả mọi người đều biết cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ chỉ còn con đường chết, nhưng không có chỗ để đi, cũng chỉ đành khổ như vậy thôi.
Tiền bạc đưa đầy đủ, lang trung cũng đi tới, bệnh chứng của đa số người đều là vì lạnh đói cho nên bị mắc bệnh, chỉ cần ăn cơm no nuôi dưỡng tốt thân thể tinh thần liền khỏi hẳn. Chưởng quầy khách điếm cùng đi theo cũng không thấy khó xử, đám người Từ Châu này ra tay hào phóng, nhiều người là thu vào thêm một phần, cớ sao mà không làm, lúc này ân cần nói trở về sắp sẵn, mang tất cả những người này qua đó.
Ngoại trừ bốc thuốc mời lang trung ra, quản sự Triệu Tự Doanh lại lấy ra mười lượng bạc cho mọi người mua cơm, sau đó lão Hùng chọn ra mười mấy người tin tưởng, mọi người về bên nhà trọ trước để quen đường đi, sau đó trở về dẫn người qua đó, những người này còn phải xách thêm mấy chiếc xe ngựa, người bệnh nặng cũng mang theo. Lúc này tất cả mọi người đều là cảm kích từ bi của người Từ Châu, ngay cả người bệnh cũng nhận luôn, mà không phải để cho bọn họ chịu chết.
Đối với cô em gái kia, không ai bận tâm, lão Hùng hơi tức giận nói lên chuyện cướp người bên đường, rõ ràng còn có người ghen tị nói đây là phúc khí, người không tướng mạo không có người thèm đi cướp, mọi người muốn cười lại không có người cười được, đặt vào lúc cuộc sống yên ổn mà gây ra chuyện như vậy, người trên quặng mỏ sẽ liều mạng với đối phương, nữ nhân cũng sẽ thắt cổ tự sát, bây giờ lại trở thành một việc khiến người ta ghen tị.
Cứ như vậy khóc thút thít trở lại khách điếm, trên dưới nhà trọ toàn bộ bắt đầu đi làm, vừa phải từ bên ngoài mời lang trung bốc thuốc, vừa phải mang lên canh nóng cơm nóng, còn phải đem quần áo rách nát xách đi ra bên ngoài thiêu hủy, lại còn phải đi gõ cửa hiệu cầm đồ, mua chút quần áo cầm cố cũ kỹ về nữa, tình cảnh toàn bộ nhà trọ đều là nóng bỏng khác thường. Bọn người của Triệu Tự Doanh cảm thấy việc chiêu mộ lưu dân này làm tốt, mà bọn người của khách điếm tuy rằng bận rộn, nhưng mỗi một công việc cần phải làm đều kiếm được tiền, vốn trong ngày mùa đông làm ăn buôn bán vắng vẻ, từ khi khách Từ Châu này đến đây lại ra tay rộng rãi, kiếm được so với mùa đắt khách còn nhiều hơn.
Chưởng quầy cùng đi theo tìm ra lão Hùng còn không ngừng buồn bực.- Lầu công tử kia rốt cuộc là người nhà nào vậy, sao trước giờ chưa từng nghe qua?
Ông ta tỏ thái độ này khiến nhân mã Từ Châu buông lỏng hơn, chưởng quầy khách điếm này đều là quen thuộc với dân bản xứ trong vùng này, kẻ có thực lực có danh tiếng bên trong thành ngoài thành khẳng định là nghe qua, ngay cả y cũng không biết, vậy khẳng định không phải là hạng người có vai vế rồi, có lẽ là con cháu gì đó của võ tướng nhà giàu. Nhưng lão Hùng nọ bị tổn thương quả thực không nhẹ lắm, sau khi từ trong phòng giam đi ra tìm được người, lại đem người mang về, hoàn toàn là cố sức chống cự thôi, sau khi lang trung được mời đến nghiệm thương nhìn ra đối phương xuống tay rất nặng.
Hơn hai trăm người Lão Hùng đưa tới cộng thêm những người khác vụn vặt lẻ tẻ mang về cũng có khoảng một trăm mấy người, cho dù khách điếm không nhỏ, nhưng đã không ở được rồi, ở ngay trong sân nổi lên đống lửa, bảo mọi người ngồi vây quanh lại sưởi ấm, cứ như vậy qua đêm trước đã, ngày hôm sau mới nghĩ cách khác. Mấy người dẫn đội của Triệu Tự Doanh hợp lại bàn tính, nhiều người như thế cũng không có chỗ ở lại, hay là chia ra một đội nhỏ đi trước, cho dù tới phủ Thanh Châu dừng lại cũng là tốt hơn, phủ Đăng Châu phủ và Lai Châu không ai chiếu cố giúp đỡ, tất cả đều bất tiện, nếu chẳng may xảy ra biến cố gì, người chiêu dụ được nếu chạy mất sẽ hỏng hết.
Sáng sớm hôm sau, bọn tiểu nhị trong khách điếm đã bắt đầu bận rộn làm điểm tâm, những nạn dân này đêm qua ăn xong bữa cơm no, uống canh nóng, ngủ được cũng ngon giấc, lúc này tinh thần đã khá hơn nhiều, không ít người đi đến nhà bếp giúp đỡ. Bọn trẻ con Liêu dân ngày hôm qua còn rụt rè đã bắt đầu cười vui đùa giỡn, khiến cho trong khách điếm có tiếng cười vui vẻ, khiến cho tâm tình mọi người đều rất thoải mái. Chưởng quầy khách điếm không khỏi nịnh bợ vài tên đầu lĩnh Triệu Tự Doanh, nói bọn họ "Tích đức làm việc thiện, ắt có phúc báo".