- Vào năm Khổng Thánh Nhân du học, ở bên Hoàng Hà không cẩn thận giết một con heo. Thánh Nhân cho rằng là heo nhà, lại không ngờ rằng con heo này lại là yêu quái tu luyện sắp thành người. Từ Hồng Nho kia chính là yêu quái chuyển thế, tới gây tại họa cho Sơn Đông, báo mối đại thù năm đó. Các ngươi cho rằng Triệu Tiến này là gì, Triệu Tiến này là một cây trường mâu của hoàng đế Thát tử năm đó, nhiều năm như vậy tu luyện thành tinh, hóa thành hình người cũng là muốn uống máu của bá tánh Sơn Đông chúng ta. Mọi người ngẫm xem, vì hai tên yêu ma này, Tế Ninh chúng ta, Sơn Đông chúng ta đã chết bao nhiêu người. Đây đều là oan nghiệt đời trước a.
- Các ngươi biết rõ. Bản lãnh Từ Hồng Nho lớn như vậy, gây loạn lớn như vậy, sao lại bị bắt? Đó là giáo chủ bản giáo dùng đại pháp lực hàng phục. Các ngươi đều nghe thấy thanh âm giống như tiếng sét đánh phải không? Đúng, đó không phải đại pháo, đó là giáo chủ chúng ta dùng lôi pháp, trừ đi tên yêu ma ăn thịt người Từ Hồng Nho đó. Trừ được một kẻ, một kẻ vẫn còn đấy. Triệu Tiến kia mai sau cũng thật khó lường, trong tay nó đều là yêu binh. Hiện giờ còn chưa lớn, về sau đều phải ăn thịt người uống máu. Sơn Đông chúng ta tránh không khỏi trận đại kiếp nạn này rồi.
- Vị huynh đệ kia, ngươi nói làm sao bây giờ? Huynh không cần sợ, giáo chủ bản giáo Chân Tiên sớm đã tính toán tới những thứ đó. Dặn dò đệ tới đây, bảo mọi người bái kim thân Di Lặc, cung phụng tích đức. Tới lúc đó yêu ma kia đi vào, huynh chỉ cần tin phụng Di Lặc Phật Tổ, vậy thì hoàn toàn không lo gì cả? Sao? Huynh nói Văn Hương Giáo kia cũng là kẻ tin phụng Di Lặc sao? Cái thứ bọn chúng tin đó là yêu ma, là biến hóa của Hoàng Mi Đồng Tử bên cạnh Di Lặc. Bản giáo là chính tông của Bạch Liên, hộ vệ chúng sinh, Tây Thiên Di Lặc, chúc phúc thiên hạ. Mọi người tin hay không không sao, trước hết uống nước phù phép này, chỉ cần tâm thành thì bách bệnh không xâm hại, có bệnh tất trị khỏi, vô bệnh thì khỏe thân.
Trong sân có người thao thao bất tuyệt giảng giải, lúc mới đầu còn là trầm mặc, sau lại dần dần có người theo đó tụng niệm cái gì mà "Bạch Liên hộ thân, Di Lặc giáng thế", tiếng động càng lúc càng lớn.
Xung quanh sân này bố trí mấy kẻ tai mắt, có người giả bộ như bán hàng rong, có người giả làm ăn mày, mỗi người đứng ở mấy chỗ đầu đường, trông như vô ý dõi mắt nhìn khắp nơi, có một chút động tĩnh nhỏ cũng trốn không qua khỏi ánh mắt của bọn họ.
Nhưng cách tường căn trạch viện tụng kinh truyền pháp kia, trong sân lại có mấy người, mặc y phục bằng vải thô giống như đám người nhàn rỗi, dựa vào bên tường, cũng đang ngưng thần tập trung lắng nghe cách vách tường.
Một người trung niên thấp giọng nói.- Lão Vưu, đây nói thật dễ nghe hơn nhiều so với năm đó. Nếu như lúc đó chúng ta tới giảng, ta khẳng định tin Bạch Liên Giáo này, không đi thắp hương rồi.
- Đó là huynh chưa từng nghe qua. Những kẻ mồm mép truyền kinh bên trong Văn Hương Giáo kia, quả thật không phải người lão luyện, nói cái gì giống như cái đó, không trách được huynh không tin. Về sau cơ ngơi lớn rồi, lúc này mới... Không đúng, lão Trịnh, huynh mưu trí khôn ngoan hơn ta. Huynh không phải là người Mộc tam gia mang tới sao?
Một người khác trả lời hai câu thì cảm thấy không ổn, vội vàng hỏi một câu.
Người kia chau mày khoát tay, mọi người mới không lên tiếng nữa.
- Vải bố, lông gà đổi kẹo đường. Ở cách đó không xa truyền tới tiếng hét to âm điệu kéo dài. Cho dù đại loạn thế nào, đều không làm hại quá lớn với những sạp hàng nhỏ này, không qua bao lâu đã đi ra ngoài làm ăn. Nhưng sau một tiếng hét to này, mấy người nép sát chân tường kia đều đứng thẳng dậy, trong tay đã nhặt lên binh khí. Một người thanh âm buồn bực nói.- Lão Trịnh, huynh trước chờ ở đây chớ chạy loạn, tới lúc đó chúng ta gọi huynh. Lão Vưu, huynh đi theo bên cạnh ta, yểm hộ cho ta.
Cổng sân khép hờ mở rộng ra, hơn mười tráng đinh cầm vũ khí xông ra ngoài, tới lúc này bên ngoài đã có tiếng bước chân và tiếng hô hoảng sợ ồn ào vang lên, trong sân cách vách tường cũng theo đó trở nên hỗn loạn.
- Một tên cũng chớ bỏ chạy thoát. Kẻ không nghe lệnh giết không cần hỏi. Đều là dư nghiệt của lưu tặc không cần nương tay. Người cầm đầu nọ hô to, có người bắt đầu trèo tường, càng nhiều người hơn nữa từ cổng sân trước xông ra ngoài.
Đại viện cách vách tường đã loạn thành một cục, người giảng kinh truyền pháp kia tay chân không chậm, người bên cạnh gã cũng rất cảnh giác, quay đầu chạy về phía cổng sau, vốn dĩ mặc kệ những "tín đồ" kinh hoàng khiếp vía kia. Nhưng còn chưa mở cổng sân, lại nghe thấy một hồi tiếng kêu thảm, mở được cổng lại nhìn thấy đồng bọn canh gác trước cổng nằm trong vũng máu, hơn mười đại hán sắc mặt âm trầm cầm trong vũ khí đứng ở trước cổng. Gã quay đầu bỏ chạy thuận tay thu gom tiền nhan đèn vãi dầy cả đất. Bọn "tín đồ" lúc này mới kịp sực tỉnh, đi tranh đoạt đồ trên mặt đất loạn thành một cục. Ngăn cản truy binh cổng sau, cổng trước không cần nghĩ cũng có người chặn rồi. Con đường thứ ba này cũng đã chọn lựa xong, dùng củi khô đồ lung tung đắp dựng lên, từ nơi đó trèo tường ra ngoài, bên phía đó có một con đường nhỏ. Nhưng người ở đầu tường đã ngây người không nhúc nhích, chính đang nhìn thấy bên dưới có mấy người cười lạnh nhìn lên trên.
Vị truyền kinh ở trên đầu tường lên không được xuống chẳng đặng, chỉ đành nghiến rằng báo ra tên hiệu.- Là huynh đệ cùng một lộ trên giang hồ chăng? Bạch Liên Nghi Châu có ở khắp nơi, các vị xin nể mặt. Năm đó Văn Hương Giáo tàn sát bừa bãi, mã tặc lục lâm đều phải cúi đầu, Bạch Liên Giáo bị chèn ép tới một vùng Phí huyện và Nghi Châu, nhưng người khác cũng không dám xem thường, dù sao môn phái này cũng quỷ dị, khó lòng mà phòng bị, hơn nữa thực lực cực lớn, không phải mấy chục mấy trăm đám cướp so sánh được.
Chuyện truyền kinh truyền pháp làm nhiều lần rồi, người chạm phải cũng nhiều rồi tất nhiên nhìn ra được trước mắt không phải quan sai, vậy thì phải bày ra chút chiêu số chốn giang hồ. Hôm nay cánh cửa này trốn thoát qua được trước hết phải rời đi, sau khi xong việc tính sổ không muộn.vị này trong lòng cũng đoán ra được duyên cớ, không biết chừng là bản thân mình truyền giáo xui xẻo phạm vào nhà khác. Như nay trong thành có Hắc Hổ Giáo, Bổng Chùy Hội, Hồng Thiên Đạo và Bạch Liên Giáo đều tới cả rồi, xung đột quả thật là không ít.
- Ta là Từ không đúng, Triệu không đúng. Con mẹ nó ai là huynh đệ chốn giang hồ với ngươi. Ông đây là quan sai nha môn. Một gã đại hán đầu lưỡi bập bẹ, ngay cả báo ra mấy cái danh hiệu cũng là không đúng, cuối cùng nói ra thân phận, thuận thế cởi bỏ áo bào bên ngoài ra, thật đúng là bào phục quan sai áo đen viền đỏ.
Phía dưới lại vang lên một trận cười vang, không biết là đang cười người đầu tường này hay là cười đại hán mồm miệng bập bẹ bên dưới. Nhưng nghe thấy hai chữ "quan sai" này, người Bạch Liên Giáo đầu tường lại nhẹ nhõm. Nếu như người giang hồ trả thù, tám chín phần mười là thủ đoạn không chết không nguôi, nhưng nếu như gặp phải quan sai, lại chỉ cần tốn ngân lượng mua lấy bình an. Mặc dù trong thành Tế Ninh nghiêm ngặt loại bỏ cái gọi là "yêu nghiệt tà giáo" này.
Chuong 1372: Phải hiểu một chút
- Chuyện gì cũng từ từ nói. Quan gia, chuyện gì cũng phải từ từ. Tiểu nhân mới tới nơi này, còn chưa kịp tới cửa hiếu kính. Tiểu nhân đây sẽ đi xuống, đây sẽ đi xuống. Vị ở đầu tường kia vội vàng từ trên đầu tường trèo xuống, sau khi xuống đất trước hết bị đá một cước thật mạnh, sau đó liền bị trói chặt. Người truyền kinh Bạch Liên Giáo này chỉ cảm thấy có chút không êm xuôi lại cũng không có nghĩ nhiều chỉ nghe thấy trước mặt tiếng hô thảm thiết vàng lên một mảnh. Nhưng quan sai này đúng thật là xuống tay không nhẹ, đây thật cũng không có gì ngạc nhiên, rơi vào trong tay kẻ khác, đau đớn trên da thịt cũng phải chịu một chút.
- Mấy thứ này đều là gạt người, các ngươi suy ngẫm cẩn thận. Văn Hương Giáo nói phù hộ, bọn chúng cũng nói phù hộ,. Điều này có gì khác biệt còn không phải là lừa các ngươi ra tiền ra bạc, bảo các ngươi giúp làm việc chịu chết sao. Các ngươi hết sức khổ cực kiếm tiền không dễ dàng.
Nếu thật sự là quan sai tróc nã, những dân chúng đi theo nghe giảng cũng đều là dê béo, mỗi người đều phải lột một lớp da mới bỏ qua được, như thế nào còn sẽ nói cho bọn họ biết mình chớ có mắc mưu bị lừa, hơn nữa giọng điệu còn điềm đạm như thế. Quan sai lúc nào chăm lo chúng dân như vậy, vị giáo đồ Bạch Liên này trong lòng lẩm bẩm lại thân bất do kỷ, lập tức bị xô đẩy rời đi.
Bạch Liên Giáo bị bắt mười mấy người, dùng dây thừng trói thành một chuỗi, ủ rũ cúi đầu đi về phía trước. Đi không bao xa, lại nhìn thấy một đội người giống như vậy cúi đầu ủ rũ bị áp giải ra ngoài. Nhìn ngó lẫn nhau, ngược lại rất quen mặt, bên đó là nhân mã của Hồng Thiên Đạo. Chờ tới lúc tới bên cạnh bến sông, người bị bắt hoàn toàn cảm thấy không được bình thường. Đầu tiên lao ngục nha môn cách Vận Hà rất xa, vốn dĩ không ở chỗ này. Kế nữa, quan sai nào có bản lãnh lớn như thế, người giảng kinh, truyền pháp của các phe phái trong thành bị bắt có hơn phân nửa. Quan sai sao có khả năng làm được một điểm này, nếu như có sức mạnh như vậy, vậy ai còn mở rộng cho được.
Nghĩ tới đây, may mắn và thả lỏng lúc trước hoàn toàn tiêu tan, biến thành sợ hãi khắc vào xương cốt, nhưng người áp giải bọn họ cũng lười nhiều lời, thẳng thừng dùng roi quất côn đánh, từng đám người toàn bộ bị đuổi vào khoang thuyền sau đó đóng đinh khoang thuyền, từng chiếc thuyền cứ như vậy rời khỏi Tế Ninh. Lúc làm những việc này, trên bến sông không ít người đang nhìn, không ai nói một câu nào, người Triệu Tự Doanh Từ Châu làm việc, ai dám lắm lời.
Càn quét trong thành ngoài thành ngày hôm đó, ngoại trừ điền trang các châu huyện Lỗ Nam tăng thêm người còn cố ý đưa sang chỗ nha môn tri châu Tế Ninh mấy người. Bắt giữ dư nghiệt tà giáo đây cũng là một món đại công lao, việc bậc này đều là tình nghĩa thuận buồn xuôi gió, mọi người đều tiện lợi.
Bởi vì hết thảy thuận lợi, phàm là nơi chốn cử động đều không có kẻ nào trốn thoát lọt lưới, gia đinh đoàn luyện Tế Ninh còn có bọn hộ vệ của Vân Sơn Hành đều vui mừng phấn chấn. Trong ngoài phân điếm Tế Ninh của Vân Sơn Hành, mọi người đều đang mặt mày hớn hở bàn tán, người bên ngoài vui mừng, người bên trong thì lại rất thận trọng.
Mấy chỗ bên trong phòng nghị sự trống không, trên chỗ ngồi bên dưới đều là có người. Trịnh Toàn ngồi ở một chỗ cả mặt u sầu lắc đầu nói.- Từ Hồng Nho ở phủ Duyện Châu gầy dựng lâu như vậy, nhưng những tín đồ đó lại sụp đổ nhanh như thế. Vốn tưởng rằng còn chống đỡ được, ai ngờ tới hiện giờ đã là thiên hạ của giáo phái khác. Làm như vậy sao thu dọn cho được.
Gã ở nơi này lo âu, Vưu Chấn Vinh ngồi ở bên cạnh gã và Nhiếp Hắc đối diện lại không có một mảy may ý muốn phụ họa, chỉ là trao đổi ánh mắt lẫn nhau chốc lát. Hai người ngồi ở một phía khác nhìn ra không ổn chỉ là cười đứng dậy, nói bên ngoài còn có chuyện an bài, lập tức rời khỏi.
Đợi lúc trong phòng chỉ còn lại ba người, Vưu Chấn Vinh có chút do dự mở miệng nói.- Lão Trịnh, hai ta quen biết sắp có hai mươi năm rồi. Đệ cũng lắm lời mấy câu. Tới hiện giờ rồi, huynh còn tin cái giáo phái thắp hương bỏ đi ấy sao?
Trịnh Toàn bị hỏi tới như vậy cũng là rất lẩm cẩm, trố mắt trả lời nói.- Sao lại không tin...
Để ý tới vẻ mặt hai người đối diện, Trịnh Toàn mới có chút ấp a ấp úng nói.- Niềm tin này cũng là không cách nào tin, nhưng đại tiểu thư bên đó bảo chúng ta thu gom những giáo chúng đó.
Vưu Chấn Vinh không kiên nhẫn ngắt ngang lời của Trịnh Toàn.
- Chúng ta không phải làm việc cho đại tiểu thư. Hơn nữa, vị đại tiểu thư kia hiện giờ là Mộc phu nhân của Tiến gia. Chúng ta là làm việc cho Tiến gia? Ngươi hiểu không? Y từ trong lòng không có hảo ý gì với Trịnh Toàn, rõ ràng chỉ là hạng người ngu ngơ khờ khạo, dựa vào một mực trung thành không ngờ địa vị cao hơn so với mình, thật sự là không xem vừa mắt.
Nghe giọng điệu của Vưu Chấn Vinh không tốt chút nào, Nhiếp Hắc thanh âm buồn bực mở miệng nói.- Phu nhân nơi đó cũng là muốn dùng điều này thay Tiến gia bên đó nghe ngóng càng nhiều tin tức hơn nữa. Phu nhân hiện giờ một lòng một dạ giúp đỡ Tiến gia. Văn Hương Giáo này xây dựng lại phải giao cho ai trông coi, hơi không cẩn thận lại bị người có dụng tâm khác xúi giục. Lúc đó không có bất kỳ chỗ tốt nào chỉ còn lại rắc rối.
Trên mặt Trịnh Toàn lúc này mới có vẻ bừng tỉnh đại ngộ, Vưu Chấn vinh đè nén bản tính nói.- Những tạp chủng thắp hương tin giáo đó gây tai họa thành Tế Ninh thê thảm như vậy, ai còn sẽ tin điều này. Tiến gia bên kia bố trí gia đinh, đoàn luyện và Vân Sơn Hành tới đây, tội gì phải dùng những tín đồ đã không dùng được đó. Lão Trịnh, chúng ta nếu như cứ mãi xem mình thành người bên trong Văn Hương Giáo, dưới trướng của Tiến gia vĩnh viễn không đi lên nổi. Ngươi hiểu không?
Đối mặt với chất vấn thậm chí ép hỏi này, Trịnh Toàn có chút ngây ngô gật đầu, Vưu Chấn vinh dùng tay xoa trán, thật là không biết làm sao.
Nhiếp Hắc liếc mắt nhìn hai cái, lại không có tiếp tục nói chuyện. Hiện giờ bên trong Triệu Tự Doanh không ít người xuất thân Văn Hương Giáo, đại đa số đều làm việc ở chỗ nghĩa dũng Từ Châu và Nội Vệ. Nhưng những kẻ đó cũng không phải một thể, cũng chưa nói gì tới giúp đỡ lẫn nhau. Bởi vì một phe cánh Từ Hồng Nho, một phe cánh Mộc gia còn có một phe Từ Châu vốn dĩ không phải người cùng một lộ, lúc trước thế như nước với lửa cũng là có.
Địa vị của Nhiếp Hắc hiện giờ đã rất cao, gã biết rõ nếu lại lên trên nữa phải nghĩ cách có được tin cậy, đó chính là chớ nên xem mình thành người xuất thân Văn Hương Giáo, chăm chỉ làm việc, thậm chí nói ít kể lể ít, mặc dù Triệu Tiến không có biểu thị rõ thái độ, nhưng Nhiếp Hắc lại có loại cảm giác, Triệu Tiến đối với giáo phái thần Phật đều vô cùng gai mắt ghét bỏ. Từ lúc Triệu Tiến khởi nghiệp cũng nhìn ra được, mấy lần đại chiến, mấy lần mở rộng đều dính tới giáo phái, đánh phá Vân Sơn Tự, dưới thành đánh tan lưu tặc, bình loạn Sơn Đông, đều dính tới Phật môn và Văn Hương Giáo.