Triệu Tiến nói với Mộc Thục Lan thì lại rất gọn gàng dứt khoát.- Hiện giờ binh loạn mã lạc, muội đi tới lui làm gì. Muội không cần vội, Văn Hương Giáo bị huynh đánh như thế, đã đại thương nguyên khí, vốn dĩ không có khả năng nhấc lên nổi sóng gió gì. Đợi hết thảy mọi chuyện ổn định muội lại đi thu dọn cũng không muộn. Hiện giờ thì bảo bọn Trịnh Toàn và Vưu Chấn Vinh lo liệu.
Mộc Thục Lan rất là lo lắng.- Tiến ca, Văn Hương Giáo lần này bị đánh tan rồi. Giáo phái Nam Bắc Trực Lệ cũng không có lá gan sang thu dọn, cần phải đề phòng nhà khác. Bờ nam vô số giáo phái, Bạch Liên Giáo và Bổng Chùy Hội vẫn luôn nhìn chằm chằm địa bàn của Văn Hương Giáo, làn này đánh tan tác rồi, bọn chúng chỉ sợ sẽ có động tĩnh.
- Giơ tay loạn thì chặt tay đi.
Mặc dù Mộc Thục Lan không vui vẻ chút nào, nhưng Triệu Tiến trước sau vẫn không để cho nàng ra khỏi nhà, song không ngăn cản Mộc Thục Lan ở trong nhà ra lệnh. Trong Văn Hương Giáo Từ Châu ngoại trừ Trịnh Toàn ban đầu và Vưu Chấn Vinh, Sơn Đông không ít bộ hạ trung thành của Mộc gia cũng sang đầu nhập, hiện giờ cũng bị Mộc Thục Lan điều động. Triệu Tiến ngầm đồng ý, Lưu Dũng và Lôi Tài đi làm, giáo chúng Văn Hương Giáo trung thành với Triệu Tự Doanh đi theo các đội trang chủ lên đường. Tuy rằng không có cho bọn họ gầy dựng lại quyền hạn giáo phái, nhưng an ủi tù binh lòng người lại rất hữu hiệu. Hơn nữa theo tính toán của Mộc Thục Lan, ở vùng đất Triệu Tự Doanh khống chế, thu dọn chỉnh đốn Văn Hương Giáo biến thành sức mạnh đáng để Triệu Tự Doanh dùng.
Dụng ý là tốt, Lưu Dũng và Lôi Tài rất tán thành, song Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí rất phản đối. Mấy lần gặp mặt tranh cãi, nói Văn Hương Giáo này mê hoặc lòng người, có hại không ích lợi. Triệu Tiến vẫn không tỏ thái độ, cho nên động tĩnh của Mộc Thục Lan không có bị cấm, nhưng cũng không có được ủng hộ quá đầy đủ.
Lần này điều động một đám nhân tài giỏi giang đi tây tiến bắc dựng lập điền trang khai khẩn, đóng quân, ngoại trừ người trẻ tuổi vốn đã ở trong Triệu Tự Doanh, Vân Sơn Tự và Từ gia đều có được lợi ở bên trong. Tăng chúng xuất chúng trung thành với Như Huệ không ít đều là hoàn tục làm việc, họ tộc xa gần, đích tôn Từ gia còn có người nhiều đời làm việc cho Từ gia, cũng chọn lựa ra một đám đi theo. Điều này cao thấp Triệu Tự Doanh đều không có phản đối. So với người trong Triệu Tự Doanh xuất thân gia đinh và lưu dân, tăng chúng Vân Sơn Tự và người xuất thân Từ gia, ở trong quản sự tính sổ sách cùng với xử trí việc lớn nhỏ đều phải xuất chúng hơn không ít.
Đối với cục diện tốt đẹp kế tiếp, Triệu Tiến hạ giọng bàn luận.
- Hiện giờ chúng ta khắp nơi thiếu người, nhưng thà thiếu không ẩu, nhất định phải phái người của chính chúng ta luyện ra đi. Những kẻ bên ngoài kia đều là kẻ quen thói đầu cơ. Trước tiên đưa con cháu sang lại nói tiếp.
Mặc dù là nhà giàu cường hào các nhà nương dựa vào Triệu Tự Doanh, cũng vẫn luôn có điều giữ lại, có một hai đứa con cháu làm việc ở chỗ Triệu Tự Doanh lại có con cháu làm sai vặt ở quan phủ, thậm chí còn có kẻ làm ăn buôn bán bên ngoài và vào rừng làm cướp. Chẳng qua chỉ là vì tính toán cho gia nghiệp nhà mình, hạ vốn liếng nhiều một chút, mai sau mặc kệ bên đó được mất, bản thân nhà mình cũng có chọn lựa xoay chuyển.
Loại cách làm này chỉ sợ là truyền thừa mấy ngàn năm nay, thân sĩ cường hào trước giờ không hoàn toàn một lòng với triều đình quan phủ, cũng sẽ không một lòng với Triệu Tiến. Ngược lại là các loại nhân tài mới xuất hiện về sau của Thành gia, Khương gia vốn là không có tích lũy gì, sau khi đầu nhập Triệu Tiến thì hạ tiền đánh cược lớn, cả nhà đều làm việc trong Vân Sơn Hành và Triệu Tự Doanh. Lại không ngờ từng lần thấy được chỗ tốt, mỗi lần thắng lợi thế lực của Triệu Tự Doanh đều sẽ mở rộng, đều phải có chức danh và địa bàn giao cho người bên dưới đi trông coi, đều phải có một đám người được đề bạt. Nhưng người được đề bạt đó, những chức danh và địa bàn đó tất nhiên phải giao cho kẻ sĩ trung thành bồi dưỡng học tập trong Triệu Tự Doanh, quen thuộc cách làm của Triệu Tự Doanh, nhưng những kẻ hạ nhiều tiền đánh cược này, tổng cộng chỉ mấy người con cháu như thế, nào đâu gom được nhiều cơ hội như vậy.
Lần này Triệu Tiến bắc tiến thắng lợi trở về, chẳng khác gì là khai thác ra gần gấp chục lần địa bàn Từ Châu. Bao nhiêu người ở bên trong đó nhìn thấy được cơ hội, nhưng đại đa số những kẻ nhìn thấy cơ hội và chỗ tốt đó vào lúc này chỉ đành giẫm chân đấm ngực hối hận. Bởi vì trong tay không có người ở trong Triệu Tự Doanh, cho nên ôm cách mất bò mới lo làm chuồng, lần này bỏ qua, lần tiếp theo cũng không được sai lầm nữa.
Bắt đầu từ cuối tháng sáu, Hà Gia Trang vô cùng náo nhiệt, ngoại trừ chợ muối và chợ búa phồn thịnh, càng nhiều hơn nữa các nhà sang gia nhập Triệu Tự Doanh hoặc là Vân Sơn Hành. Bọn con cháu những kẻ đó cưỡi ngựa mang đao, hoặc là đi bộ tiến đến. Kinh ngạc với phồn thinh của Hà Gia Trang lại bị khí thế dũng mãnh lẫm liệt của Triệu Tự Doanh rúng động, ai nấy vô cùng mê mẩn, trong lòng thầm oán giận trong nhà đưa mình tới muộn.
Người trẻ tuổi càng nhiều, trong lúc nhất thời lại không thu xếp được ổn thỏa. Có tiền liền đi tầm hoan hưởng lạc, không có tiền thì đi đánh nhau sinh sự. Hà gia trang vừa mới kiến lập tuần đinh, công việc lập tức lu bù lên. Mỗi ngày đều phải bình định khuyên giải ẩu đả rối loạn, mấy lần còn phải điều động đội nhân mã. Để ổn định những người trẻ tuổi này, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ phải cố ý ra ngoài địa phương cách Hà gia trang mười mấy dặm để dựng một thôn trang, bên trong tạm xây dựng túp lều để ở. Tất cả những người trẻ tuổi muốn tìm Triệu Tự Doanh làm nơi nương tựa, đều qua bên kia chờ đợi báo tên họ, sau khi báo tên không được rời đi, bằng không sẽ không còn thân phận gia nhập. Lúc này mới khiến cục diện ổn định lại chút ít.
Lúc nói chuyện này, Vương triệu Tĩnh có chút phát sầu.- Đại ca, người Từ Châu ít hơn một chút, bởi vì đại đa số đều đi theo chúng ta. Bi Châu bên kia cũng không ít hơn là bao. Nhưng mấy chỗ như phủ Quy Đức, Túc Châu, Khổng Gia Trang, còn có cả phủ Hoài An ở châu huyện bên kia cũng có rất nhiều người đến đây. Người ở Sơn Đông và Bắc Trực Lệ đến cũng không ít, hơn nữa càng ngày càng nhiều, xem ra tin tức đã truyền đến bên đó rồi.
Thần sắc Như Huệ trịnh trọng, cũng phụ họa nói thêm.- Chưa đến nửa tháng, đã lên đến hơn ngàn người. Cứ theo đà này, lên đến hai ngàn người là có đấy. Lão gia phải nhanh nghĩ ra chiêu xử trí, bằng không những người này mỗi ngày cùng ở chung một chỗ e là sẽ có chuyện xảy ra. Thuộc hạ còn có một câu phải nhắc nhở, những người trẻ tuổi này cũng thay mặt cho các nhà phía sau. Nếu cứ như vậy ngăn cản đuổi về, đối với mai sau bất lợi.
Triệu tiến chậm rãi gật đầu. Có nhiều người ở đây đều khuyên hắn, nói chinh chiến lần này quá mức mỏi mệt, sau khi trở về không cần vội vã bận rộn, cùng người nhà nghỉ ngơi và hồi phục cho thật tốt.