Trước các đoàn đội, súng hỏa mai vẫn đang bắn ra năm lượt. Sau khi bắn ra lượt thứ năm, loạn quân Văn Hương Giáo vẫn chưa có vọt tới trước mặt, vẫn còn ung dung nhét thuốc nhồi đạn bắn ra một lượt nữa, song mệnh lệnh Triệu Tiến truyền ra, gia đinh súng hỏa mai cầm lấy súng hỏa mai chạy về phía sau. Chính vào thời khắc này, cờ hiệu lắc lư, tiếng kèn sắc nhọn vang lên, tiếng trống điểm bước lần lượt vang lên, đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai, đội Thân Vệ, đại đội thứ nhất, đại đội thứ tư vẫn luôn nghiêm chỉnh chờ đợi chợt rùng rùng chuyển mình lập tức cất bước về phía trước, nhằm hướng loạn quân Văn Hương Giáo thanh thế to lớn trước mặt ép bức sang.
Lúc này cũng có nghĩa dũng Từ Châu chưa có xông tới đằng trước mà bị phái đi bảo hộ xe ngựa quân nhu ở đằng sau. Huynh đệ Lý gia vẫn luôn có dã tâm bừng bừng chính là an bài ở nơi này, bọn họ vốn tưởng rằng cung mã bản thân mình xuất chúng lại là đích thân xin đầu nhập, Triệu Tiến kia khẳng định sẽ trọng dụng, chưa từng nghĩ chỉ là bố trí ổn thỏa giống như người khác, lòng dạ tất nhiên bất bình.
Sau khi tới được dưới thành Tế Ninh, thấy được thanh thế đột nhiên phát ra trong thành Tế Ninh. Lúc hiển lộ ra thực lực, huynh đệ Lý gia nhìn nhau biến sắc hoảng sợ, nghĩ thầm rằng lần đặt cuộc này tới nhầm rồi, vốn cho rằng tiền đồ vô lượng có được giàu có, lại không ngờ rằng phải chôn vùi tại dưới thành Tế Ninh này. Còn người Sư gia vừa mới chạy trở về thì lại ngấm ngầm cầm ra binh khí, sửa soạn liều mạng chém giết với lưu dân Văn Hương Giáo.
Chẳng ai ngờ rằng hỏa pháo Triệu Tự Doanh uy lực sẽ lớn như thế, nhìn thế công Văn Hương Giáo như sóng lớn mãnh liệt ở trong tiếng sấm chớp rền vang liên tục bắn phá bị đánh vỡ vụn, huynh đệ Lý gia và mấy người Sư gia đều nhìn hoa cả mắt thần trí ngốc trệ, tâm tình sôi trào, dứt khoát chuyển dời chất đống hàng hóa ở trên mấy chiếc xe ngựa, đứng ở nơi đó lên cao nhìn xa. Trên chiến trận một vùng địa thế bằng phẳng, hai bên địch ta vẫn chỉ có mấy người bọn họ đứng ở nơi cao nhất nhìn xem được toàn bộ cục diện.
Người Sư gia nhìn không ra cái gì, nhưng huynh đệ Lý gia lại nhìn ra được tốt xấu, hỏa khí bên chỗ Liêu Trấn quả thật không ít, rất nhiều chỗ trên đầu thành có cái gọi là hồng y đại pháo, cũng chính là vũ khí lợi hại "một phái thổi nát mười dặm, giết địch ngàn vạn" gì đó. Uy lực đó tuy rằng không nhỏ, nhưng uy lực phải bắn trúng mới hiển hiện ra rõ ràng. Nếu như người xông qua khỏi phương viên hỏa pháo oanh tạc, hỏa pháo này cũng liền không còn chỗ dùng tới nữa. Muốn bắn xa hơn một chút, cũng đào hầm đệm đất, muốn biến chuyển phương hướng hỏa pháo, thì phải dùng sức súc vật kéo, sau đó còn phải tiêu tốn sức lực lớn gia cố ụ súng lần nữa, đều là vô cùng rắc rối. Hơn nữa không có hiệu dụng gì, bởi vì ngươi dịch chuyển hỏa pháo đồng bọn bắn không chính xác, có đôi lúc còn bởi vì dịch chuyển, xê xích dẫn tới hỏa pháo xảy ra chuyện không may, thêm thuốc bắn ra còn sẽ nổ nòng.
Về phần kéo đẩy hỏa pháo ra khỏi thành chiến đấu trên đất bằng này vậy thì không cần nói tới. Hỏa pháo này chỉ được cố định trên thùng gỗ chứa đầy bùn đất. Cũng chưa nói tới nhắm chuẩn gì, pháo thứ nhất bắn ra có lẽ có sát thương, pháo thứ hai người khác chỉ cần tránh né ra khỏi chỗ cố định kia, vậy thì không còn cách nào nữa rồi.
Ban đầu nhìn thấy hỏa pháo Triệu Tự Doanh, bọn họ còn lấy thái độ người trong nghề thầm thì.- Đây chính là côn đồ thôn quê không có kiến văn, hỏa pháo này nhìn uy phong hữu dụng lại không lớn.
Đợi tới khi vừa nổ súng, huynh đệ Lý gia mới trợn mắt há hốc mồm, hỏa pháo Triệu Tự Doanh không ngờ là dùng như thế. Thoạt nhìn thì không khác biệt gì với súng hỏa mai kia, nổ súng thông suốt, hơn nữa điều chỉnh tầm bắn và biến đổi phương hướng đều rất dễ dàng. Bọn họ đứng ở chỗ cao, trợn trừng mắt nhìn đại đội loạn quân Văn Hương Giáo thanh thế to lớn cứ như vậy bị hỏa pháo phá nát rồi.
Lý Sâm thì tháo nói.- Đây quả thật là không dùng chúng ta làm cái gì. Mấy người huynh đệ Lý gia đều nhìn nhau không nói gì. Vốn cho rằng mình một thân bản lĩnh bán cho kẻ hiểu biết hàng hóa. Nhưng hiện giờ bản lĩnh này của mình ở trong Triệu Tự Doanh thật sự bán không ra được bao nhiêu tiền.
Lý Tung thanh âm buồn bực nói.- Thế nào cũng phải đầu nhập vào đi làm gia đinh. Hiện giờ vẫn chỉ là nghĩa dũng Từ Châu, chúng ta không được chậm trễ nữa. Giọng nói y không thấp, người Sư gia bên cạnh nghe thấy cũng liên tục gật đầu.
Lại có người nói.- Một trận chiến này khẳng định là thắng rồi, cũng không biết có bắt lấy được thủ lĩnh phản loạn hay không? Hiện giờ bụi đất đã giơ thẳng lên trời, che đậy tầm mắt, trên chiến trường xem không cách nào rõ ràng.
Có người nói chuyện.- Lưu tặc mới có mấy thớt ngựa, Triệu Tự Doanh chúng ta có bao nhiêu. Vùng đất địa thế bằng phẳng này chỉ xem chạy được trở về thành hay không nữa.
Hai cánh trái phải loạn quân Văn Hương Giáo đã vượt qua đại đội Triệu Tự Doanh, đã chạy tới hậu đội trận hình Triệu Tự Doanh, trong doanh trại tạm thời do xe ngựa quân nhu vây thành, cũng nhìn thấy được loạn quân xuất hiện. Huynh đệ Lý gia và người Sư gia cùng với đoàn luyện và nghĩa dũng khác tức khắc trở nên căng thẳng, vội vàng cầm lên binh khí sắp sửa chiến đầu chém giết. Hiện giờ trên chiến trường to như thế đã vô cùng hỗn loạn, chỉ là tự kẻ nào kẻ ấy làm rồi. Huynh đệ Lý gia thậm chí còn có chút hớn hở, cuối cùng cũng tới cơ hội lập công, chém rụng mấy thủ cấp, tới lúc đó cũng lộ rõ võ dũng nhà mình. Chưa từng nghĩ bọn họ nghiêm trận chờ đợi, những sĩ tốt loạn quân Văn Hương Giáo xông tới kia vốn dĩ không có xông lại tấn công, bọn chúng vứt bỏ binh khí trong tay, đầu cũng không quay lại chạy như điên. Tới lúc này, một đám người thủ vệ xe ngựa đồ quân nhu mới hiểu được, loạn quân Văn Hương Giáo xung phong tấn công điên cuồng bậc này, vốn dĩ đã không phải muốn quyết thắng bại mà là chạy trốn để giữ mạng, tới bây giờ đại cục đã định rồi.
Sau khi đội nhân mã Triệu Tự Doanh do Triệu Tiến dẫn dắt xông vào, trận hình lưu dân đã hoàn toàn vỡ vụn rồi, loạn quân đã không nói tới trận hình hàng ngũ gì, ở trước mặt áp bức của đội nhân mã, ai nấy đều chạy loạn, mỗi người đều phải trốn thật xa một chút. Ngàn người cưỡi ngựa bày trận hàng ngang, đây là độ rộng bao lớn, hàng ngũ cả loạn quân Văn Hương Giáo đều bị bọn họ quấy nát, hoàn toàn đánh tan.
Mà theo cục diện như vậy, trên binh khí rất nhiều gia đinh cưỡi ngựa còn chưa có dính máu, đội hình đội nhân mã trước sau vẫn giữ gìn không loạn, giống như một bức tường chắn ngang không ngừng áp bức sang, tận sức quấy phá loạn quân Văn Hương Giáo. Đám ô hợp bậc này chỉ cần không có đội ngũ trận hình vậy thì không đáng một xu, ở trước mặt Triệu Tự Doanh, đó chính là giống như heo dê đợi làm thịt.- Tiến lên, tiến lên, phá vỡ đội trước mặt kia, Văn Hương Giáo phải tan vỡ. Đội nhân mã Triệu Tự Doanh xông tới đủ sâu nhìn thấy loạn quân nơi khác có một số đội ngũ khác biệt.
Các nơi khác đều đang điên cuồng chạy loạn, tránh né giữ mạng khỏi truy đuổi của đội nhân mã Triệu Tự Doanh, còn trong đại trận loạn quân Văn Hương Giáo cách đó không xa, lại có một chỗ đội ngũ vẫn đang giữ vững, bên đó nhát thấy chính là mấy chục người cưỡi ngựa. Loạn quân Văn Hương Giáo thanh thế to lớn, nhưng tất cả đều là bộ tốt, kỵ binh cực kỳ ít thấy, ngay từ lúc bắt đầu đối trận, bụi đất giơ thẳng lên trời, tiền trận tuy rằng nhìn được rõ ràng, nhưng giữa trận lại nhìn không thấy rồi, càng không cần nói mấy chục người cưỡi ngựa phục sức mới tinh, so với bá tánh lưu dân áo thủng mục nát xung quanh đều chỉnh chu quá bắt mắt.
Bao quanh mấy chục người cưỡi ngựa này chính là hơn ngàn nhân mã, người ở trên ngựa nhìn sang cũng cảm thấy được một đội này khác biệt với các nơi khác. Phục sức của họ chỉnh tề, binh khí cũng đều là trường mâu quan quân chế tạo, hơn nữa đội hình tới bây giờ còn chưa có tán loạn. Nhìn thấy được bá tánh lưu dân tán loạn không ngừng xông tới hơn ngàn nhân mã này nhưng vẫn luôn không có cách nào lay động, thậm chí ở xung quanh hơn ngàn nhân mã này còn không ngừng thu nạp bộ tốt loạn quân chạy loạn. Hiện giờ lẻ tẻ cũng có dáng vẻ hơn hai ngàn người. Tuy nhiên suy nghĩ kỹ càng một chút liền phán đoán ra được, mấy ngàn người bị thu nạp này phần lớn đều là cái gọi "thần quân hộ giáo" kia. Cũng chỉ có người quân đội từng trải qua phép huấn luyện này mới trong lúc tan tác như thế này gắng gượng giữ gìn thứ tự lớp lang.
Để cho bọn chúng thu nạp tiếp như thế, tới cuối cùng tuy rằng chưa chắc xoay chuyển được bại cuộc, nhưng lại thu nhặt được binh mã cốt cán căn cơ nhất, chưa chắc không có khả năng phản công. Chân chính là gia đinh cũ Triệu Tự Doanh cũng đều từng trải qua cảnh tượng y hệt. Năm đó dưới thành Từ Châu, rõ rành rành đã phá hủy đại đội lưu dân, nhưng trong loạn quân, sức mạnh cốt cán của Văn Hương Giáo cứ như vậy xông trở lại, khiến Triệu Tự Doanh suýt chút nữa tan vỡ.
Song lần này không có khả năng như thế, lần đó Triệu Tự Doanh chỉ có mấy trăm không có kỵ binh, không có hỏa khí, càng không có mấy đoàn mấy đội như núi như biển này. Triệu Tiến ở trên ngựa giơ cao trường mâu, trường mâu của hắn toàn thân màu đỏ chói, ở trên chiến trường nhìn cực kỳ chói mắt. Một tay giơ lên trường mâu vẫy từ trái sang phải, các đội gia đinh cưỡi ngựa đã dần dần thúc giục ngựa chạy nhanh bắt đầu ổn định đội hình. Trường mâu trong tay Triệu Tiến chậm rãi nghiêng đầu mũi về phía trước, các đội gia đinh cưỡi ngựa đã nhìn thấy độ nghiêng của trường mâu bắt đầu khống chế bước chân vật cưỡi.