Thành Tế Ninh cách nơi này không quá hai mươi dặm, chỉ cần họ chạy được tới trong thành, hoặc chạy tới doanh trại ngoài thành thì lưu dân cũng không còn cách nào khác, đám quan binh đa phần đều nghĩ vậy, nên càng không có dũng khí đánh tiếp.
- Tướng gia, chúng ta mau đi thôi. Đám thân binh bảo vệ bên cạnh Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống rất nôn nóng.
Tổng binh Dương Quốc Đống mang vẻ mặt cực kỳ khó coi, hơn năm trăm người cưỡi ngựa toàn bộ tập trung ở bên ông ta, bởi vì đội nhân mã luôn là cánh quân phía sau đại quân, vì thế không bị làn sóng bại binh tan vỡ lan tới, hơn nữa đám kỵ binh này được coi như có sức sống, lũ lưu tặc đó có hung hãn thế nào cũng không đuổi kịp đội nhân mã, họ ung dung tiến thoái, vì thế không hoảng hốt như thế.
Mồ hôi của Dương Quốc Đống lại túa ra, ban nãy mơ hồ thấy có gì đó không ổn, giờ đã biết tại sao không ổn, cũng biết cục diện sụp đổ rồi, thế nhưng vẫn giữ được vẻ khá điềm tĩnh.
Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống nghiến răng nghiến lợi nói.- Không được đi, từ bên trái xông về phía bọn chúng, nếu như thành công, năm phương đội này sẽ vỡ tung luôn một lần, kể cả không thành cũng kéo dài được một chút, bằng không vốn liếng lần này của chúng ta sẽ mất sạch.
Chủ tướng hạ lệnh, mọi người đương nhiên vâng theo, hơn nữa đội nhân mã quan quân thấy mình đánh không lại cũng ung dung chạy trốn, đương nhiên tâm trạng thong dong hơn.
Tiếng hạ lệnh truyền đi, Dương Quốc Đống dẫn đội nhân mã chuyển hướng quay lại, bắt đầu chạy về cánh phải của phương đội lưu dân, trận hình của phương đội lưu dân nghiêm chỉnh, nhưng để duy trì trận hình này, bước chân của họ vốn dĩ không cách nào đẩy lên cao.
Đội nhân mã quan quân vừa động thủ, tiếng hô rung chuyển núi rừng vang lên. Ở phía sau và hai cánh của phương đội đều có bụi đất tung lên ngút trời, những lưu dân ban nãy tản ra bắt đầu xông lên. Khi truy đuổi không còn cần gì tới trận hình chỉnh tề và chiến lực cao cường nữa, chỉ cần đuổi kịp giết người là tốt rồi.
Trước biển người như thế, đội nhân mã quan quân trên dưới cũng không còn ung dung được nữa.
- Tướng gia, đi thôi. Một tên thân binh võ quan sốt ruột nói, nếu bị biển người như thế này bao vây ở trong, cho dù cưỡi ngựa cũng rơi vào kết cục tan xương nát thịt.
Tổng binh Dương Quốc Đống không trả lời, chỉ cầm roi ngựa lên quất mạnh, mọi người cũng không biết làm sao, chỉ đành tăng tốc đuổi theo.
Mắt thấy sắp tới gần, nhìn biển người điên cuồng lao tới, mọi người đều theo đó giữ lại mấy phần sức lực, để khi tiện chạy thì thúc ngựa xoay lại.
Phương đội để duy trì trận hình không rối loạn, cho dù phía trước là địch binh tháo cháy, nhưng trước sau họ vẫn vững bước tiến lên trước, tiếng hô khẩu hiệu cũng không còn gấp rút nữa, trở nên thong dong hơn.
Cũng chính vì phương đội lưu dân có mối uy hiếp rất lớn này không hề nóng vội chuyển động, vì thế tổng binh Dương Quốc Đống dẫn theo kỵ binh vẫn thực thi theo mưu kế lập sẵn.
Vừa lúc đó, từ trong phương đội lưu dân có người lao ra, kỵ binh trên lưng ngựa theo đó sẵn sàng chiến đấu, nhưng lần này đối phương khác với lần trước, không phải cầm ngang thương trúc bất chấp sống chết lao tới, mà là những cung thủ đứng vững giương cung lắp tên.
Số người quả thực không nhiều, tuy nhiên trăm người xuất hiện, đúng vào lúc này họ ngắm chuẩn mặt bên của đội nhan mã, rất nhiều người còn không kịp né tránh, rất nhiều người vì nhẹ nhàng thậm chí còn không mang theo thuẫn bài.
Lưu tặc lại có cung thủ, nhưng tại sao ban nãy không dùng, nhưng ai cũng phải thừa nhận rằng, đặt vào lúc này mới là hữu dụng nhất, là lúc sát thương lớn nhất.
Rất nhiều người đã bất chấp đi theo đại đội, lúc này vốn chần chừ, huống hồ nhà mình vẫn đang trong tầm bắn của cung tiễn, đi trước, tính mạng khẩn yếu hơn, có người thúc ngựa chuyển hướng, có người vẫn đang tiếp tục tiến lên, đội ngũ đã loạn cả lên.
Cử động giương cung bắn tên luôn nhanh hơn đội nhân mã chuyển hướng rất nhiều, mũi tên phá không bay vun vút một lần nữa vang lên, tuy nhiên lần này lại là từ bên phía lưu dân bắn ra.
Cung tên của lưu dân không phải là chế thức quân cung gì, nhưng nghĩ tới các món hàng mà đám thợ rèn làm ẩu đó tạo ra thì hai bên không khác nhau nhiều lắm, khoảng cách này vừa hay phù hợp, kỵ binh san sát vào nhau, muốn né tránh cũng không kịp.
Tổng binh Dương Quốc Đống toàn thân mặc khôi giáp được thợ giỏi rèn ra, lại có thân vệ vây quanh, dễ thấy nhất trong đội nhân mã, cung thủ lưu dân theo đó ngắm chuẩn về phía ông ta.
Thân binh bên cạnh chủ tướng đều nhận lương tiền đầy đủ, sống chết cùng nhau, mắt thấy mũi tên bay tới, rõ ràng bản thân mình tránh được, nhưng lại cứ khăng khăng bảo hộ phía trước chủ tướng.
Tổng binh Dương Quốc Đống vốn còn có mấy phần phong độ đại tướng, nhìn cung thủ đi ra, cũng tiếp tục tiến lên theo phương hướng định sẵn, nhưng thân vệ bên cạnh trúng tên còn có người bị mũi tên bắn trúng cổ và hai má, kêu lên thảm thiết rơi thẳng xuống dưới ngựa. Dương Quốc Đống giật giật khóe mắt, hai má co giật, liếc nhìn một bên trận thế của lưu dân, cuối cùng hạ quyết tâm.- Đi, chúng ta rời đi.
Cung thủ lưu dân không hề kiêng dè, giương cung lắp tên, nhẫn nại tập trung đã lâu được phát tiết ra lúc này, kỵ binh quan quân liên tục trúng tên ngã ngựa, nghe thấy chủ tướng hạ lệnh rút lui, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Khi quan quân kỵ binh cũng bắt đầu chuyển hướng tháo chạy, cục diện đã sụp đổ hoàn toàn, cờ xí bị ném xuống đất, dân phu đi theo vận chuyển lương thảo quân nhu phía sau cũng bắt đầu hoảng sợ chạy trốn, từng xe đồ đạc vốn dĩ không ai để ý tới.
Kỵ binh do Tổng binh Dương Quốc Đống thống lĩnh rốt cuộc chạy nhanh nhất, lực tấn công mạnh nhất, cho dù khi tháo chạy cũng rất có phong phạm chủ tướng, còn ngăn chặn phía sau cản lại lưu tặc, nhưng khi tháo lui thật sự lại bất chấp mọi thứ, xông thẳng lên. Chớ nói là nhân mã hợp sức bộ tốt căn bản không chặn nổi, sẽ bị đụng vào đánh gãy gân cốt. Người trên lưng ngựa cảm thấy phía trước có người chặn đường, bất kể là dân phu tráng đinh hay là bộ hạ bản thân mình, một đao chém xuống, một thương đâm vào, không muốn có ngăn trở.
Vốn là đang sụp đổ, lại bị kỵ binh của mình làm rối lên như thế, họ đã hoàn toàn tản đi hết. Theo khuôn phép của kỵ binh, để duy trì sức ngựa thì đều phải mang theo thức ăn cho ngựa bên mình, cho ăn bất cứ lúc nào. Đội nhân mã quan quân trước giờ chưa từng điều động lớn, lúc này chạy trốn chính là toàn lực lao nhanh. Còn bộ tốt tháo chạy lại khác, chạy nhanh hai mươi dặm, sau khi đến nơi lại phải diệt địch xong mới được ăn, sáng sớm cho dù ăn no căng bụng thì hiện giờ cũng trống trơn. Từ bày trận tới điên cuồng tháo chạy đều hao phí thể lực, bắt đầu còn chạy được một chập, đợi cảm thấy đói khát, mệt mỏi cũng theo đó dâng lên, hai chân mềm nhũn, càng chạy càng chậm.
Nhưng những lưu dân đó thì khác, nếu họ đói khát thì ít nhất đã quen với đói khát rồi, nếu ăn được gì đó thì chính là lấy khỏe mạnh đánh yếu mệt, cái làm cho bọn họ chống cự được còn có niềm vui thắng lợi và cuồng nhiệt của tín giáo.
Cho dù lưu dân phân tán sang hai cánh sau lại bắt đầu truy đuổi, nhưng khoảng cách với quan quân tháo chạy phía trước lại liên tục kéo gần, mãi cho đến khi đuổi kịp.
Vào lúc này, thương trúc gậy gỗ thô sơ chính là vũ khí sắc bén để giết người, phía trước không ai chống cự, cũng không ai né tránh, ngươi chỉ cần dùng sức nhắm thương trúc về phía sau lưng hoặc cổ và đâm xuống, thương trúc bị hỏng hoặc không rút được ra cũng không sao, thì hãy nhặt vũ khí mà quan binh ném đi, những lưỡi đao bằng sắt đó giết được rất nhiều người mới không lãng phí.
Bọn lưu dân điên cuồng hô loạn, quan quan gào ho khóc thảm, bọn lưu dân ai nấy giết đỏ vành cả mắt. Bị quan phủ sai dịch bức ép, bị bọn thân sĩ cường hào áp bức, bị oán khí thiên tai nhân họa dày vò, đều vào lúc này phát tiết ra trên thân người quan binh. Tiếng tăm quan binh Đại Minh trước tới nay chính là cực kém, ở khắp chốn làm xằng làm bậy, đánh đồng với giặc cướp, ngay cả thân sĩ cường hào cũng không nhẫn nhịn tiếp được, lưu dân từ trước nhiều kẻ bị áp bức ức hiếp, vào thời khắc này cũng đòi trở lại được rồi.
Cứ bị truy đuổi như vậy, lưu dân phía trước đã mệt mỏi, phía sau lại là đám người thể lực dồi dào. Quan binh nhìn đội nhân mã của mình chạy xa không còn tung tích, chạy không nổi nữa, thể lực tiêu tan, tâm chí cũng sụp đổ theo, chúng quỳ rạp trên mặt đất, khóc hô dập đầu cầu xin tha thứ, hoặc thà rằng được một đao êm ái chứ không muốn chạy trốn như thế.
Xác chết khắp nơi, máu chảy đầy đồng, trận này lưu dân đại thắng, quan quân đại bại, cục diện đã hoàn toàn đã định vào lúc này.
Lúc giao chiến, hai bên đều bị điều này thu hút, có đích ngắm lớn như thế đặt ra trước mắt, cũng rất khó để ý tới cái khác, trong các thôn trang sau đại trận của lưu dân đứng chặt kín người trên các vọng lâu tiễn tháp.
Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến đứng ở trên vọng lâu phía trước nhất, nhìn bụi đất tung bay, chiến trường truy sát giết hại, hai người họ đều tràn đầy kích động, bởi vì vui vẻ tới cực điểm nên ngũ quan đều có phần méo xệch.
- Thắng rồi, thắng rồi! Hơn bốn ngàn người chúng ta đối đầu với hơn năm ngàn quan binh mà lại có kết cục đại thắng như thế. Đúng là đại thắng!
- Giáo tôn thần võ anh minh, giáo tôn thần võ anh minh, nếu không phải là thần cơ diệu toán của lão nhân gia, sao chúng ta có được đại thắng ngày hôm nay.