Tình hình huyện Gia Tường cũng so với những nơi khác cũng chỉ là tốt hơn một chút thôi, chống đỡ không nổi nhiều lưu dân như vậy, huống chi mấy vạn lưu dân dừng chân ở huyện Gia Tường vài ngày, khắp chốn lại có nhiều lưu dân hơn tụ tập đến.
Ở bên trong huyện thành này, không tìm thấy cái gì là báu vật thần quốc Tây Thiên, những nơi nơi không ngừng khích lệ lên, muốn ăn no, muốn sống sót, vậy thì đi tiếp tới Tế Ninh Châu, vậy thì được ăn no, còn được ăn ngon.
Người vào ngay lúc này đây, cái gì là thần quốc, cái gì là Phật Tổ đều bị vứt qua một bên, trong lòng chỉ có mấy ý niệm, một là không bị chết đói, một là muốn ăn, một là muốn sống.
Lúc nghe nói tới Tề Ninh có ăn, được ăn no bụng, không có người nào chần chừ, tất cả mọi người đều nhằm về phía bên kia đi tới, nếu đã đánh phá được huyện thành Gia Tường, như vậy thì Tế Ninh Châu cũng đánh phá được.
Tháng tư năm thứ hai Thiên Khải, khắp chốn Sơn Đông lưu dân nổi dậy như ong, phá thành Gia Tường, Tri huyện Gia Tường tuẫn tiết giữ thành, gần mười vạn lưu dân, Tế Ninh nguy cấp, toàn tỉnh chấn động, cấp báo kinh thành.
- Bây giờ ở Sơn Đông loạn quá lắm, nơi an toàn duy nhất chính là mấy chỗ bên trong thành lớn, có thêm ven sông Vận Hà còn có chút an bình, còn các nơi khác, không phải là loạn dân thì cũng là bọn mã tặc, một mình đi lại thực rất dễ gặp chuyện, lại dễ dàng bị người ta để mắt tới. Tiểu nhân ngồi thuyền đến Tề Ninh, ở bên kia đổi khoái mã, lúc này mới chạy trở về được.
- Đường xá đã bị chặn sao?
- Tiểu nhân không dám nói, tuy nhiên tin tức Tế Ninh Châu bên kia dò la được nói là lưu dân tám chín phần muốn đi Tế Ninh Châu, bốn phương tám hướng đều là đi hướng đông, Vận Hà khẳng định phải bị chặt đứt rồi, nói là kế tiếp cổng thành cũng sẽ không mở ra.
Người bẩm báo tin tức kia bụi đất bám đầy người, thở hồng hộc, sau khi tới Từ Châu còn chưa kịp nghỉ ngơi, đã bị gọi qua hỏi.
Người ở Hà Gia Trang bên này đã tới, Triệu Tiến, Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương cùng Như Huệ đều ở trong phòng, vẻ mặt mỗi người đều nghiêm túc trịnh trọng, Cát Hương ở đó mặt mày nhăn nhó, đè ép thần sắc hưng phấn.
Triệu Tiến hỏi.- Cứ như vậy náo loạn tới chẳng hiểu ra sao cả ư? Động đất lâu như vậy, các nơi vẫn không được an bình sao? Bên ngoài chỉ có những bọn cướp này đang gây rối, sao bất thình lình nảy ra lưu dân?
Tôn Đại Lâm rót chén trà đưa qua, người báo tin kia uống một hơi cạn sạch, lau chùi miệng rồi nói.- Lôi gia bên kia không thả người ra ngoài, tin tức nghe được cũng không nhiều, chỉ biết được là Văn Hương Giáo khẳng định là đang đứng sau lưng xúi giục rồi.
Lời này không có gì đáng giá, mọi người cũng biết Văn Hương Giáo xúi giục, người đưa tin kia lại thêm vào một câu.- Lôi gia nói, một năm này cao thấp Văn Hương Giáo ở trên đất ấy đều ra sức. Lần này nhìn thấy được kết cục, có một số chỗ có lẽ giở trò bịp bợm, nhưng cũng có nhiều chỗ chính là tin tức truyền đi dân chúng liền theo qua, còn có các gia đình giàu có sẵn sàng xuất lương thực cùng trâu ngựa ra, thường thì mấy người trong làng, mấy người trong trấn cũng không bỏ qua. Toàn bộ đều đi về phía Văn Hương Giáo.
Lời người đưa tin nói không nhanh, dọc đường đi này nguy hiểm quá nhiều, vì cầu vẹn toàn, trên mình người đưa tin không mang sách hay thư tín gì, toàn bộ đều ghi nhớ trong đầu.
Vương Triệu Tĩnh vừa lắc đầu vừa thở dài nói.- Sao lại ngu muội thành cái bộ dạng này. Cái gì mà thần quốc Tây Thiên, còn nói bên trên Tây Thiên sẽ được gặp thần tiên, cái này không phải ý là bảo đi chịu chết sao?
Triệu Tiến buồn bực nói một câu.- Nơi đó vốn đã bị thiên tai ép đến không thở nổi, hai lần động đất này đã đè mọi người lún sâu rồi. Nào còn có lo lắng tới thật giả, chỉ cần ai đó cho bọn họ một ý niệm trong đầu thì lập tức đi theo. Huống hồ Văn Hương Giáo bỏ sức lực trồng trọt lâu như vậy.
Trần Thăng không đếm xỉa đến bọn huynh đje cảm thán, chỉ mở miệng nói.- Hắn từ Lâm Thanh Châu bên đó vất vả chạy tới, đoạn đường này đi tám ngày, tin tức này cũng chính là tin của tám ngày trước đấy. Trong tin tức của Lôi Tử, lưu dân đã có hơn mười vạn. Chúng ta đều biết, cứ theo tình cảnh như vậy, con số lưu dân sẽ ồ ạt tăng lên, đến lúc đó chỉ sợ sẽ có hơn hai mươi vạn, cũng có khả năng nhiều hơn nữa. Bọn chúng lần này chẳng lẽ lại muốn đến Từ Châu?
Trong phòng an tĩnh xuống, lúc Triệu Tự Doanh mới gầy dựng, mấy vạn lưu dân bao vây Từ Châu, đây là lần chiến đấu khiến mọi người chấn động lớn nhất. Lưu dân yếu ớt không chịu nổi, nhưng cái chủng loại điên cuồng vô cùng vô tận trên chiến trường kia làm cho người ta đau đầu lo lắng.
Hơn nữa từ lần đó cho tới bây giờ, Văn Hương Giáo Sơn Đông cùng Từ Châu bên này mặc dù bên ngoài không có chém giết, nhưng bên trong vẫn ngầm không nương tay cho nhau, sau khi Triệu Tiến dẫn thiết kỵ tinh nhuệ đến Vận Thành cứu Mộc Thục Lan ra, đã càng làm cho hai bên quyết không đội trời chung với nhau. Lần này Sơn Đông đại loạn, mọi người liền nghĩ đến Từ Châu sẽ thành đích ngắm đầu tiên.
Triệu Tiến trầm mặc chốc lát, sau đó mở miệng nói.- Bây giờ chúng ta đều biết Sơn Đông chia làm ba nơi nổi loạn. Một chỗ là phía bắc Vận Thành, huyện Quan Thành phủ Đông Xương, huyện Thọ Trương huyện Dương Cốc, huyện Đông A, huyện Bình Âm phủ Dương Châu, và Đông Bình Châu, mấy chỗ này cũng nghe phong thanh bắt đầu loạn. Về đại cục là nghe xong tin liền hướng tới Vân Thành đấy. Còn có một chỗ nữa là phía nam huyện Vận Thành, Tào Châu, Tào huyện, huyện Thành Võ, Định Đào, Cự Dã, Kim Hương. Nơi đó gần chúng ta bên này nhất, tin tức tất cả mọi người đã biết, đại đội lưu dân đi hướng của Tế Ninh. Còn một chỗ là phía đông huyện Vận Thành, huyện Ninh Dương, huyện Vấn Thượng, huyện Tân Thái cộng thêm ba phủ phía đông và các châu phủ rải rác phía đông phủ Duyện Châu.
Bản đồ mọi người đã sớm xem qua, Triệu Tiến nói rõ khiến tất cả mọi người đều nhớ sơ qua trong đầu. Lấy Vận Hà làm giới tuyến, các huyện phía tây phủ Duyện Châu cùng phía nam phủ Đông Xương đều đã đại loạn hoàn toàn, còn vùng đất phía đông phủ Duyện Châu cộng thêm ba phủ phía đông thì khởi sự rải rác. Nói đi nói lại vẫn chưa tới hai phủ, nhưng ở vùng Sơn Đông hộ dân đông đúc nhất chính là chỗ phủ Duyện Châu cùng phủ Đông Xương này. Hai nơi này đã đại loạn lại đang ở hai bên mạch máu của tào vận. Cái này chẳng khác gì là chấn động toàn tỉnh Sơn Đông, chỉ sợ muốn rung chuyển cả thiên hạ.
Triệu Tiến trầm giọng nói.- Nếu như nhằm vào chúng ta. Bây giờ Kim Hương, Ngư Đài cùng Đơn huyện đều là địa bàn của chúng ta. Bọn chúng phải xúi giục lưu dân nhào đến, sau đó dựa vào Vận Hà xuôi nam, giống như đường lưu dân lần trước đi đến Từ Châu. Ba huyện Sơn Đông ở phía bờ nam, bọn chúng sẽ từ bắc đến nam, khuấy động một luồng sóng lưu dân ập tới, như vậy chính là cách hữu hiệu nhất.
Ở trong phòng lại an tĩnh, đã từng trải qua cảnh lưu dân vây thành nên mọi người cũng nghĩ ra được Triệu Tiến rốt cục là đang kể lại cảnh tượng gì. Một luồng sóng lưu dân từ bắc hướng nam ập tới, phía sau đuổi lấy phía trước, phía trước đập phá hết thảy những lũy trại, thôn trang, cuốn theo trăm ngàn dân chúng nơi đấy thành lưu dân, nếu như gặp trở ngại gì, hoặc là đi đường vòng, hoặc là không ngừng tích tụ tăng thêm, đến khi phá sạch mới thôi.
Một số lượng lưu dân khổng lồ như vậy, mặc kệ bọn chúng biết đánh nhau hay không, bản thân số lượng cực lớn này chính là sức sát thương cực lớn, ăn sạch tất cả mọi thứ, phá hỏng hết thảy mọi thứ, nhiều xác chết còn tạo nên ôn dịch, cái này và nạn châu chấu cũng không khác gì nhau, sức phá hoại và tai hoại còn hơn xa so với nạn châu chấu càn quét.
- Đoạn đường này tiếp tục, có hay không có lương thực, bọn chúng phải chết bao nhiêu người, những đầu mục Văn Hương Giáo ka không đến mức như vậy.
- Lưu dân trong mắt của bọn chúng cũng được coi là người sao?
Cát Hương và Vương Triệu Tĩnh một hỏi một đáp, Cát Hương gãi đầu trở nên trầm mặc.
Triệu Tiến lại nói.- Làm như vậy chính là cách nhanh nhất, cũng là cách dễ dàng nhưng có hiệu quả nhất. Nhưng bọn chúng không làm như vậy, ngược lại lượn một vòng tới Tế Ninh Châu, như vậy đích nhắm không còn là chúng ta.
Các huynh đệ ở đây đã có thói quen tin tưởng vào phán đoán của Triệu Tiến, vừa nói như thế, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Triệu Tiến lấy tay vẽ giữa không trung một vòng tròn, sau đó điểm bốn phía, nói tiếp.
- Đây chính là Tế Ninh châu, đây là Khúc Phụ, đây chính là thành Tư Dương phủ Duyện Châu, đây chính là Trâu Thành. Bốn nơi này là then chốt Vận Hà, chỗ phủ Diễn Thánh Công, phủ Lỗ Vương cùng chỗ phủ thành Duyện Châu, còn có chỗ Mạnh gia. Bốn thành này có điểm chung, đó chính là lương thảo dồi dào.
Tế Ninh Châu tích trữ rất nhiều lương thực, Khổng phủ Diễn Thánh Công cùng phủ Lỗ Vương là đại địa chủ xếp hạng nhất hạng nhì của Sơn Đông, Mạnh gia Trâu Thành cũng là hậu duệ thánh nhân. Mấy nơi này hiển nhiên sẽ không phải chịu cảnh sưu cao thuế nặng hay quân lương lây lan đến. Triều đình tăng thêm thuế lao dịch nặng nề ở Sơn Đông thì bọn họ cũng sẽ không phải gánh vác, hiển nhiên là cuộc sống thoải mái, không có đau khổ. Hơn nữa động đất lần này, bốn thành này gặp họa cũng rất nhẹ, cũng sẽ không tàn phá gì, cất vào kho khẳng định là đầy đủ dư dả.