- Mang Vương Tự Dương tới. Triệu Tiến thuận miệng nói một câu, Lưu Dũng bên cạnh vội vàng thêm vào.- Nhớ phải soát người.
Đào Quý bên đó lớn tiếng vâng dạ, Triệu Tiến và Lưu Dũng liếc nhìn nhau đều là cười lắc đầu. Bọn họ đều không tin Vương Tự Dương sẽ có lá gan lớn như vậy chẳng qua là khơi lên hiểu lầm gì đó. Ngược lại mười một hán tử nhìn dáng vẻ độc ác này khiến người ta cảm thấy hứng thứ, việc này nhiều nhất cũng chỉ là thú vị.
Bọn họ cảm thấy thú vị, nhưng bọn gia đinh lại không nghĩ như vậy. Không bao lâu Vương Tự Dương đã bị hai gã gia đinh kiềm kẹp đi qua, sau khi từ buôn rượu trở nên giàu có, Vương Tự Dương cũng ăn ngon mặc đẹp, hưởng dụng vô cùng kỹ lưỡng, lúc này lại bị trở thành tội phạm áp giải sang.
Vương Tự Dương sắc mặt đã trở nên trắng bệch, gã còn không biết xảy ra chuyện gì, đoán chừng cảm thấy mình đại nạn đã tới, Triệu Tiến sửa soạn xử trí gã.
Lúc đợi áp tới trước ngựa Triệu Tiến còn chưa đợi Triệu Tiến bên đó hỏi, Vương Tự Dương ở nơi đó khàn cổ họng khóc lóc nói.
- Tiến gia, tiểu nhân chịu đại ơn của Tiến gia không nên để đầu óc ngu muội làm ra chuyện khốn khiếp cấu kết trong ngoài. Tiểu nhân đáng nên lóc thịt tới chết, mong rằng Tiến gia thấy chuyện khốn khiếp đó không thành mà cho vợ con tiểu nhân một con đường sống.
Triệu Tiến ngược lại buồn bực.- Chuyện khốn khiếp gì?
Vương Tự Dương trên đất ngạc nhiên ngẩng đầu lắp bắp hỏi.- Chẳng lẽ không phải lúc chặn sông, quan quân ép tới, tiểu nhân cấu kết.
Triệu Tiến bật cười, xua tay nói.- Nói thử xem mười một người ngươi mang tới đều là hạng người đã từng giết người phải không? Bảo hắn đứng dậy nói chuyện.
Nói tới đây, mọi người cũng biết là đã hiểu lầm rồi, tuy nhiên bọn gia đinh áp giải Vương Tự Dương vẫn không có thả lỏng như trước.
- Tiểu nhân vẫn luôn ở trên thảo nguyên vì Tiến gia tìm kiếm binh sĩ hổ lang, lần này rốt cuộc tìm được rồi. Mười một người này ai nấy đều là thân vệ Hãn Vương Yêm Đáp trong thành Quy Hóa bởi vì phạm tội phải chạy trốn tới thảo nguyên. Bản thân chạy rồi vợ con lại vứt trong thành Quy Hóa đều bị giết sạch trơn. Mười một người bọn họ kết đội trả thù song thế đơn lực mỏng bị toàn bộ thảo nguyên đuổi giết. Tiểu nhân đã biết tin tức, hao tốn thật lớn khí lực mới tìm được người đưa tới, cố ý mang tới dâng cho Tiến gia.
Với giàu có của Triệu Tiến tất nhiên không thèm thuồng vàng bạc của báu, trâu ngựa đó chỉ cần Triệu Tự Doanh lên tiếng, thương nhân giàu có, quan lớn trên thảo nguyên và biên trấn sẵn lòng làm ăn, thứ đồ hợp ý bản thân Vương Tự Dương lấy ra được cũng chính là binh sĩ cung mã trên thảo nguyên này. Sau khi Vương Tự Dương trở nên giàu có, nhưng việc làm này tất nhiên không tận tâm tận lực, thường thường chỉ là lấy mấy thiếu nữ dung nhan xinh đẹp trên thảo nguyên đưa tới. Triệu Tiến khẳng định không cần, gã liền thu về nhà mình. Đợi sau khi xảy ra chuyện kia, lúc này mới một lần nữa bỏ ra khí lực lớn, bất kể vốn liếng đi tìm.
- Phạm vào chuyện gì?
Vương Tự Dương thật cũng dò la rất rõ ràng.- Nói là lúc bọn họ đang trực nhìn thấy ái thiếp của Hãn Vương và người khác tư thông, kết cuộc Hãn Vương muốn giết bọn họ diệt khẩu.
Triệu Tiến cười lắc đầu, Lưu Dũng ở bên cạnh hỏi.- Ngươi tốn không ít ngân lượng phải không?
Vương Tự Dương quỳ ở nơi đó vô cùng khẩn thiết nói.- Không dối gạt Dũng gia, là tốn không ít. Lúc ấy hai bọn mã tặc lớn nhất trên thảo nguyên đã vây chặt mười một người bọn họ, cũng may một nhà vẫn luôn buôn bán người cho tiểu nhân cũng biết tiểu nhân lúc trước tung ra lời đi thu gom người bậc này, cho nên ra giá tiền cao với Yên Đáp hãn bên đó. Tiểu nhân cũng chiếu theo giá cả trả tiền. Tiến gia, Dũng gia, mười một người này đều là dũng sĩ tinh nhuệ trên thảo nguyên, trong trăm người mới chọn đường một tay giỏi giang nhất định có hữu dụng với Tiến gia. Tiểu nhân dâng tặng cho Tiến gia, mong tài cán của bọn họ lập được nhiều công lao cho Tiến gia.
Triệu Tiến an bài mấy câu.
- Mười một người này một chọi một có lẽ không yếu, nhưng chỗ hữu dụng đối với Triệu Tự Doanh cùng lắm cũng chỉ là tốt hơn trạm gác một chút, ngôn ngữ không thông suốt còn là rắc rối. Nhưng ít nhiều cũng có chỗ dùng tới. An bài Ba Âm mang theo, chiếu theo quy chế nghĩa dũng Từ châu dẫn dắt thì tốt rồi.
Trên mặt Vương Tự Dương lộ ra sắc mặt vui mừng, Triệu Tiến chuyển sang chuyện khác nói với gã.- Ta vẫn còn chưa tin ngươi, nhưng ta còn cho ngươi tiếp tục việc buôn bán, đây đã là niệm phần tình cảm xưa rồi. Ngươi hiểu không?
Bị nói tới như vậy, sắc mặt của Vương Tự Dương lập tức rất xấu hổ tuy nhiên vẫn khom người trả lời nói.- Tiến gia nhớ kỹ tiểu nhân, tiểu nhân trong lòng hiểu rõ.
- Làm thật tốt chuyện làm ăn buôn bán của ngươi, vẫn tiếp tục gia nghiệp giàu sang của ngươi, ngẫm lại kết cuộc của người khác. Triệu Tiến sau khi nói một câu đã không để ý tới nữa, tiếp tục đánh ngựa đi về phía trước, Vương Tự Dương chắp tay làm lễ thật sâu.
Lưu Dũng mở miệng nói.- Đại ca, Vương Tự Dương vẫn là người dùng được hiện giờ bên cạnh gã có một nửa đều là người của chúng ta không sợ gã lại làm chuyện ngu muội gì nữa. Con đường kia gã làm quen rồi. Vương Tự Dương nhiều năm ở trên thảo nguyên và biên trấn như vậy cũng có chút mặt mũi, bỏ phế không khỏi đáng tiếc.
Triệu Tiến giữ im lặng thúc ngựa đi trước một đoạn lúc này mới mở miệng nói.- Mỗi người đều cảm thấy lần này là kiếm phú quý, kiếm công lao. Ngay cả mấy nam đinh nhà Lý gia kia đều muốn đi theo ra trận. Huynh lại trong lòng bất an, Văn Hương Giáo rốt cuộc tại vì sao có nắm chắc như vậy. Bát xúc xắc chưa mở ra huynh chưa yên lòng.
Một gã trinh kỵ quan quân lớn tiếng bẩm báo nói.
- Tướng gia, phía trước chính là thành Tế Ninh rồi.
Người được gọi là tướng gia cười mắng.- Ông đây mắt không có mù, thành này bày ở nơi đó ta cũng nhìn thấy rõ ràng còn cần ngươi nói ra sao. Đi dò la chút gì đó hữu dụng đừng có mà nằm sắp trên bụng của nữ nhân.
Chung quanh ông ta vang lên một trận cười, trinh kỵ kia cũng cười khì thúc xoay chuyển thú cưỡi tự đi khỏi. Cái vị được gọi là tướng gia kia thân hình cao lớn, eo hông y hệt một cái thùng nước toàn thân mặc giáp trụ ngồi ở trên ngựa. Vật cưỡi kia tuy rằng mạnh khỏe nhưng lúc này cũng có dáng vẻ chống đỡ không nổi. Lại nhìn quanh có mấy con ngựa để trống mới biết bọn họ sớm có trù bị.
Nơi trung quân tinh kỳ phấp phới, kỵ binh truyền lệnh ra ra vào vào, trước sau đều có đại đội tiến lên, bụi đất bốc cao lên trời, nhìn thanh thế vô cùng to lớn. Trên Vận Hà cách đó không xa thì có từng con thuyền chở lương chất đầy đồ đạc đi theo.
- Dương tổng binh, sắp tới là đã tới Tế Ninh phải khai chiến với lưu tặc kia, cũng phải giao tiếp với thân sĩ Tế Ninh. Không ít người trong những kẻ đó đều có quen biết trong kinh thành, kém nhất cũng là của tỉnh thành, hay là bảo bọn binh sĩ chỗ quý tướng quân kiềm chế một chút tránh cho bị người khác nắm lấy đằng cán, cũng lưu lại chút tinh thần, sức lực đối phó lưu tặc. Ở bên cạnh Dương tổng binh kia có một gã quan văn trung niên cưỡi ngựa nhắc nhở nói.
Nghe nói như thế, Tổng binh Dương Quốc Đống cả mặt đầy hào khí sắc mặt lập tức có chút không vui, chẳng hề để ý nói.- Tống đại nhân nói rất đúng, bổn tướng đã an bài, trước khi sắp vào cuộc chiến quân kỷ phải nghiêm.
Không đợi Tống đại nhân kia mở miệng nữa, Dương Quốc Đống tùy tiện nói.- Tống đại nhân vẫn luôn làm việc trong nha môn Binh bị đạo ít biết đối với hành quân đánh trận quá xem thường đám lưu tặc này. Bọn chúng cũng không phải những tư binh cường hào chẳng qua chỉ là đám người đói khổ không có cơm ăn, trong tay ngay cả đồ dùng trong nhà cũng không có sao đánh lại được đại quân Sơn Đông chúng ta.
Lông mày Tống đại nhân kia cũng nhăn lại, vừa muốn nói chuyện, Dương Quốc Đống giơ tay vung một vòng nói.- Ngài xem thử, tinh khí thần của các huynh đệ sung túc, lại nhìn xem thuyền trên sông, bên trong chính là chở đầy lương thảo. Khí thế như vậy, có lý nào sẽ thua. Tống đại nhân ngài hãy chờ lập đại công lao trận này đi.
Trong lời nói có ý khoe mẽ, thật sự ra lại là sỉ nhục Tống đại nhân Binh bị đạo không hiểu binh pháp kia. Trên mặt Tống đại nhân kia khí sắc tím xanh chợt lóe lên, nhưng đè nén lại không ra tiếng chỉ gục gặt đầu.
Tống đại nhân kia sau khi bị sỉ nhục một phen, bề ngoài xem ra không biến đổi trong lòng lại đang không ngừng mắng chửi. Binh bị đạo là quan văn tứ phẩm, Tổng binh thường thường là do võ tướng nhất nhị phẩm đảm nhận, phẩm trật tuy rằng không bằng nhưng địa vị lại cao xa hơn. Hơn nữa chức quan Binh bị đạo này chính là dính líu tới quân như, đây là chức quan bóp chặn yết hầu. Ngày thường Tổng binh không có thêm phẩm hàm tướng quân thấy Binh bị đạo đều phải chắp tay vái chào. Cử chỉ lời nói của Tổng binh Dương Quốc Đống này phải nói là cuồng vọng.
Chán ghét thì chán ghét, vị Tống đại nhân này lại không dám nổi quạu, ai mà không biết Dương Quốc Đống này đã là con nuôi của Ngụy công công đại thái giám của Ty Lễ Giám, Ngụy Trung Hiền quyền nghiêng đảo triều cương, phàm là kẻ đầu nhập vào đều thăng chức rất nhanh ai dám có điều ngỗ nghịch.
Hơn nữa lần đại loạn này tới quá đột ngột, nơi đất Sơn Đông này vừa có thiên tai tất nhiên dân loạn, đây đã thành lệ thường, cao thấp cũng đều có trù bị. Nhưng chốn quan trường Sơn Đông lại không ngờ được đột nhiên bộc phát ra loạn lớn như vậy, tầm cỡ kinh người thế này hơn nữa vô cùng có lớp lang và đích ngắm tới. Sau khi mấy tòa thành trì liên tục bị rơi vào tay loạn dân, lôi kéo theo đại đội lưu dân đi về hướng tim gan của Sơn Đông then chốt đầu mối tào vận của cả thiên hạ.