Mạnh Chí Kỳ cao giọng quát.- Bảy mươi bước, chia thành hai đội trước sau. Bắn cùng một lượt. Chỗ trước mặt đã trở nên rộng rãi, nơi này đúng là đất trống trước mặt nha môn Tri châu Tế Ninh, quân địch bày trận trước mặt sợ là có một ngàn mấy trăm.
Nghe được mệnh lệnh của Mạnh Chí Kỳ, gia đinh súng hỏa mai triển khai nhanh chóng, dừng lại lúc cách trận địa địch bảy mươi bước. Trận hình loạn quân Văn Hương Giáo lại xao động, nhưng vẫn là theo quát thét điên cuồng cưỡng ép ổn định. Năm mươi gia đinh súng hỏa mai một hàng, chia làm hai đội, xếp xong trận hình chính là nổ súng cùng một lúc. Chuẩn xác của súng hỏa mai có hạn, nhưng loạn quân Văn Hương Giáo đứng rất đông đúc, lại là trong tầm bắn, chỉ cần nòng súng nhắm chuẩn đội ngũ kẻ địch thì tốt rồi.
Năm mươi khẩu súng hỏa mai bắn cùng một lượt, uy lực cũng đủ lớn rồi, lại là hai đợt liên tục. Trận hình Văn Hương Giáo còn coi như ngay ngắn trước mặt giống như bị đại chùy nện trúng, chợt lõm xuống một mảnh, nằm vật xuống đất chết bị thương. Mấy chục cung thủ bước nhanh lên trước, bọn họ muốn che chắn gia đinh súng hỏa mai, để cho bọn họ đủ an toàn nhồi nhét đạn được bắn ra.
- Nhét vào đạn dược, cùng bắn một lượt nữa. Gia đinh trường mâu sẵn sàng xung phong. Nhìn cục diện trong sân, Mạnh Chí Kỳ điều chỉnh chiến thuật. Đối diện trận hình loạn quân Văn Hương Giáo đã không kéo căng nổi nữa. Không đợi đầu mục thúc giục, có người reo hò xông về phía trước nhưng đội ngũ chật chội như vậy, còn phải vượt qua đồng bọn bị chết bị thương, trong lúc nhất thời không xông tới trước mặt, kẻ chạy nhanh lập tức bị cung tiễn bắn chết.
Gia đinh súng hỏa mai nhồi nhét đạn dược vội mà không loạn, rất nhanh đã xong xuôi, hơi chỉnh sửa ngay ngắn thoáng chốc trận hình, lại đồng loạt nổ súng. Một lượt này bắn xong, cũng không nhìn chiến quả trước mặt thế nào, lập tức tránh né ra hai bên. Liên đội trường mâu đằng sau đã nâng ngang mâu chĩa đằng trước, reo hò xông lên.
Nhưng cuộc chiến sau hai lượt nổ súng đã kết thúc rồi. Lần đồng loạt bắn này lại là một đòn thật mạnh, sĩ tốt loạn quân Văn Hương Giáo còn có dũng khí xông lên đều đồng loạt ngã xuống đất, hàng ngũ đằng sau rốt cuộc duy trì không được nữa, ồ ạt tán loạn. Đầu mục đốc chiến Văn Hương Giáo chém giết một người lập tức bị càng nhiều người hơn nữa đâm giết giẫm chết. Toàn bộ đội ngũ cứ như thế hoàn toàn tan rã, tới sau cùng những đầu mục đó cũng chỉ đành bỏ chạy, nếu còn không chạy sẽ bị trường mâu Triệu Tự Doanh đâm giết.
Phương trận loạn quân Văn Hương Giáo vừa mới rồi còn giống khuôn đúc tán loạn không còn gì, khắp nơi là lưu dân chạy loạn. Ban nãy xung quanh còn có lưu dân loạn quân đi tới đường cùng sang đây tụ tập, hiện giờ chỉ có người bỏ chạy tán loạn. Trên mặt Mạnh Chí Kỳ toàn là nét cười, cao giọng hô.- Đầu hàng không giết, quỳ xuống không giết. Lại hô gọi mọi người cùng hô với y.
Ngay sau khi hô ra lời này, lưu dân loạn quân Văn Hương Giáo hoàn toàn sụp đổ ai nấy đều quỳ xuống đất, cuộc chiến không có một tí phần thắng ai cũng không muốn đánh tiếp, tất cả cũng không muốn chết, nếu như binh mã Từ Châu chỉ ra một con đường sống, vậy đều lập tức ngoan ngoãn nghe theo.
Mãi tới lúc này, mấy liên khác mới đuổi tới, vừa nhìn thấy chiến trường lập tức đã hiểu chuyện sao lại thế này rồi. Sắc mặt mấy liên trưởng đều không dễ coi chút nào, tuy nhiên điều này coi như cách làm trong khuôn phép, mọi người cũng chỉ đành cười mắng Mạnh Chí Kỳ nhanh tay. Lại qua không bao lâu, liền nhìn thấy hai khẩu hỏa pháo bị kéo sang, tuy nhiên vào lúc này cũng không cần dùng tới nữa.
Thấy hai khẩu hỏa pháo kia, tù binh Văn Hương Giáo quỳ trên đất hoàn toàn mất hết hy vọng, thậm chí còn có ôm mấy phần may mắn. Còn may bại nhanh như thế, nếu như kiềm giữ lẫn nhau lâu thêm một chút, đối phương dùng ngay pháo oanh tạc, vậy kết cục thật càng thêm thảm thiết.
Nha môn tri châu Tế Ninh này là chính giữa của thành Tế Ninh, bời vì thành Tế Ninh giàu có đông đúc, mặc dù chốn quan trường có truyền thống không tu sửa quan nha, nhưng tầm vóc nơi này vẫn đủ lớn, cũng đủ khí thế, dáng vè đại viện tường cao. Chỉ có điều tầm vóc như thế đối với Triệu Tự Doanh chính là nguy hiểm, có trời mới biết loạn quân Văn Hương Giáo có dựa vào nơi hiểm yếu ở đây chống lại hay không, gia đinh trường mâu ở trong trạch viện như thế cũng không phải dễ dàng thi triển như vậy.
Mấy liên trưởng hợp lại tính kế một chút, quyết định chiếu theo tiểu đội trong lúc huấn luyện đi làm. Trường mâu, đao búa và cung tiễn súng hỏa mai biên lại thành tổ đi lại, hai mươi người một tổ, gia đinh mặc giáp đi trước. Lục soát từng căn phòng ốc, từng khoảng sân viện. Còn cố ý thu lấy phác đao của loạn quân Văn Hương Giáo để dùng, đánh giáp lá cà trong trạch viện như thế dùng càng tốt hơn.
Công lao vừa rồi bị Mạnh Chí Kỳ chiếm, thủ lĩnh phản tặc kia khả năng ẩn nấu ở bên trong trạch viện này, bắt được chính là đại công, lúc này ai cũng không chịu rơi lại đằng sau, ai nấy xoa tay nắn chân trù tính. Từng đội gia đinh cứ như vậy bị biên thành tổ đưa đi, do bọn liên trưởng đội trưởng dẫn đầu, đi thẳng vào.
Vốn tưởng rằng sẽ gặp tử chiến quyết chiến, trải qua chém giết trong từng cái sân, từng gian phòng ốc. Không ngờ rằng sau khi đi vào, chỉ nhìn thấy nữ nhân và con nít kinh hoảng khiếp vía. Trong nha môn này chỉ còn lại nữ nhân và con nít đầu mục Văn Hương Giáo đánh cướp tới. Nhìn thấy được trong các gian phòng chất đầy của cải, trên không ít vàng bạc đồ tế nhuyễn cũng đều dính máu. Những nữ nhân kia cũng đều là chịu cảnh chà đạp hành hạ thê thảm. Thật nghĩ cũng biết những đầu mục Văn Hương Giáo đó rốt cuộc làm cái gì.
Đối với nữ nhân của cải, Triệu Tự Doanh đều có quân kỷ, đuổi hết những nữ nhân trẻ nhỏ trong trạch viện ra ngoài, niêm phong đóng kín phòng ốc chất đầy của cải. Các tiểu đội nghiến răng nghiến lợi truy tìm, hận không đào sau được ba thước. Nhưng bọn đầu mục loạn quân Văn Hương Giáo, thậm chí bọn hộ vệ đầu mục đều một kẻ cũng không thấy. Cả nha môn tri châu theo như Triệu Tự Doanh nhìn thấy đều là trống không. Các liên đội làm sao cam lòng, một mặt phái người dò hỏi những nữ nhân trẻ nhỏ, một mặt đi mời gia đinh đội Nội Vệ sang đây xem, nơi này có hay không có các loại mật đạo, địa đạo gì đó.
Tuy nhiên, gia đinh đội Nội Vệ am hiểu việc này còn chưa có sang, thì đã dò hỏi ra kết quả. Một đám người Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến lúc cổng thành bị mở ra, một mặt quát thét thuộc hạ đi quyết chiến, một mặt lại gom góp đồ vật đáng giá, thay đổi y phục bá tánh trong thành, lén lút trốn ra ngoài, hiện giờ không biết ẩn nấu ở nhà ai. Thành Tế Ninh to như vậy, đây quả thật đúng là khó tìm.
Gần như vừa qua khỏi chính ngọ, cơm trưa phân chia tới các nhà trong thành đã bắt đầu sửa soạn, còn trong thành cũng trở nên yên tĩnh. Cho dù là ai cũng không nghĩ tới cục diện đã định nhanh như vậy, ngay cả những nhà giàu như Trần Vinh Khải đều sửa soạn kỹ càng, phần nhiều cho rằng binh mã này vào thành phải chém giết chiến đấu với quân địch trên đường phố, sau đó còn phải tự mình sung sướng phát tài, ngay tiếp đó còn có du côn vô lại bản thành đi theo thừa lúc cháy nhà hôi của, không thiếu được phải gây loạn lớn một trận, thế nào cũng phải mất hai ba ngày, nhưng sớm ngày đuổi đám người Văn Hương Giáo đi khỏi, mọi người cũng liền nhịn, song vẫn bảo mọi người sửa soạn sẵn sàng, thời khắc mấu chốt hoặc là chống cự hoặc là trốn vào hầm ngầm.