Đối với an bài này của Triệu Tự Doanh, có người vừa lòng, có người bất mãn, nhưng thái độ mỗi người đều rất nhất trí, không có bất kỳ cò kè mặc cả, đều là lập tức tiếp nhận. Thấy được Triệu Tự Doanh có thực lực như thế nào, an bài này đã coi như chiếu cố tới mọi chốn, mọi lẽ, được cho là công bằng rồi, thật gặp phải đại hào ăn thịt người nuốt cả xương kia, gia sản của bọn họ sẽ bị nuốt thẳng xuống, còn nói gì khôi phục.
Vương Triệu Tĩnh cảm thán nói với Triệu Tiến.- Nhớ rõ đại ca từng nói qua, chỉ cần dụng tâm châm chỉ làm việc, không buông thả bản thân, trong thời thế tốt cũng có cơ hội của mình. Nếu như chịu phải thất bại đã chôn chặt oán giận, không được trầm ổn lòng dạ làm việc, vậy thì cứ mãi phí phạm thì giờ. Lần này lựa chọn trang chủ quản sự, Từ Châu Bi Châu không biết bao nhiêu người oán thán, không biết bao nhiêu người hối hận.
Triệu Tiến sau khi trở lại Từ Châu, không có qua sông xuôi nam đi về Hà Gia Trang, ngược lại ở gần kề Bái huyện hạ trại chờ đợi. Hắn nếu như vậy đầu não cả Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Hành cũng dời tới nơi này, từng đạo mệnh lệnh chính là ở nơi này phát ra. Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan cũng mang con cái sang sông tới đây.
Trước giờ một châu bốn huyện Từ Châu còn có mấy chỗ nha môn châu huyện xung quanh, có rất nhiều văn thư bạch dịch không ở trong biên chế, bọn họ chính là kẻ nhàn rỗi thuộc hạ của Lại mục, quan lại, dựa vào làm việc vì quan phủ, dựa vào cáo mượn oai hùm cắt xén bên trong, để vơ vét béo bở. Nhưng sau khi Triệu Tự Doanh vùng lên, chỉnh đốn khắp nơi, ôm lãnh lương sai, phân điếm Vân Sơn thật sự đã thay thế quan phủ. Chỉ có Lại mục và quan sai trong biên chế cùng với văn thư bạch dịch có thân phận mặt mũi mới có một phần bạc thường lệ để lấy, đại đa số người còn lại đều không có việc kiếm sống trong quan phủ, chỉ đành tự tìm đường đi.
Đối với những người này, Triệu Tự Doanh cũng là phân loại xử trí. Trẻ tuổi có lòng cầu tiến thường thường sẽ được thu vào trong Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Hành. Những người lớn tuổi một chút mười phần chậm chạp thì bảo bọn họ về nhà dưỡng lão. Còn hạng người đang tuổi trưởng thành bằng lòng làm việc vì Triệu Tự Doanh sẽ cho một phần việc lặt vặt để làm. Dù sao chỗ Triệu Tự Doanh dùng người quá nhiều, sẽ không để cho ngươi đói chết, không muốn làm việc vậy để ngươi tự rời đi.
Người trẻ tuổi học được bản lãnh của Lại mục, sai dịch xử trí thực vụ vốn xuất chúng hơn gia đinh đoàn luyện, bọn họ ở trong Triệu Tự Doanh rất dễ mở mày mở mặt. Người Triệu Tự Doanh thiếu chính là loại người quản sự làm việc tính sổ sách này. Những người tuổi tác lớn sớm dã không còn sức lực, thái bình về nhà dưỡng lão, chỗ tốt tích cóp được cũng còn giữ đấy, cho dù bất mãn cũng đành nhẫn nhịn. Rắc rối nhất chính là những người ba bốn chục tuổi kia, chính là hạng người đang tráng kiện, bọn họ vốn ban đầu ăn ngon mặc đẹp tác oai tác quái, đột nhiên hết thảy mọi thứ đều bị tước đọat, của cải còn chưa có tích cóp đủ, kế đó quen thói của quan phủ, đối với nề nếp của Triệu Tự Doanh rất không hợp. Rất nhiều người uy phong đã quen, cũng không quen bị Triệu Tự Doanh danh không chính ngôn không thuận này cai quản, kết cuộc chính là những kẻ này rắc rối lớn nhất.
Lúc ban đầu, có người tới khắp nơi móc nối gây loạn, có người ngầm châm ngòi thổi lửa, hễ là thân sĩ cường hào Từ Châu và xung quanh gây sự làm loạn, người chốn giang hồ làm xằng làm bậy, sau lưng cũng tra ra được bóng dáng những người này. Triệu Tự Doanh đương nhiên sẽ không nương tay, sau khi chém đầu một đám người, cuối cùng trấn áp được hết thảy. Lại tiếp đó nữa, có một số kẻ vững chắc trầm ổn nhìn đại sự khó mà xoay chuyển cũng đã nhẫn nhịn tính tình đi chỗ Triệu Tự Doanh làm việc. Vốn đã có gốc gác quản sự tính sổ sách, bắt đầu học vẫn là vô cùng mau lẹ. Còn lại chính là bụng đầy tức giận, cả ngày liên tục nói điều quái gở, một khi gặp được quân quân trấn áp gì kia, bọn chúng sẽ nhảy ra reo mừng khi người gặp họa.
Ở trong phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh, kêu than mạnh nhất chính là những bạch dịch nhàn rỗi đó, kế tiếp chính là bọn tú tài kia. Cỏ công danh cử nhân thường thường đã là một bậc thân sĩ hào bá, tú tài cao không tới, thấp không xong, gia cảnh tốt còn dễ nói, kém một chút liền cùng một tâm tình với bạch dịch nhàn rỗi kia. Trong Triệu Tự Doanh, không có chỗ tốt cho bọn họ nở mày nở mặt, còn những người đọc sách cúi đầu bằng lòng làm việc càng ít hơn. Luôn nghĩ bản thân mình là kẻ sĩ trung trinh, đợi đại quân triều đình đánh tới, bản thân mình chính là công thần.
Mặc dù theo thắng lợi Triệu Tự Doanh từng lần, kêu than của bọn họ càng lúc càng thấp giọng, nhưng lại trước giờ không có dừng, hơn nữa bọn họ còn luôn chê cười những người đồng trang lứa, cùng thân phận làm việc vì Triệu Tự Doanh kia. Nói nếu làm việc sai vặt cho triều đình thì thôi, các ngươi chạy theo chân một thổ hào Bảo Chính có được tiền đồ chỗ tốt gì, chẳng lẽ một hào bá như hắn về sau còn thăng quan phát tài cho các ngươi sao?
Kết cuộc sau đại thắng lần này, Triệu Tự Doanh điều phái rất nhiều người cốt cán đi khắp nơi trông coi điền trang, những bạch dịch nhàn rỗi trầm ổn lòng dạ làm việc, hoặc là được sai phái đi trông coi điền trang, hoặc là được cất nhắc ở nguyên chỗ ban đầu. Mặc dù nói là loại quản sự trang chủ, nhưng dù sao nhìn cũng giống như là quan gia. So với quan phủ trông coi châu huyện có gì khác biệt sao? Đây chính là tiền đồ thật thật sự sự, những người vân luôn càu nhàu ca thán lại chia rẽ. Có một số người tiếp tục mạnh miệng, nói đây cũng coi như chỗ tốt sao? Vất vả làm lụng giao thiệp với lưu tặc thối hoắc kia, nói không chừng ngày nào đó bị ăn mất. Nhưng cũng có càng nhiều người ngậm miệng nhẫn nhịn bản tính, bắt đầu bước vào trong Triệu Tự Doanh làm việc. Từ lần này bọn họ suy đoán ra được, tiền đồ của Triệu Tự Doanh sau này càng lớn hơn nữa, lần này đã theo không được rồi, vậy thì chờ tới lần sau.
- Thậm chí còn có lại mục, sai dịch trong sổ tới dò hỏi. Nói điền trang như vậy để cho bọn họ đi quản được hay không. Vương Triệu Tĩnh mặc dù trầm ổn, nhưng nói tới điều này cũng có cảm giác hãnh diện. Triệu Tự Doanh thắng lợi lần này đã khiến cho rất nhiều người nhìn thấy tiền đồ của Triệu Tự Doanh. Thế lực mạnh như vậy, trầm ổn mở rộng như vậy, gần như không nhìn thấy khả năng bại vong.
Như Huệ cười giải thích đôi câu.- Quản được thôn trang mấy ngàn người, mặc dù không có uy phong của quan phủ lại cũng là ý một mình đảm đương một phía. Hơn nữa bọn họ còn muốn được càng nhiều hơn. Lúc này đích thân đòi hỏi tới quản thôn trang, không phải là chưa hề biểu hiện ở trước mặt Triệu Tiến, lộ ra dụng ý bản lãnh của mình.
Chuyện như vậy luôn khiến tâm tình người khác vui mừng, Triệu Tiến cười nói.- Lần này bố trí, chính là muốn để cho những người vất vả làm việc vì chúng ta nhìn thấy triển vọng, đề bạt nhân tài đáng dùng trong bọn họ lên. Gia đinh, đoàn luyện, học đinh còn có con cháu thân cận các nơi, những người này bố trí còn không đủ, một người ngoài như chúng, không có thần phận lại sang hái đào. Muốn vào thì phải dụng tâm làm việc, làm mấy năm lại nói sau đi.