Đại đội lưu dân như thế, một khi tán loạn lao ra, trong lúc nhất thời sao bảo dừng là dừng được, cứ như vậy xông thẳng tới chạy đuổi theo. Dòng người hung hãn mãnh liệt như thế tựa như trời long đất lở, chắn ở trước mặt sẽ phải tan xương nát thịt. Ngươi Sư gia đều liều mạng thúc ngựa ra sức chạy, nhưng đám người đội nhân mã Triệu Tự Doanh lại không vội không vàng chạy ở đằng trước. Dù sao người người có chạy như điên cuồng như thế nào đi nữa cũng không có khả năng đuổi kịp ngựa, thỉnh thoảng còn ở trên ngựa xoay người quay đầu bắn một mũi tên sang.
Người Sư gia rốt cuộc đã nhìn ra được một chút chiêu số. Những tay cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh đó cũng không phải không mảy may bận tâm, mà là nắm giữ chừng mực rất tốt. Thú cưỡi phi nhanh và chạy bộ như điên, tầm bắn cung tiễn, biến hóa trong lúc di chuyển, dừng lại này toàn bộ nắm trong lòng bàn tay bọn họ. Trong khoảng cách chênh lệch hơn kém này không ngừng giương cung bắn tên, giữ vững an toàn của mình, giết chết kẻ địch.
Nghĩ kỹ thật cũng không có gì kỳ quái, cách chiến đấu của người luyện võ cưỡi ngựa trên thảo nguyên chính là như thế, hoàn toàn phát huy ưu thế của cung tiễn và kỵ thuật.
Cứ như vậy vừa truy đuổi vừa chạy, không có tiếp tục quá lâu, thế tiến của đội ngũ lưu dân đã dừng lại, khí thế vừa rồi bị cung tiễn giết chóc áp chế tích lũy cũng giải phóng sạch sẽ, trên con đường bọn họ xung phong chạy như điên toàn bộ đã là thi thể trúng tên ngã xuống.
Đội ngũ đã tan, không còn kiềm kẹp và đồng bọn kề vai sát cánh bên cạnh, sẽ không cứng đầu cứng cổ chống đỡ mưa tên và tấn công, hệt như bốn phương tám hướng đều chạy đi được. Vào lúc này, thần Phật vạn tuế gì, hoàn toàn không có hữu dụng chỉ còn lại tâm hoảng ý loạn.
Đám kỵ binh hung thần ác sát lươn lẹo gian xảo đó lại muốn giết trở lại, còn ngăn làm gì, chạy mau đi thôi.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh ngay phía trước mặt ung dung xoay người, có người rút ra mã đao có người tiếp tục bắn tên. Lúc nghênh đón đội ngũ lưu dân chạy tứ tán giết tới cũng không còn cái gì chống cự mà nói nữa rồi, đại đội lưu dân đã đổ sụp đầy đất rồi, rất nhiều người vứt bỏ binh khí trong tay, quay đầu chạy về phía thôn trại bên kia.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, người Sư gia đều đỏ vành đôi mắt, cầm binh khí thúc ngựa vọt tới. Bọn họ muốn sảng khoái chém giết một phen, báo thủ rửa hận cho Sư gia trang cách đó không xa. Song bọn họ vừa mới xông lên đã bị quát dừng lại, bảo bọn họ đi theo sau đại đội di chuyển. Đã nhận thấy được dũng mãnh của đội nhân mã Triệu Tự Doanh, bọn họ cũng không dám có chút làm trái.
Đến lúc này, người Sư gia cũng để ý tới, đội nhân mã không có xông vào trong đại đội lưu tặc tán loạn mặc sức chém giết, mà là biến thành một trận thế nửa vòng tròn lớn, cứ như thế xua đuổi lưu dân chạy về một hướng, phàm là kẻ nào muốn chạy ra khỏi vòng tròn đó đều bị giết chết không mảy may lưu tình, còn kẻ nào chạy vào trong thôn trại thì không có bức bách quá chặt. Sau khi đuổi theo một đoạn như vậy, nhìn đại đội lưu dân ở trước cổng thôn trại Sư gia trang tự mình giẫm đạp rơi vào chiến hào cũng không có tiếp tục tiến lên.
Trơ mắt nhìn đội ngũ lưu dân còn sót lại lui vào bên trong trại, cầu treo lại được treo lên, người Sư gia lại không có bao nhiêu thất vọng. Hai trăm người cưỡi ngựa chạy xung quanh vừa đánh vừa chạy với mấy ngàn lưu tặc giống như linh miêu vờn chuột, sau mấy lượt tới lui đã đánh xong tàn cuộc chiến. Giành được đại thắng thật sự dễ dàng như thế, không đuổi tận giết tuyệt chẳng qua hiện giờ không muốn mà thôi, hà có gì phải nóng vội nhất thời.
Từ lúc tới nơi này nghênh chiến, đội nhân mã Triệu Tự Doanh vẫn luôn có dáng vẻ cử động ung dung, đi chậm rãi, đánh chậm rãi, giữ mãi tới lúc kéo sụp đổ đại đội lưu dân, những đợi tới một gã lưu dân cuối cùng trở vào trong thôn trang, hơn hai trăm người cưỡi ngựa lại tăng nhanh nhịp bước, cứ như vậy chia thành các đội, có đội thì đi ngăn chặn cổng trại khắp nơi, có đội thì đảo quanh Sư gia trang. Ngay cả người Sư gia cũng không có rảnh rỗi, bị gọi bước xuống ngựa lượm tên, thu hồi mũi tên trên xác người.
Cách làm như vậy khiến người Sư gia suy ngẫm trăm lần vẫn không lời giải đáp. Lúc vừa tới, lấy ít địch nhiều, khi đó không có hoảng hốt, ngược lại ung dung nghênh chiến nhưng hiện giờ đã đánh đối phương không dám ra ngoài thì lại như sắp gặp phải đại dịch, dáng vẻ khẩn trương sửa soạn chiến đấu. Chẳng lẽ là đề phòng đại đội viện quân của lưu tặc. Mặc dù là người Sư gia không phài đơn thuần chỉ là võ phu cũng biết lưu dân không có khả năng có đại đội viện quân phái ra. Bọn chúng không có nhiều sức lực lanh lẹ như vậy cũng không có nhiều lương thực cung ứng duy trì như thế. Vậy hiện giờ lại là vì cái gì.
Không khác gì với phán đoán của người Sư gia, loạn tặc lưu dân Văn Hương Giáo trong thôn trang bị đội nhân mã này đánh một đòn thật đau, thần Phật phù hộ, bày trận nghênh địch gì đó không có một chút hữu dụng ai còn dám ra ngoài chịu chết, cứ như vậy núp ở trong thôn trang.
Nhưng không dám đi ra đánh cũng nhất định phải đi Tế Ninh cầu viện, ít nhất phải đưa tin tức này ra ngoài. Đây chính là binh mã từ phía nam kéo tới, ngay lúc bị sai phái tới nơi này đã được dặn đi dặn lại, nếu như có binh mã phía nam bắc tiến kéo tới nhất định phải tức thì bẩm báo.
Chỉ có điều lúc này muốn đưa tin tức lại không đưa được ra ngoài, cổng trại cũng không cần nghĩ tới, nhưng dưới tường trại chung quan lén chạy ra cũng không có khả năng. Đội nhân mã kia thủ hộ rất là nghiêm cẩn, đi ra một người liền bị giết một người. Cũng có người tự cho rằng thông minh muốn làm cái gì mà giương đông kích tây, sai kẻ lanh lẹ biết cưỡi ngựa toàn bộ bố trí hết ở một bên lại để người chạy ra từ phía khác, chẳng qua là tiêu tốn nhiều thì giờ hơn mà thôi.
Càng làm cho lưu dân ở Sư gia trang này không ngờ tới chính là, đội nhân mã bên ngoài không riêng gì ban ngày theo dõi gắt gao, ban đêm cũng không buông lỏng. Bọn lưu dân lúc này mới ăn quá được mấy bữa cơm no, đại đa số là kẻ mắc bệnh quáng gà, ngược lại những kẻ cưỡi ngựa của đội nhân mã đó bản lãnh ban đêm càng lợi hại hơn nhiều. Trong thôn trại không ngừng phái người ra ngoài, bên trong thôn trại nghe thấy được cũng chỉ là từng tiếng hét la thảm thiết vang lên bên ngoài.
Duy nhất khiến cho bọn họ bớt lo lắng chính là đội nhân mã này không mang quá nhiều lương thảo. Trải qua biến loạn và thiên tai, xung quanh Sư gia trang cũng tìm không được tiếp tế gì, đội nhân mã này sẽ không dừng lại quá một ngày một đêm, hơn nữa cũng không nhìn thấy dấu hiệu bọn họ đi tìm tiếp tế. Nói cách khác kiên trì một đêm nữa đối phương nhất định sẽ rời khỏi tới lúc đó sẽ đi ra ngoài truyền đưa tin tức.
Một đêm cứ như vậy trôi qua, sau khi trời sáng ba canh giờ, người trên tường trại xác nhận đội nhân mã bên ngoài đã ăn sạch tất cả mọi thứ, nếu lại không đi, người và vật cưỡi đều phải chịu đói rồi.
Cũng chính vào lúc này, lưu dân đầu tường nhìn thấy bụi mù phía nam. Bọn họ nếu ở trong đó không cảm thấy có gì, nhưng từ xa nhìn sang lại cảm thấy kinh tâm động phách, mỗi người đều biết rằng, đại đội nhân mã đuổi tới rồi.
Đội nhân mã, bộ tốt, xe ngựa đồ quân nhu, ở chỗ cao Sư gia trang còn nhìn thấy được mặt sông Vận Hà, trên mặt sông vắng ngắt đã rất lâu cũng có đội thuyền xuất hiện.