Bên trong đó quả thật có ngoại lệ, có một số tặc đồ vong mạng, giang dương đại đạo coi trọng xuyên châu qua phủ, băng rừng vượt biển hoành hành khắp nơi. Nhưng trong dân chúng quan phủ tới sơn trại lục lâm, nơi chúng coi bọn chúng là kẻ địch, cho nên người bậc này không kịp thời thu tay lại cũng chỉ có một con đường bị tiêu diệt. Trên quan phủ còn có các loại khâm sai triều đình phái ra, vậy thì lại là một loại cách nói.
Cho nên thế lực giang hồ, lũ mã tặc lục lâm, nói là tung hoành tới đi, nhưng vùng đất sinh sống đều có hạn chế. Mã tặc Sơn Đông của ngươi đi Nam Trực Lệ, đi nơi nào bù đắp lương thực, nước uống đi nơi nào an bài ổn thỏa người bị thương, làm sao thủ tiêu tang vật, lại có ai tới dẫn đường, đi nơi nào là chạm phải địa bàn của nhà khác, đi một lần còn tốt, đi tới lần thứ hai chỉ sợ là quan phủ, thân sĩ cường hào và đám giang hồ lục lâm trên đất ấy cùng vây công.
Huynh đệ Điền gia cũng có cách nghĩ cùng loại, bọn họ ở trong loạn lạc của Văn Hương Giáo biết rõ mạnh mẽ của Triệu Từ Doanh Từ Châu, lại vẫn dám ở phủ Duyện Châu làm mưa làm gió như cũ, khắp chốn sinh loạn chính là tồn tại ý niệm này trong đầu, nghĩ thầm rằng Triệu Tiến ngươi có bản lĩnh bằng trời, cũng không dám vào lúc thái bình đại động nhân mã tiến vào Sơn Đông. Thời điểm Văn Hương Giáo đại loạn, các ngươi là mượi nhờ danh nghĩ Tham tướng Từ Châu, triều đình lại có ý chỉ đoàn luyện khắp nơi hiệp trợ bình loạn, lúc này mới được phép. Nếu như vào lúc này tiến vào, vậy chính là rõ rành rành tạo phản. Còn từ phong phạm hành xử của Triệu Tự Doanh trước kia trông thấy, Triệu Tự Doanh đối với loại pháp độ quy củ ngoài sáng này vẫn là rất tuân thủ. Cho nên huynh đệ Điền gia cảm thấy ranh giới tỉnh này chính là lạch trời, trường thành của nhà mình, lại không ngờ rằng Triệu Tiến dám động thủ như vậy.
Điền Trúc ủ rũ thì thầm mấy câu.- Tiến gia ngài là từ phía đông bắc Bi Châu, đi Dịch Huyện, dọc ven đường sông Nghi Thủy và Võ Thủy sang tới đây sao.
Đây ngược lại khiến Triệu Tiến có chút hiếu kỳ biết rõ địa thế bậc này, giống như đều là từng tòng quân, hơn nữa còn là từng làm tướng, Điền Trúc làm sao biết. Điền Trúc bên đó cũng biết suy nghĩ của Triệu Tiến, giọng điệu buồn bực giải thích nói.- Tiểu nhân đã từng làm thân vệ Tổng binh Sơn Đông.
Điền Long bị bịt miệng bên đó cũng nghe thấy bên này nói chuyện, hoảng loạn kích động đều đã không thấy, chỉ là khom người cúi đầu. Mã Xung Hạo ra hiệu một cái lập tức có người cởi khăn bịt miệng ra cho Điền Long. Miệng không bị bịt kín, Điền Long hít thở một hơi dài, cổ họng câm lặng nói.- Lão nhị, Tiến gia giết thẳng từ Từ Châu tới đây. Thế thời này không phải thế thời của chúng ta nghĩ nữa. Những mưu kế của chúng tôi là tự đẩy mình lên con đường chết.
Điền Trúc cúi đầu thật sâu, cũng nhìn không thấy biểu hiện trên mặt của gã. Khuôn phép bọn họ suy nghĩ, phán đoán đối với việc làm của Triệu Tiến đều ở trong một lần mai phục đột kích này tan thành mây khói. Đối với huynh đệ Điền gia nghĩ được hơi nhiều như vậy lại có một số người hiểu biết tới nói bọn họ nản lòng không riêng gì cả bàn đều thua còn cảm thấy tất cả hy vọng đều đã tan biến.
Vốn cảm thấy mình ở trong thế thời này còn biết chỗ sơ hở kiếm được lợi thế, lại không ngờ rằng Từ Châu đã không chiếu theo khuôn phép thói thường đi ra, hoàn toàn là làm theo ý mình, hơn nữa Từ Châu lại có thực lực kinh người như thế, một lần đánh bất ngờ vô thanh vô tức đã lấy ra được hơn tám trăm người cưỡi ngựa, còn là binh hùng mã tráng như vậy, nhìn xem tiếp một thân giáp sắt chói mắt này, yên cương ngựa đầy đủ đó.
Quái vật lớn như vậy, không theo khuôn phép như vậy, mọi người nào còn có con đường sống nào để đi. Tới lúc đó chỉ là cười bản thân ngay lúc đầu si tâm vọng tưởng làm việc y hệt trẻ nít, tự cho rằng tuyệt diệu ở trong mắt cha mẹ trưởng bối lại như trò đùa kết cuộc là công dã tràng.
- Cầu mong Tiến gia bỏ qua tính mạnh cả nhà chúng tôi. Điền Trúc dập đầu thật mạnh trên đất, cử chỉ của gã không chậm biết hiện giờ không phải lúc nản lòng thoái chí, cần gấp nhất vẫn là cầu mong Triệu Tiến khoan thứ.
Triệu Tiến trên mặt thu lại nét cười, mặt không chút thay đổi, lắc đầu thản nhiên nói.- Ngươi ở những thôn trang kia gây ra nhiều rối loạn cho ta, nếu không nghiêm trị, người không biết sống chết như ngươi còn sẽ càng nhiều hơn.
Điền Trúc sắc mặt trắng bệch ngẩng đầu liếc nhìn Triệu Tiến và mấy người bên cạnh lại là dập đầu thật mạnh xuống đất thanh âm buồn bã nói.- Tiến gia, ngàn sai vạn lỗi đều là lỗi lầm của tiểu nhân. Huynh trưởng ta là người đọc sách, sự tình nào cũng không hiểu. Cầu xin Tiến gia buôn tha cả nhà huynh trưởng ta. Tiểu nhân bằng lòng gánh vác chịu tội, chém thành ngàn vạn mảnh cũng đều nhận.
- Điền Trúc. Điền Long nghiến răng quát lên, Điền Trúc chỉ là ngẩng đầu liếc mắt sang một cái, Điền Long lập tức không thốt ra lời, chỉ là cắn răng không ngừng rơi lệ.
Triệu Tiến cười gằn nói.- Tại sao phải thả ca ca ngươi đi. Đại Minh coi trọng nhất công danh khoa cử này. Một gã cử nhân ở đất này rất mau đã sinh sôi nảy nở. Một cử nhân nếu như biết làm đã gây ra chuyện thị phi rất lớn. Ngươi là muốn để cho ca ca ngươi phục hưng gia nghiệp, có lẽ về sau còn muốn tìm chúng ta báo thù chăng?
Điền Trúc vẻ mặt đều đã là tuyệt vọng, nhìn chằm chằm Triệu Tiến một hồi khẽ cắn môi lại dập đầu xuống, trên trán gã đã chảy máu rồi, Điền Trúc lúc này giọng nói hoàn toàn khàn đặc, trán đụng tới mặt đất nói.- Tiến gia, Tiến gia, trẻ con vô tội, xin Tiến gia buông tha cho bọn nhỏ.
Triệu Tiến cười lạnh hỏi ngược lại một câu.- Trảm cỏ còn phải trừ tận gốc. Ta mới ngoài hai mươi, con của nhà ngươi trưởng thành ta mới không tới bốn mươi, tự tìm rắc rối cho mình sao? Sau đó lại nói.- Hoặc là chờ chúng ta vừa rời đi, con cái Điền gia các ngươi liền đi nơi thôn trang Điền gia bảo bọn nữ quyến Điền gia lưu lại nơi đó nuôi lớn, hoặc là mấy đứa con này mất rồi, mấy đứa con cháu trong thôn trang Điền gia kia vẫn lưu lại hương khói cho Điền gia các ngươi phải không?
Điền Trúc chợt ngẩng đầu, cực kỳ hoảng sợ nhìn Triệu Tiến giống như nhìn quỷ thần. Liếc nhìn mấy lần thân thể đã bắt đầu trở nên run rẩy, lần này gã thật sự sợ rồi. Điền Long thì lại lệ rơi đầy mặt, một câu cũng không nói ra lời, toàn trường cực kỳ áp lực. Điền Trúc cứ kinh ngạc như vậy một hồi mới tỉnh táo trở lại, vừa ở bên đó không ngừng cúi đầu vừa không ngừng nói trong miệng.- Tiến gia từ bi! Tiến gia tha mạng!
Triệu Tiến cười hỏi một câu.- Nghi Châu cũng là một nơi của Sơn Đông, ngươi bằng vào cái gì cảm thấy những gì mình đã làm lừa được trời, lấp được biển hả? Sau đó xoay người về hướng Mã Xung Hạo và Cát Hương nói.
- Người này lòng dạ không ít, gã từng bước nói với chúng ta. Trước hết là tính mạng của mình, sau đó tính mạng cả nhà, kế đó nữa là tính mạng người lớn. Rõ ràng rành trong tay không có tiền vốn lại giống như những thứ đó đều là vốn đánh bạc của gã. Từng lần hạ tiền cược xuống chiếu bài mỗi lần lui một bước, ngược lại giống như để cho chúng ta chiếm lợi thế.