Sau khi nhìn thấy hết thảy đều này, Kiều bách hộ lại hít một hơi thật sâu, nghĩ thầm rằng những lòng dạ riêng kia vẫn là nghĩ ít đi thì hay hơn, về sau tiền đồ an nguy bản thân mình cũng cùng một thể với Từ Châu rồi.
Lưu Dũng giọng điệu không mấy vui vẻ nói.- Cũng may xung quanh không có người nào, bằng không ngay cả miếng nước nóng cũng uống không được. Nhóm bếp nấu cơm sẽ có khói bụi, rất dễ bị người ngoài phát hiện, tuy nhiên hiện giờ đại đội lưu dân ngang qua đất này lại chạy tán loạn, bá tánh không phải vào thành thì bị quấn vào, càng chưa nói tới khách thương gì, nhưng ngược lại rất tiện với Triệu Tự Doanh.
Lưu Dũng rót đầy óng trúc của Triệu Tiến sau đó đưa tới lại mở miệng nói.- Nếu như trong thành Tư Dương vẫn đại loạn như trước, sau khi trời sáng chúng ta hẳn nhìn thấy khói bụi. Hiện giờ nhiễu loạn hẳn dẹp yên rồi.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Trời chỉ cần vừa sáng thì không còn loạn lạc nữa. Trong thành Tư Dương có sức mạnh đầy đủ, lưu tặc và lưu manh thừa dịp cháy nhà đi hôi của mới vài người.
Lưu Dũng gật gù rồi lại lo lắng nói.- Đại ca, quan quân sẽ đuổi theo không?
Triệu Tiến cười nói.- Chỗ Tế Ninh đánh thành cái dạng gì bọn chúng còn không biết. Huống chi uy hiếp của lưu tặc vẫn còn đấy, thì những quan quân kia thủ thành cũng chưa chắc đủ làm sao dám đuổi theo.
Mã Xung Hạo bên đó đi một vòng, tới được nơi này, ngồi bên dưới Lưu Dũng, cười mở miệng nói.- Tiến gia, Dũng gia, Triệu Tự Doanh chúng ta rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ. Đêm qua lúc ở vương thành động thủ, hẳn là giết không ít nữ nhân trẻ nhỏ, người già. Bọn gia đinh đều có dáng vẻ không chút nào thỏa mái. Ngược lại những kẻ xuất thân Mông Cổ kia không tim không phổi.
Triệu Tiến và Lưu Dũng liếc mắt nhìn nhau, đều là bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, Triệu Tiến rầu rĩ uống một miếng nước, mở miệng nói.- Chuyện như vậy là không làm không được, về sau làm được cũng sẽ không nhiều. Tuy nhiên trong lòng không thoải mái là chuyện tốt. Nếu lạm sát giết chóc thành quen thối, lòng người càn quấy, quân kỷ trói buộc liền có khó khăn.
Mã Xung Hạo cười gật đầu, lại chuyển sang chuyện khác nói.- Tiến gia, Lộ Vương phủ Vệ Huy Hà Nam kia chúng ta phải xử trí như thế nào?
Triệu Tiến không mấy vui vẻ nói.- Cũng không phải từng gây loạn thì phải giết. Phủ Vệ Huy kia cách chúng ta sông Hoàng Hà, không có gì đáng ngại. Để ý tới bọn chúng làm cái gì. Mã Xung Hạo cười hả hả mấy tiếng mở miệng nói.- Tiến gia, kế tiếp cục diện Từ Châu chúng ta đã lớn rồi.
Triệu Tiến thản nhiên nói.- Trâu huyện, Từ Hồng Nho còn đấy, thành Tế Ninh còn chưa có đánh hạ được, vẫn chưa tới lúc chín phần nắm chắc.
Lưu Dũng ở một bên trầm ngâm, y biết rõ Mã Xung Hạo này nhìn như nói là càn quấy, thật sự ra là tỏ vẻ thân cận, sau khi trải qua cuộc giết chóc vương phủ Lỗ Vương, Mã Xung Hạo quả thật là người một nhà rồi.
- Đại ca, Lỗ Vương và dòng dõi bị giết rồi. Triều đình sẽ an bài con cháu thân thích Lỗ Vương kế vị hay không. Như vậy điều chúng ta làm không phải uổng phí sao?
Triệu Tiến trả lời nói.- Sẽ không. Đệ cho rằng triều đình bằng lòng có nhiều phiên vương như vậy sao? Hoàng đế bằng lòng phong con cái và huynh đệ của mình, đó là chỗ tốt của bản thân mình. Đối với thân thích đồng tộc tách ra đã vài chục năm, mấy trăm năm kia lại không có lòng dạ tốt như vậy. Nhiều thêm một phiên vương, triều đình lấy ít đi bao nhiêu lương tiền, ít đi một phiên vương, thì lấy nhiều thêm không ít. Kiếm lời gấp bội này, trên dưới đều rất rõ ràng.
Mã Xung Hạo tiếp lời nói.- Tiến gia nói đúng. Phiên vương này đối với trên đất này, đối với triều đình đều là rắc rối. Có cái thân tộc cùng họ này thì không được mặc kệ, mọi chuyện phải ra mặt, muốn ậm ờ cho qua cũng khó. Dù sao pháp chế của tổ tông làm trái không được.
- Nội quan và quan lại thuộc hạ Lỗ Vương và vương phủ đều muốn càng nhiều ruộng đất, vơ vết càng nhiều chỗ tốt hơn nữa. Đây quả thật giống như suy nghĩ chúng ta. Chỉ có điều Từ Châu và phủ Duyện Châu là láng giềng của nhau, tất cả đều giống hết nhau nuốt ruộng đất. Chúng ta muốn mở rộng, bọn chúng muốn phát tài, lẫn nhau tất nhiên có xích mích. Nếu cường hào khác thì thôi, vương phủ Lỗ Vương này thuộc đầu não, động một tí liền dùng quan quân và triều đình ép người. Trong trong ngoài ngoài không biết tạo thành bao nhiêu rắc rối cho chúng ta. Giữ lại không được. Lời này của Triệu Tiến coi như giải thích đơn giản. Để cầu bí mật, động tĩnh lần này trước đó chỉ có bọn huynh đệ biết, sắp tới lúc lên đường mới bắt đầu chọn lựa gia đinh, gom lại đội ngũ. Tuy nhiên tại sao làm như vậy, Triệu Tiến không có giải thích quá nhiều, lần này coi như nhắc tới.
Mã Xung Hạo cười nói.- Tiến gia đừng quên, cách thành Tư Dương này chưa tới ba mươi dặm còn có huyện Khúc Phụ. Nơi đó cũng là có Khổng phủ Diễn Thánh Công, quyền thế giàu có không xếp sau vương phủ.
Diễn Thánh Công là Quốc Công nhất đẳng, địa vị gần với phiên vương, ruộng đất sản nghiệp chiếm đoạt thậm chí còn vượt qua vương phủ Lỗ Vương, cũng là quái vật khổng lồ đỉnh cấp nhất Sơn Đông. Đối với kẻ Mã Xung Hạo nhắc tới này, Triệu Tiến có chút khinh thường nói.
- Một tấm bài vị thôi. Diễn Thánh Công chúng kiêm nhiệm huyện lệnh Khúc Phụ, thực quyền Tri huyện Khúc Phụ này chính là địa vị của chúng, chỉ vỏn vẹn một chức Tri huyện tính làm cái gì.
Lúc Triệu Tiến dẫn đội ngũ về tới dưới thành Tế Ninh, không có dẫn tới kinh động gì cả, thậm chí rất nhiều người không biết có điều động như vậy. Đại doanh tù binh ở nơi trú đóng của Triệu Tự Doanh hiện giờ đã trống không ít. Trong mấy rời khỏi đây, tù binh lưu dân bị mang từng đội tới chỗ giáp ranh giữa Sơn Đông và Từ Châu, bọn họ sẽ ở nơi đó nghỉ ngơi và tiếp tế ngắn ngủi, sau đó có người sẽ đi một vùng Từ Châu và phủ Hoài An cùng với Túc Châu phủ Phượng Dương của Nam Trực Lệ, có người thì sẽ lần nữa trở lại trong điền trang các nơi của phủ Duyện Châu Sơn Đông, chẳng qua thân phận đã thành tá điền trang đinh của Triệu Tiến Từ Châu.
Không ai hỏi Triệu Tiến làm cái gì, chỉ là vừa bắt đầu đã bẩm báo chuyện chính. Khiến cho Triệu Tiến có chút không ngờ chính là, Từ Hậu Sinh mang tin tức Vương Triệu Tĩnh bên đó tới.- Vương tam ca bên đó nói, hiện giờ phía tây và phía nam Tế Ninh rất nhiều ruộng đất đã là sản nghiệp của đại ca, an trí tiếp tế kế tiếp không bằng bảo bọn tù binh đi thẳng tới những nơi này. Cách gần, tiêu tốn tiền lương trên đường cũng ít, ở gần an bài ổn thỏa còn khiến những người này yên lòng.
- Thà rằng tốn nhiều lương tiền, cũng chớ để những tù binh này ở lại quê cha đất tổ. Lúc thiên tai chiến loạn bọn họ sợ hãi, tất nhiên ngoan ngoãn nghe lời, nếu như thái bình no ấm rồi, khó tránh khỏi lòng dạ sẽ nhiều lên. Chớ luyến tiếc tiêu tốn, những năm nay chúng ta tích trữ đã đủ nhiều, cục diện mở rộng, kế tiếp còn sẽ càng nhiều hơn nữa. Triệu Tiến ra quyết định, Từ Hậu Sinh vội vàng ghi lại.
Từ Hậu Sinh rất thích loại làm việc văn thư này, theo y trông thấy đây là làm đại sự, làm đại sự vì tỷ phủ của mình, bản thân cũng có loại cảm giác trưởng thành.