Gã Đông Xưởng thân thủ nhanh nhẹn này chạy nhanh trên đường phố, bước chân không có ngừng lại, áo choàng dính máu lập tức cởi ra vứt bỏ, cứ như vậy ném ở trên đường. Sau khi va chạm hai người xông về phía trước, trước mặt có một con hẻm nhỏ, ở nơi đó rẽ ra ngoài. Thoạt nhìn bọn giặc Từ Châu này bố trí không vẹn toàn chút nào, nếu quan phủ bắt người, toàn bộ bốn phương tám hướng đều phải ngăn chặn vắng hoe.
Nhìn dáng vẻ y hung tàn ác sát, bá tánh trên đường phố đồng loạt né tránh, không dám ngăn chặn đường của y, không chạy được mấy bước, một gã khất cái quỳ ở bên đường ăn xin thình lình nhào thẳng tới. Ai mà ngờ được gã ăn mày đó sẽ có cử động này, vả lại cử động rất là không tầm thường này, sau khi ôm chặt đè ra đất thuận thế phát lực quật người ngã thật mạnh ra đất, vừa muốn rút đao, lại cảm giác trên bụng có một chút cảm giác mát lạnh truyền tới, mũi dao trong tay khất cái kia đã áp sẵn ở nơi đó.
Chỉ cần mũi dao kia phát lực, cả bụng sẽ bị xỏ xuyên qua, người này ngay tức thì không dám động đậy, cả người cứng đờ ở nơi đó tức giận mắng một câu.- Ai nói nơi này là hang ổ của bọn giặc lục lâm, đây rõ ràng là đầm rồng hang hổ.
Lại có mấy người chạy tới, trói chặt người lại, vứt ở trên xe ngựa đưa đi. Vị bị trói gô ở trên xe này, miệng tuy rằng bị chặn cứng, nhưng đôi mắt còn chưa có bị bịt kín, nhìn xe ngựa trở về nơi chạy trốn ra khỏi từ trước đó, phàm là xác chết sau khi bị bao bọc đơn giản cũng vứt lên xe, còn nghe thấy bên đường có người hò hét.- Những cường đạo này đều là dư nghiệt của tà giáo, đến nơi này là muốn làm loạn.
Nghe nói như thế, người trên xe nọ hận không giãy thoát ra được hô lớn.- Ông đây là triều đình phái tới, những bá tánh các ngươi là bị phản tặc mê hoặc mê muội rồi sao? Sao không phân được tốt xấu.
Nhưng đây cũng chỉ là ngẫm nghĩ.
Nơi thành nam Từ Châu, vốn ban đầu nơi này dơ bẩn đều đã không thấy, rất nhiều bá tánh cũng đã dời ra ngoài. Hiện giờ ngoài châu thành Từ Châu có rất nhiều việc làm nuôi sống gia đình, nơi này dựng xưởng phường ủ rượu lớn, mấy ngàn người ở bên trong không ngừng bận rộn, giếng nước thành nam gần như đều được tận dụng. Dù sao danh tửu Hán Tỉnh lúc vừa làm ra chính là dùng nước trong giếng nước của thành nam, mùi vị rượu làm ra trong thành và nơi khác làm ra có chút khác biệt, chính nhờ khác biệt này bán ra được giá cao, người ngoài đều cho rằng là chính tông.
Hơn nữa Vân Sơn Hành cũng có an bài của mình, nơi này ngoại trừ tửu phường lớn của Triệu Tự Doanh, còn có tửu phường nhỏ thuộc về thợ thầy tiểu nhị bị nhốt không cho ra ngoài. Khế ước của bọn họ đã hết hạn, ra ngoài tất nhiên phải mở tửu phường, Vân Sơn Hành tận lực bảo bọn họ ở trong thành làm ăn, hơn nữa tận hết khả năng thu mua quy về một mối buôn bán, khống chế chuyện buôn bán rượu trắng hợp lý hợp tình ở trong tay.
Bởi vì làm ăn buôn bán rượu trắng này, bên trong thành cũng không phải hoàn toàn vắng vẻ, những thương nhân bán rượu này, xưởng phường nấu chế vò rượu đồ pha rượu, còn có thương nhân lương thực, kho lương cùng với đủ mọi hạng người cung ứng đó cũng khiến cho vùng đất phía nam thành rất là phồn thịnh, nơi khách điếm quán rượu sòng bạc nhà chứa so với nơi khác cũng không quá kém.
Tuy nhiên so với bên ngoài, khuôn phép trong thành Từ Châu là nghiêm khắc nhất. Mặc dù ở cửa sông Thanh Giang và Hà Gia Trang có mấy phần tự do, nhưng ở nơi này làm sai nói sai, nói bắt liền bắt, bời vì Triệu Thập Nhất lang cai quản thành Từ Châu vừa có thân phận đầu lĩnh gia đinh, vừa có thân phận Bổ đầu. Trong thành lại khác biệt với nơi khác, thường trưởng bối các nhà, quan phủ tuy rằng đã không có ý nghĩ gì, nhưng vẫn là không cho phép người khác mó tay tới. Vả lại sau khi ngũ đại học đường mở ra, rất nhiều người nhà sư phụ, giáo đầu đều ở trong thành, vì để bọn họ yên lòng, nơi này cũng phải nghiêm khắc giữ gìn.
Con phố Quốc Tử Giám thành nam đều đã vắng vẻ rồi, đầu đường các nơi đều có quan sai canh gác, bá tánh đi đường cũng biết điều vòng qua, mà ở một nơi hàng trà trên phố đầu đường, Triệu Mười Một lang thân mặc giáp nhẹ, áo khoác trường ào, ngồi ở chỗ sát đường, bên tay gã đặt phác đao, không ít người đi lại trên đường còn có những kẻ dựa vào góc tường nói chuyện phiếm, những người này đều hữu ý vô ý nhìn về hướng cửa sân một căn trạch viện.
Có một người ăn mặc như tiểu nhị đi ngang qua hỏi.- Đây phải lúc nào mới đi ra ngoài?
Đây chính là liên trưởng Triệu Hoàn trú đóng ở trong thành.
- Không nên nóng vội. Trái phải trước sau nơi này đều theo dõi chặt chẽ, qua thêm một nén nhang nữa nếu không ra ngoài, ngươi dẫn người xông vào thì được rồi. Triệu Thập Nhất bình tĩnh nói, Triệu Hoàn gật gật đầu liếc mắt lại là lui về. Trong lòng Triệu Hoàn vẫn là có chút không phục. Rõ ràng mình vào Triệu Tự Doanh này sớm hơn, nhưng hiện giờ nhìn thế nào cũng là Triệu Thập Nhất được coi trọng hơn, cũng không thấy gã đánh đấm thế nào cũng không có công lao gì.
Cũng chính là lúc vừa dứt lời, cửa trạch viện mọi người nhìn chằm chằm mở ra, một người trung niên phúc hậu thò đầu ra nhìn, sau khi ngó thấy "người đi đường" trên phố cũng không để ý chút nào, quay đầu nói mấy câu, lại có ba người nhanh chân bước ra, chỉ nhìn thấy dáng vẻ người trung niên phúc hậu kia giống như muốn dẫn đường, rất là cẩn thận dặn dò. Trong lúc đó vỗ trán một cái giống như quên mất thứ đồ gì đó, nói hai ba câu lại xoay người bước nhanh đi trở vào trạch viện. Ba người đó đề phòng rất nghiêm ngặt, ở nơi đó hết nhìn đông lại nhìn tây.
Nhưng người trung niên phúc hậu kia vừa trở vào sân, chợt cánh cửa đẩy mở, tiếng động này hơn lớn, một âm thanh vang lớn thật mạnh, ba người kia tức thì cảnh giác. Cũng chính vào thời khắc này, "người đi đường" cả con phố đều rút ra binh khí và dây thừng lại có cung thủ trèo lên chỗ cao, trong miệng hô lớn.- Đầu hàng không giết.
Ba người kia tuy rằng ăn mặc như thương nhân buôn bán, trên mình cũng không mang binh khí gì, bị mấy chục người vây như vậy chỉ đành lui về phía sau.
Một người nhìn quanh bốn phía, cảm thấy mình lui vào góc chết giơ tay muốn mò gì đó trong ngực lại bị một gã "người qua đường" cắm luôn một chủy thủ sang, xuyên thấu qua bàn tay, tức thì kêu thảm. Hai người khác liếc mắt nhìn nhau đều là tuyệt vọng thở dài quỳ xuống đất đầu hàng, mọi người cùng nhau xông lên, cũng là trói chặt soát người.
Đợi lúc Triệu Thập Nhất và Triệu Hoàn đi qua, công văn và thẻ bài đều đã bị soát ra. Triệu Thập Nhất gật đầu dặn dò.- Đưa vào trong đại lao, an bài người dùng khoái mã bẩm báo cho chỗ Tiến gia.
Người trung niên phúc hậu kia vẫn đang nằm úp mặt ngó nghiêng qua khe cửa, đợi bên ngoài mọi chuyện ổn thỏa, gã khom người cúi thấp mình, cười nịnh nọt đi ra. Ba người kia còn chưa bị dẫn đi, sau khi nhìn thấy một màn này chợt giận dữ. Có người mắng một câu "đồ vô sỉ", tiếp đó ba người đều bị bịt miệng dẫn đi. Triệu Thập Nhất thì gật đầu với người trung niên kia, cười mở miệng nói.- Lão Địch, hai đứa con trai của ông cũng vào được học đường nông vụ. Ông muốn đi làm sư phụ dạy học, ta sẽ nói giúp một lời. Ông muốn hùn vốn vào tửu phường kia, ngày mai đi Vân Sơn Hành lo liệu công văn đi nha.