Sau khi biết được việc này, trong lòng của Trang Lưu vẫn là cảm xúc dâng trào, gã nghĩ tới rất nhiều, cũng hạ quyết tâm, nhất định phải làm việc thật tốt, nhất định phải bảo đảm bộ hạ dưới tay mình tuyệt đối trung thành với Triệu Tiến. Trang Lưu còn loáng thoáng nghĩ tới một việc, trừ bộ hạ mình ra, cũng phải bảo đảm các đội khác tuyệt đối trung thành với Triệu Tiến. Tuy nhiên với ý nghĩ này, gã không dám suy nghĩ quá sâu, nhưng khi nhìn thấy thành viên Hưng Long Xã bên dưới, Trang Lưu lại cảm thấy, phải thu nạp nhiều gia đinh trung thành với Triệu Tiến vào Hưng Long Xã.
Sau khi làm xong nghi thức nhận cờ, Triệu Tiến cưỡi ngựa kiểm duyệt các đoàn các đội lữ thứ nhất, hắn mặc áo giáp thợ giỏi rèn ra, cưỡi tuấn mã ưu tú nhất, lao nhanh giữa đội ngũ, lại khơi dậy từng đợt hoan hô cuồng nhiệt. Kế tiếp, Triệu Tiến ở trước mặt mọi người tuyên bố vài chuyện, trong đó quan trọng nhất chính là khao thưởng cho bọn gia đinh.
Gia đinh trong Triệu Tự Doanh lập nhiều công lao, quân công khao thưởng tự nhiên không cần phải nói, nhận được tiền thưởng không cao lắm, và một mảnh đất thật sự, ruộng đất này không cần phải nộp thuế, có người trồng trọt thay, nếu từ trên chỗ gia đinh lui ra, ruộng đất vẫn miễn trừ thuế má như cũ, nhưng phải do tự mình trồng trọt, ruộng đất này sẽ theo công lao và lai lịch gia tăng thêm, ngoại trừ gia đinh lập công, ở trong Triệu Tự Doanh nán lại được một thời hạn nhất định, gia đinh đã tham gia chiến đấu nhiều lần cũng sẽ nhận được một phần đất, ruộng đất này chỉ cần nộp hai phần thuế má tượng trưng, cho người nhà trồng trọt, nếu ở trong Triệu Tự Doanh càng lâu hơn, như vậy liền được miễn thuế, ruộng đất cũng giống với gia đinh có công lao, có người thay mặt trồng trọt, mãi cho đến cuối cùng trở thành sản nghiệp nhà mình.
Những đầu lĩnh đoàn trưởng, đoàn phó, liên trưởng, liên phó, đội trưởng, đội phó này quy tắc giống với lúc trước, bọn họ cũng được trao tặng ruộng đất miễn thuế, vả lại sẽ tùy theo chức vụ, công lao và lý lịch của bọn họ gia tăng mà gia tăng thêm, việc này vừa tuyên bố ra, bọn gia đinh đã hoàn toàn một lòng trung thành. Liều mạng vì Tiến gia, không chỉ được ăn no mặc ấm, người nhà có thể diện, còn được tích góp từng tí một gia nghiệp, ruộng đất lại miễn thuế, đây há chẳng phải giống với các lão gia tú tài cử nhân có công danh rồi.
Có ruộng đất phấn khởi không thôi, không có ruộng đất thì tràn đầy sức mạnh, bởi vì tuyên bố của Triệu Tiến cũng không khắc nghiệt, chỉ cần ngươi cố gắng chăm chỉ nhất định làm được. Về phần nói Tiến gia có giữ lời hứa hay không, việc này không ai đi lo lắng, Tiến gia trước giờ nói ra đều là giữ lời, hơn nữa mấy năm nay đánh đông dẹp bắc đánh được bao nhiêu ruộng đất, không phải đã chia ra một đám lớn rồi sao? Vậy còn có cái gì phải lo lắng nữa?
Khi lũ thứ nhất tiến vào bên trong địa phận Sơn Đông, mặc dù các đoàn còn chưa có vào tới nơi, nhưng cục diện phủ Duyện Châu Sơn Đông lập tức bình yên trở lại, mặc kệ Triệu Tự Doanh xuất ra sức mạnh lớn như vậy có dụng ý gì, nhưng ở phủ Duyện Châu Sơn Đông không ai chống lại được sức mạnh như vậy, người có tầm mắt nhìn rộng một chút càng là biết rõ, chớ nói là phủ Duyện Châu, toàn bộ Sơn Đông sợ là lấy hết toàn lực mới chống đỡ nổi.
Ngay trước mặt thực lực như vậy, ai còn dám lộn xộn nữa, ai còn lòng dạ dám bỏ lên trên bàn cân, lúc này mọi người cần làm là cố gắng liên thủ và lấy lòng Triệu Tự Doanh, nhìn xem ở trong khuôn phép của Từ Châu và của Triệu Tự Doanh lấy được chỗ tốt nào không, chứ không phải không biết tự lượng sức mình động tới tâm cơ gì nữa.
Lữ thứ nhất bắt đầu vào chỗ, thôn trang các nơi thiếu hụt sức người bởi vì rối loạn và chạy tứ tung cũng dần dần được bù vào, những trang đinh chạy trốn giữ mạng đến các nơi ẩn núp đều được đưa trở về. Thân sĩ cường hào khắp chốn ngấm ngầm bủa vây giáo chúng làm việc cho giáo phái cũng bị nắm ra, đều bị đưa tới bù vào trong các thôn trang của Triệu Tự Doanh.
- Số người của một lữ này lấy ra sẽ kinh người giật mình, nhưng chúng ta phân chia ở các trang viên phủ Duyện Châu, không ở bên thành trì, cách quan đạo cũng không gần, không ở chỗ hiểm chỗ yếu, thì sẽ không có nhiều người đi để ý tới. Bốn ngàn mấy trăm người đối với khắp Sơn Đông mà nói là bình thường thôi.
Lời nói chỉ là lời nói, chỉ thấy mọi người ậm ờ cho qua. Lữ thứ nhất mới tổ thành cũng không khiêm tốn, nhưng an bài ở Sơn Đông coi như lưu lại đường sống cho khắp nơi, tuy nhiên đường sống này cũng là phải xem mọi người có biết điều hay không.
Lữ thứ nhất sau khi tổ thành lên đường, đạo mệnh lệnh mở rộng thay đổi biên chế thứ hai cũng được truyền ra. Đội Thân Vệ mở rộng thành lữ thân vệ, tuy nhiên lữ này và lữ thứ nhất tầm vóc không giống nhau. Lữ Thân Vệ có hai đoàn, Cát Hương làm lữ trưởng lữ Thân Vệ, kiêm nhiệm đoàn trưởng đoàn lữ thứ nhất Thân Vệ, Trương Hổ Bân làm đoàn trưởng đoàn thứ hai lữ Thân Vệ, kiêm nhiệm lữ phó lữ Thân Vệ, hai cái đoàn này đều là một ngàn gia đinh trường mâu, bốn trăm gia đinh súng hỏa mai, toàn bộ được mặc giáp trang bị đầy đủ. Đại đội thứ tư của Trương Hổ Bân và đại đội thứ nhất củ Lỗ Đại tách ra biên lại mới mở rộng thêm biên chế. Sau đó nơi trú đóng ban đầu từ Cảnh Sơn bờ bắc Hoàng Hà chuyển qua Hà Gia Trang bờ nam Hoàng Hà. Đoàn lữ thứ nhất Thân Vệ đang ở gần kề Hà Gia Trang, còn đoàn thứ hai lại trú đóng ở giữa phía bắc Hà Gia Trang và Hoàng Hà.
Về khung sườn và tổ thành của lữ Thân Vệ, rất nhiều người nhìn xong là hiểu ngay, đồng thời mọi người cũng ngạc nhiên thán phục thăng chức nhảy bậc của Trương Hổ Bân, không ngờ mau chóng đã tới lữ phó rồi, mặc dù chức danh là đoàn trưởng, nhưng thật không hổ danh được đánh giá là "người mới đệ nhất". Đối với khung sườn của lữ Thân Vệ, có một số việc tất cả mọi người là ngầm hiểu lẫn nhau. Ngoài lữ thứ nhất của Trần Hoảng, gã là coi sóc chung các đoàn, khung sườn này tất nhiên phải khiến gã dễ tuỳ cơ ứng biến, mà lữ Thân Vệ thì ở bên cạnh Triệu Tiến, hộ vệ đầu não của Từ Châu, do đó không được để cho một người nắm giữ sức mạnh nhiều quá. Không ai nói đây là Triệu Tiến nghi kỵ Cát Hương, ngược lại ở sau lưng đánh giá, nói Triệu Tiến thật sự là nhớ đến huynh đệ bên người.
Lữ trưởng kiêm nhiệm đoàn trưởng đoàn thứ nhất, đoàn trưởng đoàn thứ hai kiêm nhiệm lữ phó, đoàn gia đinh của hai người sức mạnh bằng nhau, địa vị chênh lệch cũng không lớn, tất nhiên cũng sẽ tránh khỏi một người nắm giữ lữ Thân Vệ, mà hai đoàn này đều là chiếu theo biên chế của đoàn thứ nhất lữ thứ nhất, số người của lữ Thân Vệ mặc dù không có nhiều bằng lữ thứ nhất, nhưng chiến lực lại không thua kém bao nhiêu, đây cũng là một loại cân bằng.
Đội nhân mã vốn dĩ thuộc đội Thân Vệ được lấy riêng ra, lập thành đoàn gia đinh cưỡi ngựa, đoàn trưởng do Triệu Tiến kiêm nhiệm, thiết lập ba đoàn phó Đào Quý, Hứa Dũng, Ba Âm, ba gã đoàn phó kiêm nhiệm đại đội trưởng, mỗi một đại đội gia đinh cưỡi ngựa cũng có ba liên, cộng lại hơn chín trăm bốn mươi người, thành lập đại đội súng hỏa mai, Triệu Tiến kiêm nhiệm đại đội trưởng, đại đội phó do Mạnh Chí Kỳ đảm nhiệm, thiết lập sáu liên đội hỏa pháo, ba liên đội súng hỏa mai và ba liên đội trường mâu dùng để hộ vệ hỏa pháo.