Sau khi hô hào, đám người loạn có chút ít phấn chấn. Điền Trúc lại thét lớn ra lệnh, hai mươi mấy chiếc xe ngựa vây thành vòng tròn, châu báu hành lí trên xe đều đem xuống chặn lại khe hở. Lúc vận chuyển hành lí, có nữ quyến hô khóc ngăn cản, liền bị Điền Trúc cho vài cái tát. Có hai mươi người cưỡi ngựa dẫn ngựa bên trong xa trận, những người còn lại đều vứt ngựa bên ngoài, cầm binh khí trấn thủ xa trận.
Đội hộ vệ cưỡi ngựa tuy nói bối rối, nhưng thấy Điền Trúc an bài đâu vào đấy, bố trí phòng ngự vô cùng chặt chẽ, xử trí không hề sai sót cái gì, mọi người hoảng loạn lòng dạ hớt hải liền trở nên vững vàng. Mọi người đều bàn tán, nghe đồn Điền nhị gia này từng là thân vệ mấy năm cho Tổng binh Sơn Đông, trong quân đã học được bản lĩnh thực sự, xem ra không giả. Nhưng người Điền gia này làm việc cũng kì quái, rõ ràng khiến cho con cháu hưởng thụ phú quý, lại khiến cho đám đệ tử không ngừng bận rộn, cũng không biết là nghĩ như thế nào.
Dù sao mấy ngày trước trời mưa, mặt đất ẩm ướt như thế, cũng không có khả năng bụi đất bay lên, lại nhìn thấy hai hướng phía tây và đông đều có bụi đất bay lên, ít nhất cũng chỉ là gần nửa canh giờ đã tới. Vào khoảng cách này, đã nhìn thấy được rất nhiều thứ, nhiều người cưỡi ngựa quỳ xuống mặt đất nghe ngóng. Sau khi nghe xong trên mặt đều biến sắc, có người đứng trên xe ngựa nhìn xung quanh, nhìn thanh thế hai bên, liền sắc mặt trắng bệch.
Có hộ vệ cưỡi ngựa muốn chạy ra khỏi xa trận, nghĩ thầm ra chỉ cần lên ngựa thì thế nào cũng chạy khỏi, nhưng vừa mới nhúc nhích, một mũi vũ tiễn liền găm vào người. Điền Trúc đứng ở chỗ trung ương, vài tráng đinh giương cung đứng xung quanh như hổ rình mồi.- Chư vị huynh đệ, nếu ai lâm trận bỏ chạy, cũng đừng trách Điền nhị ta không khách khí. Ngày sau ta đều thanh toán cả nhà, hôm nay ai cùng với ta ra sức quên mình thì ta cũng như vậy với người đó.
Thốt ra lời này, lại nhìn chằm chằm vào mấy tên cung thủ, lòng người bình ổn lại. Hiện tại trốn không được, vậy chỉ đành đi theo đấu một trận, Điền gia là việc rất giữ chữ tín, bất kể sống chết, tóm lại hôm nay sẽ không thiệt, hơn nữa, mọi người cũng biết lời của Điền Trúc không sai, bọn cướp đường này dù hung tàn thế nào thì cũng chỉ là động thủ trên đất bằng, dựa vào cưỡi ngựa linh hoạt chiến đấu, một khi bày trận thế tấn công cứng rắn, bọn mã tặc rất không muốn xuống ngựa bộ chiến, bởi vì nhu thế chẳng khác nào đem ưu thế mình vứt bỏ. Mọi người làm mã tặc là vì cầu tài tìm vui sướng, nhưng không phải vì liều chết liều sống. Xe ngựa bên này vây trận coi như kín kẽ, bên trong có hơn trăm người, hơn nữa còn có hơn ba trăm tráng đinh, đầy đủ khí giới, quả nhiên là khối xương cứng, muốn gặm cũng phải hạ tiến vốn lớn. Lấy thói quen của bọn tặc phỉ, không chừng cưỡi ngựa lượn vài vòng nhìn không có cơ hội liền đi.
Tiếng chân như sấm, càng lúc càng vang, chấn động trên mặt đất càng lúc càng rõ ràng, người trong đội xe vừa mới trấn tĩnh lại bắt đầu kinh hoảng. Điền gia bình thường ở Nghi Châu cũng xem là hô mưa gọi gió, không phải nói là tới lui với bọn lục lâm mã tặc cũng không kém sao? Làm thế nào gây ra cục diện hôm nay, đây là đắc tội bao nhiêu mã tặc, thanh thế này cần phải tới bao nhiêu người?
Điền nhị đứng ở chỗ cao nhìn xung quanh cũng là vẻ mặt tuyệt vọng, mặc dù kẻ thù chốc lát nữa sẽ đến, nhưng thanh thế này thay mặt cho thực lực, vốn dĩ không phải đội xe phía mình ngăn cản được, đây ruốt cuộc là một nhà nào đó, hay chẳng lẽ quan quân tới. Nghĩ đến đại đội quan quân tới, sắc mặt Điền nhị trở nên một mảnh tro tàn. Người Cẩm Y Vệ tới bắt, quan quân lại xuất động, chẳng lẽ phán đoán hai huynh đệ mình đã sai lầm, không phải nói vừa mới đại động can qua, trong lúc nhất thời không có cách nào động tiếp nữa sao? Tại sao quan quân, quan phủ không chiếu theo lệ thường làm việc? Chẳng lẽ Tri châu Nghi Châu và bọn thân sĩ đều không biết, quan quân qua tới một lần, chẳng khác gì tẩy rửa trên đất một lần, từ trên xuống dưới chỗ tốt nào cũng đều bị vơ vét đi, trên đất cũng sẽ đại thương nguyên khí, chẳng lẽ không nói tới điều này?
Kỵ binh hai đường giáp công rốt cuộc cũng hiện ra thân hình. Sau khi nhìn thấy mã đội hai phía đông tây đến, đại đa số người trong xa trận điền gia đều la hét thất thanh, trận chiến này không khỏi quá lớn, hai lộ cộng lại lên tới tám trăm kỵ binh, hơn nữa đội ngũ này thật sự nghiêm chỉnh. Lẽ ra truy kích quân địch, đều là để cho ngựa tung hết sức mà chạy, đại đội tản ra, thanh thế kinh người. Nhưng đội ngũ truy tới lần này giống như bộ tốt hành quân, sắp thành hàng đội truy kích tới, hơn nữa kỵ binh truy kích còn mặc áo giáp, khôi giáp đó quả thật không tồi, rõ ràng còn phản quang dưới ánh mặt trời, khôi giáp trong lúc ngựa chạy va vào nhau rung động, càng lộ vẻ sát khí dày đặc.
Chẳng lẽ đây là thân vệ võ tướng quan quân? Tuy nhiên lập tức đã có người kịp tỉnh táo, khàn giọng hô lớn.- Đây là đội nhân mã Từ Châu, đây là kỵ binh của Triệu Tiến.
Cũng chỉ có Từ Châu mới có khôi giáp như vậy, Điền gia phái người qua bên kia không ít, rất hiểu rõ cặn kẽ đối với Triệu Tự Doanh Từ Châu. Hô to một tiếng, bên trong xa trận Điền gia thoáng chốc yên lặng như đêm khuya. Mấy tên cung thủ bên người Điền Trúc nghe phía sau rung động “lạch cạch”, còn không biết động tĩnh gì, sau khi quay đầu liếc mắt nhìn, nhận ra khớp răng Điền Trúc đập vào nhau, hiển nhiên là hoảng sợ đến cực điểm.
Người Từ Châu đến, Triệu Tiến Từ Châu đã đến, hơn nữa còn mang mã đội kỵ binh thanh thế như vậy, không riêng Điền Trúc hoảng sợ, những người khác cũng đều hoảng sợ đến cực điểm. Cùng đi theo đều là thân tín của Điền Trúc, tất nhiên biết sự tình điền gia ở hai bên bờ Vận Hà và trong thành Tế Ninh, mọi người đều cho rằng sẽ ngầm tranh giành đưa đẩy dưới vương pháp, lại không nghĩ rằng đối phương tới thẳng nơi này như vậy, mang thảng đại đội kỵ binh tới, hôm nay sẽ còn người sống sao? Mỗi người đều nghĩ như vậy, nhưng ngoài mặt lại bị khí thế lẫm liệt của mã đội kia áp bức, lúc này không ngờ lại yên ắng như vậy, không người nào dám đầu hàng, cũng không ai dám quỳ xuống kêu to.
Trong lúc yên lặng này, nhìn đội nhân mã Từ Châu biến hóa đội hình, lại bao vây lớp lớp cả đoàn xe, sau đó bốn phía đều có kị binh xoay người xuống ngựa, trường mâu trong tay ngay tại chỗ dàn trận. Nhìn thấy đội hình chỉnh tề, bọn người Điền gia cũng không có bất kì lòng tin xe ngựa này cản được, ai không biết gia đinh của Triệu gia Từ Châu rất giỏi bộ chiến, cứ xông thẳng tới như vậy, chẳng lẽ dựa vào mấy chiếc xe ngựa này cản trở được sao? Thật đáng cười.
Điền Trúc thần sắc dại ra, nhất thời không biết nói gì cho đúng, ứng đối của y đã đầy đủ chu toàn, nhưng thật không ngờ đối phương đột nhập vào sức mạnh như vậy. Nếu như là bọn trộm cướp phía đông nam đất Lỗ, gom ra đội nhân mã thế này cũng không phải không được, nhưng thực biết chiến đấu thì cũng chỉ có hơn hai trăm, hơn nữa chỉ cần không phải kẻ điên, đương gia của mã tặc không nỡ hao tận hết những kẻ biết chiến đấu này. Mấy trăm người còn lại đều là những tạp chủng chỉ biết phô trương thanh thế, bưng đồ, những kẻ này không chịu nỗi một đòn. Lòng tin của Điền Trúc đặt vào thủ được đội xe, nhưng Điền Trúc làm sao cũng không ngờ đối phương lại là đội nhân mã Từ Châu, lại thoáng chốc đến hơn tám trăm người cưỡi ngựa, hơn nữa biết chiến đấu, lại còn xuống ngựa bộ chiến, đội xe này đã không có khả năng thủ được.