Nhưng bọn họ cũng không có nghĩ tới, binh mã Từ Châu làm có lớp lang như thế, vào lúc này trên đường phố đã yên ắng, chỉ nhìn thấy từng đại đội lưu dân loạn quân Văn Hương Giáo cúi đầu ủ rũ theo giám thị đi ra ngoài. Ngoài thành Triệu Tự Doanh đã dựng sẵn doanh trại thu nạp, những người này đều xem như là chiến lợi phẩm.
Có du côn vô lại bản thành nhân lúc cháy nhà đi hôi của đều bị đội nhân mã Từ Châu giết cái sạch trơn. Càng khiến cho già trẻ Tế Ninh thán phục chính là, binh mã Từ Châu này đúng thật là làm được quân kỷ nghiêm minh, không mảy may tơ hào của dân, ngoại trừ quét sạch lưu tặc quân địch, không có ai tự tiện xông vào nhà dân, không có ai bắt hiếp cướp của cải. Đây chính là ngay cả quan quân cũng làm không được. Bọn họ được khen ngợi cao thượng lại không ngờ rằng bởi vì liên trưởng, đội trưởng các cấp cùng với gia đinh Nội Vệ theo dõi cực nghiêm, ai tay chân không sạch sẽ, ai làm trái với khuôn phép, sau khi xong việc chính là có trừng phạt nghiêm khắc, chính là nghiêm trị, mới có quân kỷ nghiêm minh, tuân thủ khuôn phép như vậy.
Khiến cho già trẻ Tế Ninh cảm phục kinh ngạc không chỉ là quân kỷ này, còn có cử động thần tốc này. Vốn tưởng rằng binh mã Từ Châu từ mặt nam vào thành loạn quân lưu dân tất nhiên sẽ có người từ mấy chỗ khác chạy trốn, chưa từng nghĩ đại đội vào thành, đội nhân mã lập tức khống chế mấy chố hiểm yếu khác, lại có người quét sạch tường thành, sau đó càn quét ở trên đường phố. Nhiều lưu dân loạn quân Văn Hương Giáo như vậy đều thành cá trong chậu, để mặc bị làm thịt.
Thực lực như vậy, mạnh mẽ như vậy, khiến người ta nghĩ ngợi rất nhiều, khiến người ta biết nên làm thế nào. Từ trước nghe nói qua rất nhiều chuyện của Triệu Tự Doanh Từ Châu, biết bọn họ từng đánh bại quan quân, dẹp yên lưu tặc. Nhưng đó đều là tai nghe vô căn cứ, nghe được cũng không chút nào tin tưởng, cảm thấy quá mức kinh ngạc, không hợp lẽ thường, hôm nay tận mắt nhìn thấy mới biết được quả thật là mạnh như thế, không khéo còn lớn mạnh hơn trong tưởng tượng. Trước mặt to lớn, dũng mãnh như thế mọi người tất nhiên hiểu được chọn bên nào bỏ bên nào.
Thành Tế Ninh này coi như khôi phục rồi, mọi người cuối cùng không cần bị những yêu nghiệt tà giáo điên cuồng phát rồ kia ức hiếp. Nhưng một đám người Trần Vinh Khải lại không nói được vui vẻ ra mặt gì, Triệu Tiến cũng không giấu giếm bọn họ, nói là sau khi dẹp yên Tế Ninh sẽ mau chóng rời khỏi, nguyên nhân mọi người đoán được. Đại đội quan quân sắp tới rồi, những đoàn luyện hương dũng Từ Châu này cũng phải né tránh, hoặc là nói tất cả mọi người trên mặt đều được vui vẻ.
Nhưng Triệu Tự Doanh vừa đi như vậy, cũng lưu lại rất nhiều phiền phức. Nói chẳng hạn như đại đội nhân mã Văn Hương Giáo hôm nay hoặc chết hoặc hàng, toàn bộ sụp đổ, nhưng cũng có rất nhiều loạn quân dư nghiệt của Văn Hương Giáo ẩn nấu trong thành. Binh mã Từ Châu còn đây, bọn chúng khẳng định không dám làm bậy, nhưng Triệu Tự Doanh vừa đi bằng vào lũ đoàn luyện tư binh trong thành đó sao mà khống chế nổi cục diện.
- Trong vòng hai ngày, ta sẽ quét sạch Tế Ninh. Tiến gia trẻ tuổi nọ hứa hẹn như vậy, mọi người ngoài mặt cảm kích tạ ơn, nhưng trong lòng làm sao dám tin, thành trì to như vậy, binh mã ngươi còn không quá vạn, sao quét sạch lần lượt từng nhà từng hộ được.
Tát cả ngoài mặt nịnh hót, âm thầm lại đưa tin, nói là gom ra một món lương tiền để lưu lại Triệu Tự Doanh, đợi sau khi quan quân tới lại đi, dù sao có các bậc lão làng của bổn thành chu toàn, thế nào cũng phải lưu lại mấy phần tình cảm. Trọng trách ra mặt thỉnh cầu thì rơi tới trên mình Trần Vinh Khải.
Song Bả tổng tào vận Trần Vinh Khải tìm không thấy cơ hội để nói, bởi vì những người trẻ tuổi Từ Châu đó làm việc quả thật chiêng trống rùm beng, không lưu lại một chút nhàn rỗi. Chiến đấu các nơi trong thành mới chấm dứt, bọn tù binh vừa mới nhốt vào doanh trại, đã hạ lệnh, đòi hỏi Lại mục, Bổ khoái, sai dịch nha môn tri châu cùng với bạch dịch các lộ khong ở trong biên chế đều phải tới tụ tập ở nha môn. Kế đó còn thông qua chỗ Trần Vinh Khải tung ra tin tức, người trong giang hồ chợ búa cũng phải sang báo tên, đồng thời lệnh cho đám người Trần Vinh Khải giao ra tư binh, gia đinh trong tay do Triệu Tự Doanh chỉ huy.
Giao sức mạnh trong tay ra không có gì, sau khi nhìn thấy uy thế của Triệu Tự Doanh, những người trong tay đó khác biệt, không trông cậy vào được, mọi người đều liên thủ. Chỉ là không ngờ được hai đạo mệnh lệnh của Triệu Tiến kia vô cùng nghiêm khắc, Lại mục sai dịch, người trong giang hồ chợ búa, trước nửa đêm không tới báo tên, hết thảy xem như thông đồng với phản loạn, giặc cướp, giết không cần hỏi.
Đây rốt cuộc muốn làm cái gì, tất cả mọi người nghĩ mãi không rõ, tuy nhiên trong mệnh lệnh của Triệu Tiến lộ ra sát khí lại khiến cho mọi người run sợ, cuống quýt giúp truyền đi rải ra khắp nơi. Triệu Tự Doanh còn dùng xe ngựa chở người, bên trên gõ chiêng hô hoán, chính là muốn ban bố tin tức này ra ngoài.
Lớn mạnh của Triệu Tự Doanh không chỉ là bọn thân sĩ cường hào Tế Ninh như Trần Vinh Khải nhìn thấy, những Lại mục, sai dịch ẩn núp trong nhà kia và người giang hồ chợ bứa mò được lợi lộc kia cũng đều nhìn được rõ ràng. Mặc dù không biết Triệu Tự Doanh muốn làm cái gì, những trong lòng không làm gì xấu đều vội vàng sang báo tên, nói rõ mình trú ở nơi nào trong thành cùng với các loại tin tức.
Bốn nơi cổng thành Tế Ninh chỉ mở cổng nam, hiện giờ chỉ có tù binh không ngừng bị áp giải khỏi thành, cùng với những tù binh mấy ngày trước đó vào thành thu dọn xác chết chở ra ngoài hỏa thiêu. Hai phần ba đội nhân mã rải ở bên ngoài chạy xung quanh, đoàn thứ nhất dùng để trấn thủ doanh trại tù binh. Trên Vận Hà lúc này đã vô cùng bận rộn, từng con thuyền tới đi, dỡ xuống các loại đồ đạc. Trên tào thuyền còn có các loại chưởng quầy, tiểu nhị, quản sự của Vân Sơn Hành, các lộ đoàn luyện xuất thân ngoài Sơn Đông đều tới đây. Bọn họ phải chia tách bọn tù binh trên ngàn vạn đó mang đi, còn phải cắm rễ mở điếm trong thành Tế Ninh này.
Màn đêm buông xuống, Triệu Tiến khước từ tiệc mời của nhà giàu trong thành. Mặc kệ ai cũng biết sau khi đi sang, trừ món ăn trân quý còn có thiếu nữ kiều diễm tuyệt sắc, nhưng Triệu Tiến không có đếm xỉa tới mời mọc này, bữa tối của hắn vẫn là cùng ăn với bọn gia đinh, chỉ có điều thêm chút thịt cá bọn người giàu có trong thành đưa tới. Buổi tối cùng với đội nhân mã, liên đội hỏa khí hạ trại tá túc ngoài nha môn tri châu, đồng thời bắt bọn dân tráng do thân sĩ cường hào Tế Ninh tụ tập thay lượt gác đêm.
Phong phạm mộc mạc bậc này khiến bọn người giàu có đã quen thói xa hoa trong thành Tế Ninh cảm thán, khiến người chân chính thông minh như có điều suy ngẫm. Đồng thời, Triệu Tiến bảo đoàn luyện dân tráng trong thành trú đóng, an bài này hiển hiện ra tin cậy khiến mọi người đều mở lòng mở dạ. Triệu Tự Doanh quá mạnh quá uy phong, thật sự khiến mọi người kinh hồn khiếp vía, chỉ sợ đột nhiên trở mặt động thủ, vậy mọi người chỉ còn nước để mặt bị làm thịt.
Lấy nha môn tri châu làm tâm, đội Thân Vệ, đoàn thứ hai, đại đội thứ nhất, đại đội thứ tư chia ra hạ trại trú đóng bốn hướng thành Tế Ninh, nghiêm cấm đi lại ban đêm, đội nhân mã bộ tốt tuần tra đường phố, gặp phải người đi loanh quanh giết không cần hỏi.
Những chỉ bảo này đều là lý lẽ hiển nhiên, tất cả mọi người đều nghe theo, chỉ có điều những Lại mục, sai dịch, người trong giang hồ, tư binh gia đinh các nhà vân vân tới báo tên, lại không hiểu ra sao cả. Sau khi sang đăng tên vào sổ, lại không bảo về nhà qua đêm, mặc dù cũng có đồ ăn cung ứng, thái độ cũng coi như hòa khí, nhưng đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Ngày hôm sau trời mới vừa tờ mờ sáng, cổng thành xung quanh đều đã đóng chặt, Triệu Tự Doanh khắp nơi đều bắt đầu nhóm lửa thổi cơm, sau đó các đoàn các đội trú đóng ở chỗ bốn phía thành trì sang lãnh người. Nhà ở nơi nào, thường làm việc ở nơi nào, thường sống ở nơi nào, hơp với một hoặc mấy điều kiện thì đi theo sang. Cứ như thế từng đội lãnh người đi. Tiếp đó gia đinh cưỡi ngựa bắt đầu phi nhanh khắp thành, ban bố mệnh lệnh, tất cả mọi người không được rời khỏi cửa nhà, bằng không chiếu theo mạo phạm lệnh nghiêm cấm đi lại xử trí.
Thân sĩ cường hào Trần Vinh Khải trong thành Tế Ninh cũng biết tin tức này, bọn họ không hiểu rõ muốn làm cái gì, khó tránh khỏi sẽ có người đoán mò Triệu Tiến và binh mã Từ Châu muốn bắt đầu cướp sạch hết cả thành, tâm hoảng ý loạn thấp thỏm lo âu. Nhưng lại chẳng còn cách nào. Cũng có người âm thầm nghiến răng nảy sinh lòng ác độc, thế thời này quan phủ trông cậy không được, đợi lần kiếp nạn này qua đi, mình phải đi dựng lên thôn trang lớn, nuôi hẳn mấy trăm trai tráng, tới lúc đó cũng trở nên uy phong.
Triệu Tự Doanh khắp nơi cũng bắt đầu làm việc, các điểm đầu đường xá trong thành đều có tiểu đội mấy chục trường mâu và súng hỏa mai trộn lẫn, mấy chỗ điểm yếu giao tụ, còn có hỏa pháo để sẵn, gia đinh cưỡi ngựa nhanh nhẹn chạy đi chạy lại toàn thành, chỗ nóc nhà cao cũng có người giương cung lắp tên đứng ngắm. Sau đó gia đinh khác chiếu theo một đội mười người rải ra, theo dẫn đầu của những Lại mục quan sai, bọn người giang hồ cùng với tôi tớ nô bộc trong thành Tế Ninh, bắt đầu tới từng nhà lục soát, bất kể một chỗ nào cũng không buông tha.
Lục soát này vô cùng kỹ càng, mỗi gian phòng ốc đều phải xem tra, người cả nhà chỉ có nữ quyến không cần xuất đầu lộ diện, người già, nam đinh và trẻ con đều phải lên phố, phải có gần ba nhà nhận mặt xác nhận lẫn nhau. Nếu như có người lạ mặt không nói rõ lai lịch phải lập tức bắt lại. Đóng cửa không mở tất nhiên hiềm nghi rất lớn, thường thường sẽ triệu tập mấy đội xông mở lục soát.