Lưu Dũng ở nơi đó trầm tư một lát, mới khom người nói lời tạ lỗi.- Là tiểu đệ nghĩ chưa thông suốt, tiểu đệ hiểu được làm như thế nào.
Giữa tháng sáu này, bọn thương gia giàu có đều cửa sông Thanh Giang đi vào Từ Châu nghỉ mát, bất quá đích ngắm tới của bọn họ tất cả mọi người đều biết, đó chính là tới đây chúc Triệu Tự Doanh đại thắng.
Ngày đó lưu tặc đại loạn, thương gia giàu có ở Dương Châu và cửa sông Thanh Giang, tính cả bọn quan viên Giang Bắc Nam Trực Lệ, đều hi vọng Triệu Tự Doanh không cần kinh động, phải bảo hộ tốt cánh cổng phía bắc Nam Trực Lệ, không cho lưu tặc tiến vào bên này. Bất quá Triệu Tự Doanh so với bọn họ hy vọng càng tốt hơn, thẳng thừng dẹp yên lưu tặc. Chuyện này trên công văn của quan phủ một chữ cũng không thấy, nhưng sự thật thế nào, trong lòng mọi người đều biết. Phái bao nhiêu người thân tín bên mình đến Từ Châu cùng Ngư Đài Sơn Đông thám thính, truyền tin tức tình hình chiến đấu về bất cứ lúc nào. Đợi tới lúc tin chiến thắng truyền về, lại nhìn xem từng chiếc thuyền lương thực bắc tiến, từng đội tù binh xuôi nam, ai cũng biết rõ đại thắng.
Song trong những ngày lo sợ đó, nếu đã thắng lợi mọi người cũng liền bình tĩnh lại, không ai nghĩ đến việc đi cảm tạ. Trong lúc vô tình, tất cả mọi người đều cảm thấy Triệu Tự Doanh thủ hộ Nam Trực Lệ là chuyện đương nhiên, đây chính là trọng trách của bọn họ.
Bọn họ nghĩ như vậy, nhưng Chu Học Trí và Lê Đại Tân cùng vài chủ quản phía dưới lại không nghĩ như vậy, Đổng Băng Phong cũng không nghĩ như vậy. Cuộc chiến dẹp yên lưu tặc, tốc chiến tốc thắng là phong phạm của Triệu Tự Doanh. Đoàn thứ ba từ cửa sông Thanh Giang mới bắt bắt đầu tiến vào Túc Thiên, đã có được mệnh lệnh quay trở lại cửa sông Thanh Giang. Đợi về tới cửa sông Thanh Giang bên này ngoại trừ các ông lão, bà lão xin Triệu Tiến hộ vệ lúc trước, lại không có biểu hiện gì khác, điều này khiến cho mọi người trong lòng rất không thoái mái.
Nếu không có cách nào lập công, dệt hoa trên gấm như vậy vẫn phải làm được. Chu Học Trí ngoài sáng trong tối tung ra tin đồn, hy vọng mọi người chúc mừng Triệu Tự Doanh lần này đại thắng. Không nói ra mọi người sẽ không nghĩ tới hoặc là giả bộ ngu muội, nếu nói ra tất cả mọi người sẽ liền hiểu. Toàn bộ bọn thương nhân giàu có ở cửa sông Thanh Giang lập tức có động tĩnh. Trước đó mọi người đều tự chuẩn bị quân lương cùng của cải của mình, lấy danh nghĩa chúc mừng đưa đến Từ Châu.
Cửa sông Thanh Giang là then chốt tập trung của cải trong thiên hạ, gần đây lại đượcchợ lớn Thanh Giang nâng cao một bậc. Tuy rằng bên trên có Triệu Tự Doanh Vân Sơn Hành áp bức, nhưng thật sự ra mọi người dùng xuất thân của mình bành trướng, từng người phát tài, tiền tài của cải bọn thương gia giàu có gom góp, quả nhiên là một số lượng lớn. Tin tức nay truyền ra, ngay cả bọn thương nhân nhất đẳng nhị đẳng đều là nghe tin đồn cử động. Bọn họ muốn càng nhiều hơn món khao thưởng tặng lễ này, đó chính là thay mặt cho thân phận thế nào về sau. Bản thân không xuất ra, có phải sau này sẽ bị chèn ép hay không? Có ý nghĩ này, trên mặt đất cửa sông Thanh Giang, hễ là hạng người có gia cảnh đều quyết xuất tiền xuất lương gom làm lễ vật chúc mừng.
Hiện nay, bởi vì Triệu Tự Doanh thâu tóm yết hầu hiểm yếu ở khắp nơi, thậm chí còn kiềm kẹp cung ứng ở các nơi. Cửa sông Thanh Giang bên này có động tĩnh, Dương Châu bên kia cũng có động tĩnh theo. Những kẻ trên đường muối dựa vào Triệu Tiến, cần có Triệu Tiến cung ứng than đá sắt lương thực, tất cả đều chiếu theo quy chế của cửa sông Thanh Giang bên kia mà sôi nổi tụ tập. Còn Phùng gia ở Dương Châu này cũng lệ thuộc vào Triệu Tự Doanh, càng là hạ vốn liếng lớn. Về phần Giang Nam ở nơi xa, cũng chính là Dư gia ở Tùng Giang nổi lên mạnh mẽ, không muốn rơi lại đằng sau so với những người khác một chút nào.
Từng chiếc thuyền lớn dọc theo Vận Hà bắc tiến, sau đó lại thông qua Hoàng Hà đi tới Từ Châu, đủ loại vật tư được xe ngựa liên tục không ngừng vận chuyển, một đường đưa đến các nơi ở Hà Gia Trang. Nếu như không phải Triệu Tự Doanh cùng Vân Sơn Hành đã quen xử trí dòng người lớn như vậy, Hà Gia Trang lần này khẳng định lại phải chen chúc không chịu nổi. Đây là kết cuộc hơn hai nghìn con cháu các nhà được đưa đến trong trang viên.
Trước sau ngày mười lăm tháng sáu cũng không phải ngày lễ gì, nhưng Hà Gia Trang Từ Châu một ngày này so với ngày hội còn muốn náo nhiệt hơn. Cửa sông Thanh Giang và Dương Châu cũng từng làm ra cảnh tượng hào hoa xa xỉ bậc này, đi tới nơi này không chỉ mang theo tiền tài cùng lễ vật chúc mừng, còn có mấy đoàn kịch hát tốt nhất của cửa sông Thanh Giang và Dương Châu, lập tức dựng lên hí đài ở Hà Gia Trang, suốt ngày ca diễn không ngừng.
Bọn thương nhân buôn muối quen thói ngồi một chỗ thu tiền. Sau khi tới đây, cả ngày đều xem những trò vui mới lạ náo nhiệt, mua chút đặc sản đến từ quan ải phía bắc Trường Thành, mua một số trâu ngựa khỏe mạnh, nghe ngóng Triệu Tự Doanh có hay không nữ nhân cùng trẻ con của Sơn Đông để bán. Còn những thương nhân ở cửa sông Thanh Giang này có không ít người làm giàu dựa vào kinh thương. Bọn họ đi đến bên này, một mặt là lấy lòng nịnh nọt, mặt khác cũng là nhìn xem có hay không cơ hội buôn bán. Chợ muối và chợ búa ở Từ Châu hiện tại thương nhân đến từ Bắc Trực Lệ, Sơn Đông, Hà Nam, Sơn Tây thậm chí Thiểm Tây cùng trên thảo nguyên đều có không ít, rất nhiều người còn là thay mặt cự thương gia cảnh giàu có, Nam thương bắc thương chạm mặt, cũng đều là hạng người tài lực hùng hậu, không biết có bao nhiêu cơ hội phát tài. Rất nhiều thương nhân Thanh Giang đến trước đã có tính toán như vậy, bọn họ đều mang hẳn theo chưởng quỹ tiểu nhị cùng các loại hàng lại đây, ở nơi này một nói tới chuyện làm ăn. Tình cảnh quả nhiên là khí thế ngất trời.
Hà Gia Trang bên này hưng thịnh náo nhiệt, cũng dẫn dụ người ở tám xã bốn thôn đến góp vui. Suốt ngày không cần dùng tiền cũng xem được hí kịch, đây cũng là cơ hội hiếm có.
Cảnh tượng như vậy khiến mấy người Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học trí, tính cả Tôn Giáp cùng Cảnh Mãn Thương ở trấn Ngưng Đầu bên kia chạy tới. Những kẻ chủ trì các mặt của Vân Sơn Hành như bọn họ, đều là bắt đầu suy xét cử hành các loại việc. Từ Châu nơi này là then chốt tụ giao nhau giữa đường bộ và đường thủy trong thiên hạ, là chỗ phân chia ranh giới nam bắc. Thương nhân các tỉnh nam bắc tìm một nơi chốn để hội tụ gặp mặt, nơi này là chỗ thuận tiện nhất. Sau khi đi vào, hai bên có vô số cơ hội buôn bán, cùng nhau lui tới trao đổi.
Từ Châu bên này dù sao cũng không có kênh rạch chống đỡ, phỉ tổn đi lại trên đường bộ không thấp, chợ lớn Thanh Giang thì không cần, hàng năm làm tụ họp một tháng nửa tháng một lần là tốt nhất, đến lúc đó Vân Sơn Hành ra mặt chủ trì, cũng vào bàn tham dự. Bất kể thế nào cũng đều là chuyện làm ăn tốt ngày thu vào từng đấu vàng.
Cách nghĩ này lúc báo cho Triệu Tiến bên kia, hắn chỉ nói một câu "Đây không phải là nơi rộng rãi gặp nhau sao?", câu này nghe như không bận tâm tới, lại định ra tên nơi chốn rồi.
Bất kể vội tới Triệu Tự Doanh chúc mừng tặng lễ, hay là đến đây tìm nơi nương tựa, cầu giao tình, cầu tiền đồ, hay là đơn thuần đến bên này xem náo nhiệt, tất cả mọi người đều để ý tới một sự kiện. Chính là Từ Châu mới xây mấy sở học đường. Học đường này bao ăn bao ở, không thu lấy bất cứ tiêu phí gì. Nhưng sau khi học thành nhất định phải làm việc ở khắp nơi khắp chốn vì Triệu Tự Doanh.
Lúc bắt đầu tất cả mọi người đều nghĩ đến đây là làm bừa. Học đường tư thục đều là nơi chốn truyền thụ sách thánh hiền, sau khi những người kia học xong ngoại trừ đi tham dự khoa cử cầu công danh, thì còn có hữu dụng gì khác. Học đường này nói ra dễ nghe, chẳng phải là tặng người cho triều đình cùng quan phủ bên kia. Triệu Tự Doanh khôn khéo lâu như vậy, lần này sao lại ngu ngốc như thế.
Đợi sau khi đi sâu tìm hiểu mới biết không giống với suy đoán. Học đường thương vụ (việc buôn bán) Từ Châu, học đường công vụ (việc rèn, thủ công) Từ Châu, học đường nông vụ (việc nông) Từ Châu, học đường dương vụ (giao thiệp với Tây Dương) Từ Châu và võ quán Từ Châu, tổng cộng có năm sở. Có người đi hỏi thăm hay dò hỏi, sau khi trở về đều là vẻ mặt mê man hồ đồ, không hiểu rốt cuộc Triệu Tự Doanh muốn làm cái gì. Bởi vì những cái này không phải cùng một loại với tư thục, trường công.
Các loại Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn cũng là học đấy, tuy nhiên chỉ là dùng để mấy sở học đường này dạy người biết chữ, đây cũng là diện mạo vốn có của học đường. Bất quá võ quán kia không ngờ cũng phải biết đọc biết viết, khiến mọi người cảm thấy có chút cổ quái. Ngoài biết đọc biết chữ, tứ thư ngũ kinh, thi từ ca phú thì một mực không nói tới. Võ quán Từ Châu liền không cần phải nói, mấy chỗ học đường khác, cũng cùng khoa cử không có chút dính dáng nào.
Học đường thương vụ Từ Châu giảng dạy làm ăn kinh thương buôn bán, học vấn cách làm ăn trong tiệm buôn, từ tiểu nhị tiếp khách, phòng thu chi tính sổ sách, chưởng quầy quản sự mãi cho đến nhập hàng giao hàng vân vân, đều sẽ truyền thụ. Sư phụ truyền thụ cũng đều là thương nhân và chưởng quầy ở Từ Châu cùng cửa sông Thanh Giang lão luyện từng trải. Lần này bọn thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang đến Từ Châu để chúc mừng, hoặc là để cho bọn họ vào lớp giảng giải, hoặc là mời thủ hạ đắc lực của bọn họ truyền thụ.