Sau khi giơ ra những tấm gương này, Cát Điền Phong trở nên hưng phấn, hóa ra là có xã đoàn như vậy. Trong lớp tam đẳng này, không có người nào tới lui với Cát Điền Phong, lúc ban đầu Cát Điền Phong bị các vòng tròn chia cắt, rõ ràng gã rất cô độc, nhưng Cát Điền Phong không phải không muốn có bằng hữu. Gã đã không còn người thân lại là thân ở nơi đất lạ, rất muốn có bằng hữu, có đồng bọn sóng vai tiến lên, mà Hưng Long Xã này cho gã hết thảy mọi thứ đó.
Cát Điền Phong rất nhanh đã hạ xong quyết tâm.- Tôi bằng lòng tan xương nát thịt vì Tiến gia, cái mạng này là của Tiến gia cho, tôi nợ Tiến gia còn chưa trả. Tôi bằng lòng gia nhập Hưng Long Xã này.
Sau khi bày tỏ thái độ này, vị sư huynh lớp nhị đẳng kia bảo gã trở về chờ đợi tin tức, hơn nữa cố ý dặn dò mấy câu, bảo gã giữ kín bí mật chớ có mà nói với người khác, bởi vì bí mật Hưng Long Xã này bị tiết lộ thì không theo dõi động tĩnh xung quanh được nữa, còn sẽ dẫn tới một đám chuột nhắt dựa thế nịnh nọt tham gia, vậy Hưng Long Xã liền bị mục nát không cách nào làm việc tốt hơn nữa cho Tiến gia.
Cát Điền Phong so với đại đa số người cấp lớp này biết cách giữ bình tĩnh, gã coi như không có chuyện gì xảy ra trở về nghỉ ngơi và làm việc bình thường, Cát Điền Phong lúc trở về còn để ý tới, trong lớp có mười mấy đồng học không hiểu tại sao hưng phấn, không biết có phải cũng bị sư huynh hoặc là người nào đó ước hẹn nói chuyện. Nhưng Cát Điền Phong vẫn giữ lấy mấy phần cẩn thận, gã đã sẵn sàng, nếu như không ổn thì lập tức báo lên trên, nhưng ngàn vận lần không được bị lừa đi vào tà giáo nữa.
Ba ngày sau, Cát Điền Phong có được thông tri, nói là sau bữa cơm tối đi kho hàng nơi nào đó trong võ quán. Sau bữa cơm tối thì võ quán đóng kín tự do đi lại, Cát Điền Phong đi thật dè dặt cẩn thận cũng không mấy người để ý tới gã đi chỗ khuất tầm mắt kia. Kho hàng vốn nên tối mò mò không ngờ có ánh đèn, bên ngoài còn có người hộ vệ, thậm chí còn có trạm gác ngầm, Cát Điền Phong báo ra ám hiệu “Hưng Long bảo Triệu” mình có được trước đó, lúc này mới được người ngăn đón thả cho đi.
Sau khi vào kho hàng kia, Cát Điền Phong nhìn thấy hai mươi gã đồng học, có đồng bọn lớp tam đẳng, cũng có sư huynh lớp nhị đẳng càng khiến gã kinh ngạc chính là, phó tổng giáo đầu của võ quán cũng ở đây. Sau khi Cát Điền Phong nhìn thấy vị phó tổng giáo đầu này, toàn bộ nghi ngờ đều biến mất.
Đối với con cháu trẻ tuổi trong phương viên thế lực Triệu Tự Doanh, được đi vào võ quán Từ Châu học tập chẳng khác nào bước lên con đường lớn công danh giàu có vinh quanh, nhưng đối với bọn gia đinh đã lên làm liên phó trở lên hứng thú đi võ quán Từ Châu nà không quá lớn, công danh vẫn muốn lập tức lấy, quân công sa trường mới là tiền đồ, huống chi là chức ty nhàn rỗi tới võ quán Từ Châu làm giáo đầu này.
Có tàn tật, trên mình có nội thương, còn có người lớn tuổi, cùng với đầu lĩnh gia đinh đủ loại nguyên nhân không lên chiến trường được nữa mới sẽ bị bố trí tới đây, tình hình thật sự cũng gần giống như suy nghĩ của mọi người, nhưng nơi này vừa không phải chỗ dưỡng già dưỡng thương, cũng cần người thật có bản lĩnh, cho nên định cấp bậc rất cao, giáo đầu một lớp đều có đãi ngộ của liên trưởng, sáu vị phó tổng giáo đầu thì là cái ghế của đại đội trưởng, tổng giáo đầu là Triệu Tiến kiêm nhiệm.
Phó tổng giáo đầu trong kho hàng họ Lư, tên gọi là Lư Vân Chính, hai mươi mấy tuổi, đã từng đi theo Triệu Tiến bình định lưu tặc dưới thành Từ Châu, thân phận rất lâu năm, nếu như không phải trong lúc chiến đấu với quan quân Sơn Đông đùi phải bị thương tàn tật lần mở rộng thay đổi biên chế này e rằng cũng có chức đoàn phó. Phó tổng giáo đầu này năm đó cùng khổ, lúc đưa y đi làm gia đinh, trong nhà đã có người sắp chết đói, nương tựa đi theo Triệu Tiến lúc này mới nuôi cả nhà sống tạm bợ, dần dà trở nên ấm no, hiện giờ cũng là một trong những nhà danh giá của Từ Châu, cho nên phó tổng giáo đầu Lư Vân Chính này một mực trung thành với Triệu Tiến, tuyệt không có khả năng trở mặt làm phản.
Chính là bởi vì như thế, sau khi nhìn thấy phó tổng giáo đầu này, Cát Điền Phong nhẹ nhàng thở ra, đồng học lớp tam đẳng trong phòng nhìn thấy Cát Điền Phong trước hết là kinh ngạc, lập tức lộ ra nét cười thân cận, ngay cả những sư huynh lớp nhị đẳng ngày thường rất nghiêm khắc kia cũng cười chào hỏi. Điều này khiến cho Cát Điền Phong cảm thấy ấm áp trong lòng, rốt cuộc tìm được nơi an thân của mình.
Trong kho hàng đốt mấy ngọn đèn dầu, mọi người tự mình nghỉ ngơi giống như lúc thao luyện bình thường, trong phòng rất yên lặng không có người nói chuyện. Một lát sau, lại có mấy học đinh lớp tam đẳng đi vào, phó tổng giáo đầu im lặng ngồi ở nơi đó đứng dậy mở miệng nói.- Xếp thành hàng ngay ngắn.
Có sư huynh lớp nhị đẳng giơ cao cánh tay phải ra hiệu, mọi người chiếu theo thao luyện bình thường lấy sư huynh này làm gốc nhanh chóng xếp thành phương đội, cũng may kho hàng rộng rãi bằng không đứng thật là chật chội không chịu nổi. Phó tổng giáo đầu kia và hai học đinh lớp nhị đẳng khác, ở đằng trước đội ngũ mở rộng một lá cờ xí, mặt cờ xí này là loại cờ xí hình thù sớm nhất của Triệu Tự Doanh, hai màu đen đỏ đơn giản, mặt trên có một chữ Triệu.
Phó tổng giáo đầu kia trầm giọng nói, giọng điệu nghiêm túc.- Chúng ta trước đây cùng khổ, không biết khi nào có ngày nổi danh. Có được hôm nay, khiến cho cả nhà ấm no giàu có, khiến cho mình ưỡn ngực ngẩng đầu, toàn bộ là bởi vì Tiến gia. Chúng ta phải cảm ân, chúng ta phải trung thành với Tiến gia, vì Tiến gia trung thành ra sức.
Trong kho hàng ai nấy đều đứng nghiêm, ở trong võ quán học tập mấy tháng, trải qua dậy dỗ, truyền thụ không ngừng, cộng thêm điều mắt thấy tai nghe trước khi chưa tiến vào võ quán, ai nấy đều tán đồng lời của phó tổng giáo đầu Lư Vân Chính này, nhìn cờ xí trước mặt, ai nấy đều có cảm thấy được một loại trang nghiêm.
Phó tổng giáo đầu giọng điệu ồn ồn nói.- Hiện giờ bên ngoài có quan quân Đại Minh, có đoàn luyện hương dũng của cường hào, mã tặc lục lâm, nơi xa hơn còn có giặc Thát ngoại tộc, ở bên trong còn có người tà tâm chưa chết. Từng khắc từng giờ muốn gây bất lợi cho Tiến gia, cho Triệu Tự Doanh. Hưng Long Xã này của chúng ta chính là muốn hộ vệ Tiến gia, dìu dắt Triệu Tự Doanh. Tiến gia có chỉ bảo, chúng ta phải xông lên trước nhất, có người nào muốn làm hại Tiến gia, nguy hại Triệu Tự Doanh, chúng ta phải phát giác, chúng ta phải ngăn cản,
Phó tổng giáo đầu Lư Vân Chính giọng điệu rất bình thản, lời nói được cũng rất đơn điệu, nhưng trong lời nói của gã mang một loại sức mạnh, trong lúc bất tri bất giác, Cát Điền Phong bị loại sức mạnh này chấn động.
- Vào Hưng Long Xã, vinh hoa phú quý chưa chắc sẽ ở trước mặt mọi người, nhưng chịu khổ chịu vất vả, quên cả sống chết lại phải tranh lên trước. Làm một người của Hưng Long Xã sẽ phải xuất chúng hơn người bên ngoài. Người khác có mười phần bản lĩnh, mình phải có mười một phần, bằng không sao trung thành hơn người khác được. Vào Hưng Long Xã của ta, trung thành làm việc vì Tiến gia, trừ làm việc đúng chức phận của mình còn phải vô cùng vất vả. Lư Vân Chính nói tới đây đã trở nên lưu loát.