- Không chỉ có vậy, những kẻ đó từng tên huênh hoang, kiêu căng. Nhưng những người Triệu gia đó thật là ngột ngạt. Ở trên chiến trường vẫn phải dùng đồ nặng nề như, sao chịu nổi, sao nhẫn nhịn nổi.
- Ta nghe người dưới trướng bọn chúng thét bảo. Nói đây chính là gia đinh của Triệu gia hắn. Thật là trò cười, một tên côn đồ thôn quê lại cũng biết cái gì là gia đinh.
- Về sau lời lẽ như vậy ngươi cần nói ít đi. Cái gì gọi là côn đồ, ngày sau mười mấy người nhà chúng ta sẽ phải nương tựa người ta ăn cơm. Lại nói, trò cười gì, tính cả đội nhân mã, bộ tốt đấy chính là hơn sáu trăm gia đinh. Đặt ở Liêu Trấn chúng ta, chức Tham tướng chạy cũng không thoát khỏi tay, Phó tổng binh cũng phải cân nhắc đấy.
Đợi sau khi thật sự vào ranh giới Từ Châu, điệu bộ người Lý gia không chỉ có dùng kinh ngạc để hình dung. Từ cửa sông Thanh Giang bắc tiến suốt đường trải qua ba huyện Thanh Hà, Tứ Dương và Túc Thiên, ba nơi này thuộc vào loại không nương tựa vào Từ Châu và cửa sông Thanh Giang cũng chưa từng có được chỗ tốt gì của Triệu Tự Doanh, không có khác biệt với huyện thành ở khắp nơi của Đại Minh, so với cửa sông Thanh Giang phồn hoa đô hội, giàu có đều có vẻ khốn cùng khó khăn. Lúc bọn họ nghĩ tới, Từ Châu này khẳng định cũng phải có dáng vẻ không sai biệt lắm.
Mấy vị nam đinh còn tốt, bọn nữ quyến đều phải mặt nhăn mày nhó, con trẻ không hiểu chuyện khóc la đòi đi về. Đợi tới gần Từ Châu, chuẩn xác mà nói là lúc tiến vào mặt đất Bi Châu, hết thảy mọi thứ đã khác. Mặt đường bằng phẳng rộng rãi, ruộng đất ngay hang thẳng tắp, khí sắc của bọn bá tánh cũng không tệ, một vùng cảnh tượng vui sướng ngập tràn ánh sáng.
Bọn họ suốt một đường xuôi nam đều phải ngồi thuyền đi trên Vận Hà, tất nhiên không nhìn thấy cảnh tượng đất liền như thế nào, nhất là trước đó cảm thấy nơi này nghèo khổ, bây giờ nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn khác biệt, kinh ngạc càng sâu đậm.
Đợi lúc nhìn thấy Hà Gia Trang, điệu bộ của từng người của Lý gia đều khiếp sợ. Ai mà ngờ được nơi như thế sẽ có một chỗ sạch sẽ phồn hoa đông đúc bậc này quả thật là khó bề tưởng nổi. Ở nơi này chưa chắc thua kém bao nhiêu với cửa sông Thanh Giang kia. Bọn nữ quyến vui vẻ ra mặt, bọn con cái vui cười hớn hở.
Mấy nam đinh của Lý gia kia thì nhìn thấy thứ đồ khác. Năm đó Lý Thành Lương tại sao nuôi được gần vạn gia đinh, điều dựa vào chính là trong tay có ngân lượng, có thuật làm ăn sinh sôi. Không nhắc tới lương thảo cả Liêu Trấn tầng tầng thu gom lại, thuế muối, thuế trà và thuế lương cả Liêu Trấn đều bị Lý Thành Lương nắm hết. Đây mới có được nhiều ngân lượng nuôi ra tinh nhuệ.
Lúc vừa mới gặp mặt Triệu Tiến, nhìn thấy đối phương là người đồng trang lứa thậm chí còn phải hơi nhỏ hơn bản thân mình, khó tránh khỏi có một chút thất vọng và khinh thường. Ai ngờ được trong tay hắn có tinh nhuệ như vậy, càng không ngờ tới bất tình lình nảy ra cục diện như vậy. Người Lý gia loáng thoáng biết được lề lối này tất nhiên biết được tiền đồ mai sau như thế nào.
Sau khi tới Hà Gia Trang, Triệu Tiến cực kỳ phức tạp gọi mấy nam đinh Lý gia sang trò chuyện một lần. Vốn chính là ủy thác của Lý Tử Du chuyện tiền bạc không cần lo lắng, an bài trạch viện ở nơi đó cũng đơn giản, tiện lợi. Huống chi Lý Tử Du an bài bọn họ sang cũng có ý chăm lo phân hiệu Thừa Bắc Hiệu ở Từ Châu. Việc lặt vặt này cũng không cần bận tâm, Triệu Tiến cũng sẽ không đích thân đi chiêu mộ an bài, cho nên gọi tới, là muốn dò hỏi tình hình ở Liên Trấn.
- Muốn nói Thát tử Nữ Chân kia lợi hại thế nào, thật sự không so được với gì cả. Bên ngoài truyền cái gì cung mã vô song, đó đều là to mồm. Người Mông Cổ biết cưỡi ngựa bắn cung, ngựa của người Nữ Chân cũng không ít. Nhưng phần đông đều bộ chiến, xạ thuật cũng rất đỗi bình thường, cung cũng bắn không xa. Chẳng qua là mũi tên to nặng, bắn xuyên được cả khôi giáp. Chỉ cần bị bắn trúng thì phải có vết thương lớn, vừa chảy máu đã rất khó cầm lại, không cách nào lại đánh nhau liều mạng so võ nghệ nữa. Tại hạ một mình đánh hai ba tên Thát tử, cho dù lên ngựa cũng không thua kém. Nhưng kẻ như tại hạ, trong Liêu Trấn lấy ra mươi người không có một. So sánh kém hơn một chút nữa, trong mười người vẫn không moi ra được một. Khai chiến với Thát tử Nữ Châu, chúng ta lập tức lấy ra mấy vạn người, gom ra ba ngàn người có khả năng đánh giết đã không tệ rồi. Giặc Thát lấy ra một vạn người, nhưng trong một vạn người này có tám ngàn đều là loại thua kém tại hạ một chút. Đây sao mà đánh thắng được...
- Huống chi gia đinh, gia tướng này đều là tiền vốn, chết nhiều rồi vinh hoa phú quý kia cũng mất sạch, ai cũng không nỡ bỏ được. Nhưng bên chỗ Nữ Chân quân pháp nghiêm khắc, vừa đánh nhau đã quên hết cả sống chết. Cho nên trước khi khai chiến tính toán số người chúng ta mấy vạn là số lượng gấp quân địch mấy lần. Thật nếu khai chiến lại giống như số lượng quân địch gấp mấy lần chúng ta. Cái gì mấy ngàn, mấy vạn người đều là làm cho có thanh thế cường tráng, có chỗ lợi ích gì.
Mấy vị nam đinh Lý gia đối với tình hình chiến trường Liêu Đông nói đạo lý rất rõ ràng, bọn họ cũng nói thật sự rất dụng tâm. Theo bọn họ trông thấy, Triệu Tiến sở dĩ muốn dò hỏi, thật sự là đang khảo hạch có khả năng muốn chiêu nạp bọn họ.
Lúc trước tự cho là võ tướng được sắc phong, khinh thường côn đồ Từ Châu bậc này. Nhưng điều trông thấy dọc theo đường đi tới nơi này lại cảm giác đây là nơi chốn sống yên thân lập nghiệp. Bọn họ từ nhỏ chăm chỉ luyện tập cung mã võ nghệ, tất nhiên không bằng lòng trông tiệm làm việc chỗ thân thích cứ tầm thường cả đời như vậy, lại nói tuổi tác cũng không lớn, chính là lúc có dã tâm và nhiệt huyết.
Không ngờ rằng Triệu Tiến chỉ trò chuyện với bọn họ, sau đó dặn dò mấy câu nói là có chuyện khó khăn gì hãy tìm tới hắn giải quyết, không còn nói lời nào khác nữa, đây thật khiến bọn họ mù mờ rồi.
Trú lại mấy ngày ở Hà Gia Trang, từ chỗ quản sự Thừa Bắc Hiệu biết chuyện của Triệu Tự Doanh càng nhiều hơn. Ngay khi nghe thấy trong tay Triệu TIến có gần sáu ngàn gia đinh, một đám người Lý gia trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì mới tốt.
- Có sáu ngàn gia đinh. Không càn nói là Tổng binh một trấn, cho dù cái ghế như Lý đại soái cũng không lo.
- Làm sao có khả năng có sáu ngàn gia đinh. Liêu Trấn chúng ta bao lớn, Từ Châu này bao lớn, sao dưỡng ra được nhiều người như vậy. Ta xem, cũng chỉ là hơn sáu trăm người kia mới được gọi là gia đinh số còn lại đều là lừa gạt người ta.
- Có được con số hơn sáu trăm cũng không tệ rồi.
Hôm thứ ba Triệu Tiến về tới Từ Châu nhận được tin khẩn bên phía Tùng Giang truyền tới, Từ Hậu Sinh đã xuống thuyền ở phủ Tùng Giang, không chỉ mua được đại pháo còn từ bên đó mang về thợ thầy người Phiên hiểu được cách đúc pháo, sau khi sửa soạn nghỉ ngơi ngắn ngủi sẽ tức khắc lên đường trở về.
Vốn ban đầu Triệu Tiến không có kỳ vọng quá lớn với lần xuất hành này của Từ Hậu Sinh, lại không ngờ rằng có kết cuộc tốt như vậy. Đây quả thật là niềm vui ngoài ý muốn. Hơn nữa còn khiến Triệu Tiến thở phào nhẹ nhõm. Chớ nhìn chuyện Từ Hậu Sinh đi phía nam tìm kiếm thợ rèn đúc pháo là việc Từ Trân Trân ủng hộ, nhưng sau khi Từ Hậu Sinh rời khỏi, Từ Trân Trân cả ngày đều không nhịn nổi nhắc đi nhắc lại, lo lắng bồn chồn, còn an bài người ở luôn chỗ Tùng Giang dò hỏi tin tức. Hiện giờ xác nhận đã trở về, chính là khiến nàng thoải mái.