Đúng lúc này, một người từ trong đám người bị đi ra, người này trên thân bị trói, người đứng sau xô đẩy không khách khí đẩy quỳ hẳn trên mặt đất. Nhìn thấy người này, thân mình Điền Trúc giật lên một cái, sắp té từ trên xe ngựa xuống. Cũng may người bên cạnh kịp nhanh tay nâng đỡ người trụ vững. Sắc mặt Điền Trúc lúc này trắng bệch, môi run rẩy rất lâu không nói được, cuối cùng chỉ nghẹn cả cổ hộng nói.- Đại ca, đại ca.
Người bị đẩy ra đúng là Điền Long, hiển nhiên giữa đường bị bắt.sau khi Điền Trúc nhìn thấy huynh trưởng của mình, một tia hi vọng sau cùng trong lòng cũng đều tan biến. Nếu hai huynh đệ đều ở nơi đây, vậy thì Điền gia sẽ hoàn toàn bị điệt, kế thừa hao tổn tâm tư mấy đời sẽ phải đoạn tuyệt rồi.
- Điền Trúc, ngươi không cần lo cho ca ca, liều mạng với bọn chúng. Cũng đừng lo cho chị dâu ngươi bên kia, chết cùng nhau, chúng ta đoàn viên ở bên dưới. Điền Long lúc này thật có vài phần cứng rắn, liền hô lớn, người áp giải y cũng không đi qua ngăn cản.
Liều mạng đưa ra một con đường sống, mọi người nguyện đi liều mạng, dẫu sao vậy còn có chỗ tới được. Nhưng thời điểm phải chết, mọi người chỉ muốn cầu sống, người trong đội xe không có một ai tiếp lời, cũng không có người phấn chấn, mọi người vô cùng yên tĩnh, chỉ có mấy người nhìn về phía Điền Trúc. Lúc này thật yên ắng, tiếng ngựa hí bỗng nhiên vang lên, đứa nhỏ đang khóc cũng bị che miệng lại, nữ nhân chính mình cũng đang khóc, mạng người trở nên mỏng manh.
Điền Trúc lạc cả giọng cười khổ hạ thấp thanh âm nói.- Đại ca, huynh đây là đọc sách đến hỏng đầu óc rồi sao?
Chính vào lúc này, từ trong đội nhân mã Triệu Tự Doanh vây quanh đi ra một người, khôi giáp mặc trên thân hoàn toàn khác xa với những gia đinh khác, ngoài bảy mươi bước, người nọ dừng ngựa lại, trên ngựa cất giọng.
- Ta là Triệu Tiến.
Vốn yên ắng lại yên ắng thêm vài phần, nên mấy chục bước kêu gọi đầu hàng mọi người kêu gọi rất rõ ràng, rất nhiều người trong đội xe theo đó nhón chân lên, thậm chí những người này còn muốn leo lên xe ngựa xem. Không ngờ là ma vương kia, không, Triệu Tiến Thiên Vương đích thân đến, nhưng hễ người ngó đầu ra nhìn ngó cử động lại cứng đờ, không dám lộn xộn, bởi vì bên cạnh Triệu Tiến có người giương cung lắp tên nhắm tới bên này, nếu có người muốn đánh lén, liền bị bắn chết.
- Khiến ta tự mình động thủ, các ngươi chết đi xem như cũng không oan.
Triệu Tiến cao giọng nói, hắn nói nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, nhưng không ai cảm thấy khoác lác. Kẻ trải qua chiến đấu nhiều rồi, trận thế trước mắt này liếc mắt một cái nhìn ra được, bọn gia đinhTriệu Tự Doanh động thủ, quả thật là bẻ gãy nghiền nát, nói chém dưa hái rau cũng xem như khích lệ bọn côn đồ Nghi Châu.
Triệu Tiến nói chuyện như vậy, phía sau xe ngựa cuối cùng bắt đầu hoảng loạn, nhưng vào lúc này, Điền Long quỳ trên mặt đất đột nhiên hét to.- Mấy tên Đông Xưởng Cẩm Y Vệ cũng là do ngươi tìm người giả dạng, có phải hay không? Ta đã nói không hiểu tại làm sao Đông Xưởng tìm đến tận cửa, điều này thật không đúng quy củ.
Hô loạn ba phen mấy bận, rốt cục khiến Triệu Tiến phiền lòng, Mã Xung Hạo bên cạnh làm hiệu, lập tức có người bịt miệng Điền Long lại. Còn không đợi nói tiếp, lại nghe có người trong đội xe xé ruột xé gan hô to rằng.- Tiến gia, tiểu nhân muốn đầu hàng, tiểu nhân bằng lòng cả nhà đầu hàng, bằng lòng làm trâu là ngựa cho Tiến gia, chỉ xin Tiến gia tha chúng tiểu nhân một mạng. Van xin Tiến gia.
Thuận theo phương hướng phát ra âm thanh nhìn sang, lại là Điền trúc đứng trên xe ngựa, gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh vây quanh bên ngoài còn tốt, mọi người bên trong xa trận trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía Điền Trúc, ngay cả Điền Long miệng ngậm vật cũng gắng sức đứng thẳng lên nhìn sang, vẻ mặt không tin nổi.
- Cục diện này các ngươi cũng nhìn thấy, chẳng lẽ các ngươi muốn đánh sao? Chẳng lẽ các ngươi muốn tìm đến cái chết sao? Điền Trúc nhìn cử chỉ của người bên dưới kêu lên, rống to nói. Phẫn nộ và xem thường của mọi người trong xa trận trong tiếng chất vấn hợp lí hợp tình tan thành mấy khói. Đây vốn dĩ không có cách nào đánh, động thủ chính là cục diện máu chảy thành sông, hơn nữa nhìn cục diện này, chỉ sợ người báo tin bị ngăn lại, ngay cả người báo thù cũng không có. Vả lại sỡ dĩ còn có dũng khí và chiến ý, chẳng qua chỉ là Điền Trúc đối đãi với người bên dưới không tệ, mọi người chịu ân nghĩa đã lâu, bây giờ ngay cả vị ân chủ cũng muốn đầu hàng, mọi người còn cầm đao làm cái gì?
Điền Trúc vứt đao của mình trên mặt đất, giơ hai tay hô.- Đều vứt bỏ binh khí trên mặt đất, mau đẩy xe ngựa ra. Chúng ta bây giờ không được nóng giận phát cáu. Đao đối phương đã cầm rồi, mọi người đều muốn mạng sống, tay chân nhanh lên một chút.
Bố trí này cũng có đạo lí, y vừa mới hô lên, bọn người phía dưới sau khi trố mắt đều vội vàng vứt bỏ binh khí, vốn không ít người đều không lôi ra được vẻ mặt chịu thua khuất phục, nhưng nếu gia chủ đều không cần sĩ diện nữa, mọi người còn cứng rắn làm cái gì, binh khí đều bị vứt trên mặt đất, lại có người hét lớn đi mở xe ngựa. Vào lúc này, xa trận điền gia hoàn toàn bị phá vỡ, chỉ cần Triệu Tự Doanh động thủ thì liền là thảm sát, người người thấp thỏm trong lòng, một bên theo chỉ bảo của Điền Trúc, một bên nhìn chăm chú binh khí trên mặt đất, sẵn sàng cầm lên liều mạng động thủ.
- Tiến gia coi trọng chính là quỳ xuống đất không giết, các ngươi đều nhanh quỳ xuống, đừng ở bên kia mà ngây đơ như khúc gỗ, muốn sống thì quỳ xuống. Điền Trúc lại lớn tiếng quát, ngay cả thủ hạ Điền gia đáng tin nhất miệng cũng méo xẹo, nhưng binh khí cũng đã vứt trên mặt đất, đội nhân mã mặc giáp bên ngoài như hổ rình mồi, đây cũng không phải là lúc một làm hai không làm, quỳ thì quỳ, tính mạng mới là cấp thiết nhất.
Đúng lúc này, có khả năng bởi vì tình thế xoay chuyển quá nhanh, con trẻ trong thùng xe ngựa không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, không hiểu gì mà mỉm cười, tiếng cười làm cục diện này càng cổ quái.
Từ việc xuống tay với huynh đệ Điền gia có công danh, hơn nữa giữ gìn cục diện ở trên đất này, dùng Cẩm Y Vệ giả hư giả thật rải tin tức, bức ép người Điền gia ra khỏi thành trú ở điền trang ngoài thành, sau đó dùng kỵ binh đã sớm mai phục quanh Nghi Châu, chính là sửa soạn xong hết mọi chuyện, chư vị Triệu Tự Doanh đều mài sẵn lưỡi đao sắc chờ lúc uống máu, lại gặp phải cục diện như vậy.
Sát tâm Triệu tự doanh mặc dù nặng, nhưng cũng không phải cuồng ma khát máu tâm tính vặn vẹo, nếu đối phương muốn đầu hàng, phe mình cũng không cần tấn công cứng rắn, tránh khỏi thương vong, đó cũng không phải chuyện xấu, hoặc nếu trong lúc đối phương đầu hàng thừa cơ huyết tẩy đối phương càng không có nguy hiểm, bây giờ chuyện phải làm chính là đợi Triệu Tiến căn dặn, người Điền gia sống hay chết, đều là do ý của Triệu Tiến.
- Tiến gia, gần ngàn thiết kỵ của ngài ở Từ Châu chạy tới, nhất định hao phí không ít tiền lương. Tiểu nhân bằng lòng táng gia bại sản bồi thường. Lúc trước ở phía tây phủ Duyện Châu đã phạm sai lầm gì, gây tổn thất gì cho Tiến gia, tiểu nhân táng gia bại sản, cho dù là làm trâu làm ngựa cũng bù cho đủ số. Tiến gia, nhất định phải cho tiểu nhân cơ hội sửa đổi. Điền trúc tru lên nói, vừa nói vừa dập đầu.
Thái độ y đột nhiên chuyển biến làm cho người bên cạnh không thích ứng, thậm chí có người hướng về phía Điền Trúc nhổ nước bọt, hung tợn mắng.- Điền gia nhiều năm hào kiệt như vậy, làm sao lại sinh ra phế vật như ngươi.
Còn Điền Long quỳ gối trước ngựa Triệu Tiến kia càng là phẫn nộ như điên, mấy lần giãy dụa đứng lên lại bị gia đinh phía sau đè lại, nếu không bị bịt miệng, chỉ sợ lúc này chửi ầm lên rồi. Điền Trúc thì đang quỳ gối nơi xa trận mở miệng, điệu bộ của người bên cạnh cảm giác được, thái độ của huynh trưởng mình cũng nhìn ra, nhưng y không có rảnh để mà đếm xỉa, chỉ rướn cổ họng mà nói.- Tiến gia, huynh trưởng ta là một cử nhân, Điền gia chúng ta lại có tới lui mật thiết với tỉnh thành, phủ thành còn có kinh thành, cũng có danh tiếng treo ở nơi đó. Tiến gia giết một cử nhân ắt có đại phiền toái. Nào sợ không thấy, cũng sẽ có người truy tra, Tiến gia bây giờ ở thôn trang phía nam Vận Hà nghỉ ngơi dưỡng sức, chớ nên động việc binh đao nữa. Tiến gia, Điền gia chúng tôi cũng đã bằng lòng đầu hàng, xử trí ra sao đều bằng một câu nói của Tiến gia, không nên rước lấy thêm nhiều phiến toái như vậy.
Triệu Tiến lau mồ hôi trán, tiết trời này đội mũ giáp vẫn có chút oi bức, vốn dĩ hắn khá là lãnh đạm nhưng lúc này lại có hứng thú nghe Điền Trúc gào thét. Nghe nói xong, Triệu Tiến quay đầu nhìn về phía người Mã Xung Hạo, trên mặt Mã Xung Hạo cũng có vẻ mặt dở khóc dở cười, nhìn thấy Triệu Tiến nhìn qua, cũng gật đầu nói.- Đúng là nhân tài, biết khi nào nên cứng rắn, khi nào nên mềm mỏng, biết không khoe khoang anh hung, biết xem xét thời thế, còn bỏ ra cái giá và thể diện. Ở Nghi Châu này cũng xem như không tệ.
Triệu Tiến gật gật đầu, Cát Hương lại từ phía khác cưỡi ngựa sang, không biết Triệu Tiến và Mã Xung Hạo đang nói cái gì, chỉ cười xen vào nói.
- Đại ca, nơi thôn quê Nghi Châu này có người tài, bố trí xa trận này có chút ý tứ. Vừa rồi bọn tiểu nhân hồi âm lại, Điền gia phái người đi sáu lộ cầu viện với đưa tin, an bài sáu lộ này cũng rất có lề lối.