Vùng trú đóng của hai đại đội này lại không ở Nam Trực Lệ mà là ở các nơi điền trang trong địa phận Sơn Đông, một vùng Nghi Châu, Dịch huyện. Nghĩa dũng cưỡi ngựa của hai nhà cũng trộn lẫn với phân đội đoàn luyện cưỡi ngựa Nghi Châu theo dõi khắp nơi phía đông nam đất Lỗ.
Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê công thủ ở Đằng huyện lập nhiều công lớn cũng đã có được biên chế, đặt riêng một đại đội tuần diêm, đây là biên chế tuần đinh độc lập, thuộc hẳn về phòng mậu dịch, nhưng ngày thường quy về Vương Triệu Tĩnh trông coi. Đại đội tuần diêm này chính là gánh vác tra khám muối lậu các nơi Triệu Tự Doanh khống chế ở Sơn Đông và Nam Trực Lệ, phàm là buôn muối lậu không có buôn bán trong chợ muối đều có quyền tróc nã, đồng thời bọn họ cũng có ty tuần phòng bắt trộm.
Mở rộng thay đổi biên chế khu bắc Hoài An và lữ thứ hai có rất nhiều khác biệt với suy nghĩ của mọi người, đại đội đoàn luyện độc lập này và đại đội tuần diêm càng khiến mọi người bất ngờ, tuy nhiên bọn người luyện võ Từ Châu và Bi Châu ngược lại có được tin tức tốt. Trước mắt bên trong Triệu Tự Doanh chiêu mộ người thông hiểu kỵ thuật, tuổi tác thoáng rộng hơn rất nhiều so với gia đinh. Nguyên do này cũng đơn giản, sau khi mở rộng gia đinh cưỡi ngựa và các nơi cần có người cưỡi ngựa nhiều lên rất nhiều, còn những kẻ này lại không phải người trong lúc vội vã luyện ra được, chỉ đành chiêu mộ từ bên ngoài.
Tin tức này sau khi tung ra, người luyện võ khắp nơi Nam Trực Lệ, Hà Nam và Sơn Đông đều là vô cùng quen đường, đồng loạt tới. Niên đại này, mọi người không đọc sách thi khoa cử lại không phải dòng dõi Vệ sở, mong muốn có tiền đồ gì, chỉ có Từ Châu bên này đưa cho lối ra.
Tổ thành lữ thứ hai và đại đội độc lập, đại đội tuần diêm đều chỉ là biến động trên biên chế, làm ra lại rất đơn giản, chỉ là điều động tụ tập liên đội đoàn luyện khu bắc Hoài An, nhưng đối với thành lập lữ thứ hai này, Triệu Tiến giống như vậy không có chậm trễ, cũng muốn tiến hành xét duyện, nhận cờ. Vốn ban đầu lo lắng động tĩnh của triều đình và quan phủ, sau khi lữ thứ nhất ở Sơn Đông vào chỗ, liền an tâm rất nhiều, ung dung vạch ra rất nhiều chuyện.
Đối với những biến động nhìn thấy được của Triệu Tự Doanh, bọn thương nhân giàu có ở cửa sông Thanh Giang cũng đều vô cùng bận tâm, bọn thương nhân buôn muối nơi Dương Châu cũng đều dòm ngó kỹ càng. Từ trong những biến động đó nhìn ra được tính toán sau này của Triệu Tự Doanh, còn Triệu Tự Doanh mai sau muốn làm cái gì, cùng một nhịp thở với sinh tài của mọi người. Triệu Tự Doanh như nay không kể tới võ lực gia đinh, đơn cử từ chuyện làm ăn đã là con quái vật lớn rồi, cử động của nó gây hại ngay tới từng người ở Giang Bắc Nam Trực Lệ thậm chí vùng đất càng lớn hơn nữa.
Đoàn thứ ba vốn ban đầu trú đóng ở ven cửa sông Thanh Giang bắt đầu di dời lên phía bắc, nơi chốn mọi người đều biết, là một nơi trang viên cách phía bắc cửa sông Thanh Giang năm mươi dặm, noi đó vốn là sản nghiệp của kẻ nào đó ở cửa sông Thanh Giang, đoạn tháng ngày trước được Vân Sơn Hành dùng giá tiền hợp lý mua lại, ở nơi đó tu sửa xây dựng hết lại tất cả, vừa thấy liền biết là để làm doanh trại.
Tuy nói trên ngàn gia đinh từ nơi cửa sông Thanh Giang rời khỏi, nhưng bọn người cửa sông Thanh Giang cũng không buông lỏng hoặc ôm lòng may mắn gì. Một ngàn gia đinh đi rồi, còn có ba ngàn tuần đinh lưu lại, gia đinh trước đó ở trong doanh trại không được ra ngoài, nhưng tuần đinh cả ngày xuất hiện đi lại khắp đầu đường cuối ngõ, nghe nói trong tối còn có người đang theo dõi cử động của tuần đinh. Đây cũng là một sức mạnh nữa, huống chi gia đinh kia đi không xa lắm, sức mạnh gấp mấy lần như thế áp bức, ai còn dám vọng động.
Bọn thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang lén lút bàn tán qua mấy lần, đối với tồn tại của Triệu Tự Doanh mọi người đã không còn dị nghị gì. Dù sao Triệu Tự Doanh này khiến hoàn cảnh buôn bán làm ăn ở cửa sông Thanh Giang trở nên tốt đẹp hơn. Nhưng mọi người đều hi vọng có được người thay mặt trong phòng nghị sự của Triệu Tiến. Nơi cửa sông Thanh Giang khẳng định sẽ không có chủ quản nông khẩn gì, mọi người đối với Triệu Tự Doanh, hẳn nên coi như “hộ nông dân”, có phải cũng nên cho mọi người tiến cử một người đi vào?
Cách nghĩ này nhìn thì ngây ngô, nhưng vừa đề xuất lại khiến mọi người muốn đi thử một chút. Cho dù mỗi tháng nộp lên bạc lệ thường cố định cũng được, bản lãnh làm ăn của bọn thương nhân vẫn là rất giỏi, tính toán nghị định này tức thì bắt đầu được mỗi người tìm con đường truyền lời tới chỗ Triệu Tiến. Trong khoảng mấy ngày này, sau lưng thuyết khách tới lui khắp nơi Từ Châu đều có bóng hình của cửa sông Thanh Giang. Ngoại trừ điều đó, bọn thương nhân giàu có cáo già còn lựa chọn con cháu không kế thừa gia nghiệp các nhà nhưng lại khá là cầu tiến đi mấy chỗ học đường Từ Châu báo danh. Lần này cho dù không thành cũng phải làm tính toán cho mai sau.
- Không được.
Mặc kệ tìm ai đi làm, câu trả lời có được đều là ngắn gọn như vậy. Tuy nhiên Triệu Tự Doanh cũng không có biểu hiện ra vẻ tức giận chút nào, điều này khiến thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang trước sau giữ một phần hi vọng, vẫn luôn không ngừng tới lui.
Bên chỗ Triệu Tự Doanh can hệ tới mở rộng biên chế của lữ thứ ba cùng với nơi cửa sông Thanh Giang sắp sửa cũng phải đưa ra. Đoàn thứ nhất mở rộng biên chế thành lữ thứ nhất, cùng với nơi chốn phủ Duyện Châu bố trí như thế nào, điều này là khiến người ta tốn tâm tư nhất. Ngay sau khi lữ thứ nhất và cơ cấu mấy nơi mậu dịch, nông khẩn Tế Ninh đưa ra, kế tiếp liền có chuẩn mực, rất dễ dàng điều chỉnh và biến đổi. Nhưng cửa sông Thanh Giang bên này còn có một thứ khác biệt, bên đó không có điền trang cũng không phải một vùng đất rộng lớn. Cửa sông Thanh Giang chính là cửa sông Thanh Giang, là ngôi chợ mấy chục vạn người. Lữ thứ ba là phòng ngự ngôi chợ này và trù bị công thủ đối với xung quanh. Còn bố trí nơi cửa sông Thanh Giang thì phải nhằm vào bản thân ngôi chợ này, điều này lại có khác biệt với các nơi đã bàn định.
Tiết trời dần trở nên lạnh, an bài với cửa sông Thanh Giang cũng sắp phải đưa ra, nhưng vào lúc này, Túc Châu bên kia truyền tới tin tức, Thủ bị hoàng lăng Phượng Dương, Tổng đốc tào vận Thôi Văn Thăng muốn cầu kiến Triệu Tiến. Đương nhiên, ở bên phía Thôi Văn Thăng là không có chữ “cầu” này. Mặc dù Thôi Văn Thăng lúc tới rất vi diệu, tuy nhiên Triệu Tiến vẫn là tức thì muốn gặp. Từ một ý nghĩa nào đó, Thôi Văn Thăng này chính là thay mặt cho Ngụy Trung Hiền an bài ổn thỏa ở vùng đất Giang Bắc Nam Trực Lệ. Đại Thái giám Ngụy Trung Hiền Ngụy công công như nay quyền nghiêng đổ triều cương, Thôi Văn Thăng này cũng nói được là thay mặt cho triều đình ở nơi này. Triều đình rốt cuộc có động tĩnh gì với mở rộng thay đổi biên chế của Triệu Tự Doanh không?
- Dưới càn khôn sáng rõ, Túc Châu không ngờ không phải đất của vua nữa rồi. Ta đây Thủ bị Phượng Dương, không ngờ vừa vào địa giới Túc Châu đã bị ngăn lại. Đạo trời, vương pháp đều không còn nữa sao?
Đôi bên vừa mới gặp mặt, Thôi Văn Thăng liền lớn tiếng cáu giận, điều này khiến Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh có chút bất ngờ. Tuy nhiên rất nhanh đã biết nguyên do, một đoàn người Thôi Văn Thăng là mặc y phục thường dân tiến vào Túc Châu, bọn họ giả dạng thành đội thương lái, nhưng thân binh, thân vệ hộ vệ bên cạnh Thôi thái giám này quá mức uy phong, vừa nhìn đã biết là binh sĩ vũ dũng, hơn nữa cung mã hoàn mỹ, không phải vũ phu tầm thường có được, ngay lập tức bị người nơi Túc Châu theo dõi.
Đại đội thứ hai của Lý Ngũ mở rộng biên chế thành đoàn Túc Châu dời nơi trú đóng tới phía bắc, lẽ ra khống chế đối với Túc Châu yếu bớt, nhưng lần này thêm vào đoàn luyện, lại có rất nhiều con cháu xuất thân Túc Châu làm việc ở hai nơi nông khẩn và mậu dịch, khiến cho già trẻ Túc Châu vốn dĩ không có lối thoát nào nhìn thấy tiền đồ, cũng khiến cho bọn trang đinh, hộ nông dân trong điền trang đó một mực trung thành và tận tâm. Bản thân có điều kiện có bản lãnh đi hoặc là đưa con cháu đi ngũ đại học đường, kẻ không có bản lãnh thì cần chăm chỉ làm việc, gắng sức mong muốn có cơ hội lập công.
Gia đinh, đoàn luyện cùng với người làm việc khắp nơi còn dễ nói, Triệu Tự Doanh ở Túc Châu quét sạch khắp nơi, khiến tặc phỉ trộm cướp tuyệt tích, trị an khắp chốn chuyển biến rất tốt đẹp, lại tu sửa thủy lợi mương máng, chỉ đạo hộ nông dân cày sâu cuốc bẫm khiến thu hoạch nâng cao, ngay cả bá tánh thân sĩ Túc Châu cũng theo đó có được chỗ tốt. Ngoài ra, chợ muối và chợ búa Từ Châu tỏa ra cả vùng đất Túc Châu, khiến nơi này ăn được muối tốt rẻ, bán đi được đặc sản, khiến bốn phía vô cùng phồn vinh. Có tiền đồ, có chỗ tốt, thế lực như vậy tất nhiên đáng giá khăng khăng một lòng đi theo.
Theo tình hình như thế dân chúng thân sĩ Túc Châu trung thành với Triệu Tiến thậm chí còn phải vượt qua nơi chỗ cửa sông Thanh Giang. Thôn làng nghề nông làm chủ so với thành trấn buôn bán phồn vinh kia tựu chung cũng khá là “thuần chất”, nhất là gần như thế biết thực lực và lợi hại của Triệu Tự Doanh thì càng không dám làm trái và cử chỉ ám muội gì.
Một đoàn người Thôi Văn Thăng hơn năm mươi người còn không có đi khách điếm Vân Sơn ở trọ cũng đã bị kẻ nhàn rỗi lởn vỏn trên đất đó nhìn ra không đúng.