Mấy khẩu hỏa pháo mới chở sang nhìn đều không có lớn hơn khẩu trước đó, nhưng so với tám khẩu chĩa vào góc đông nam kia đều phải thô to hơn không ít, bên trong quân thủ thành không ít người đều đang than vãn, thành Tế Ninh xong rồi.
Mặt trời cũng sắp phải lúc xuống núi, điều chỉnh chỗ đặt pháo, khẩu pháo mười hai cân tây lại lần nữa nã súng, đạn pháo bắn trúng phần còn coi như hoàn chỉnh góc tường thành đông nam kia, một phát pháo này thành mấu chốt, góc tường thành đông nam sụp xuống, gạch đá vỡ vụn, đất nện đã bị đánh tan cứ như vậy sụp đổ trượt xuống, ở chỗ góc tường thành đắp ra một sườn dốc.
Sườn dốc này vừa xuất hiện, tiếng kinh hô gào thét điên cuồng trên đầu thành dưới thành cũng nghe thấy được. Chiếu theo an bài từ trước, góc tường thành kia vừa sụp, đoàn thứ nhất và đại đội thứ tư Triệu Tự Doanh lập tức di chuyển. Cử động như thế của bọn họ khiến thành quân thủ thành Văn Hương Giáo đầu thành Tế Ninh điên cuồng, rất nhiều người di chuyển về hướng sụp đổ bên đó, bên trong hẳn là có trù bị, ở nơi đó vận chuyển đất đá muốn ngăn chặn lỗ hổng, chỉ cần ngăn chặn được bên này, vậy thì công không được nữa.
Nhưng hỏa pháo Triệu Tự Doanh sẽ không đồng ý, tám khẩu hỏa pháo đối diện góc đông nam đều đã nâng cao góc bắn, đã nhét vào đạn dược sẵn sàng, đúng vào lúc đó, lần lượt nã súng oanh tạc phía đầu thành. Khoảng cách này muốn chuẩn xác không dễ dàng như vậy, nhưng phương viên bắn vào đã đủ rồi, mỗi một phát đạn pháo rơi xuống vung tung tóe đất đá vỡ nát, đều có thương vong, người muốn ngăn chặn tường thành vốn dĩ không có cách nhích gần phía trước.
Sắc trời đã tối đen rồi, Triệu Tự Doanh không có tiếp tục tiến lên, chỉ có điều lưu một đội đợi lệnh, còn lại về doanh nghỉ ngơi, đội nhân mã lưu lại một nửa trấn thủ, vào lúc này, loạn quân Văn Hương Giáo từ các nơi khác xông ra có khả năng rất lớn, đã bức bọn chúng tới đường cùng rồi.
Cả đêm tiếng pháo không ngừng, mấy khẩu hỏa pháo vừa mới dựng lên kia cũng tham dự trong cuộc oanh tạc, tuy nhiên số lần tất cả hỏa pháo khai hỏa cũng không cao, chỉ là khiến quân thủ thành không cách nào ngăn chặn cái lỗ hổng kia. Chờ tới sáng ngày hôm sau, hoặc là nói, loạn quân Văn Hương Giáo trong thành cho rằng rạng sáng ngày hôm sau sắp thấy được rõ ràng. Từng tiếng pháo vang lên sẽ khiến khắp nơi trong thành càng lúc càng tuyệt vọng.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đứng từ xa, trao đổi giải thích.- Nếu có hỏa pháo lớn hơn nữa, vào lúc công thành mới có hữu dụng. Các đệ nhìn xem hiện giờ, nhiều khẩu hỏa pháo như thế oanh tạc quả thật không có tạo thành thương vong gì cho loạn quân lưu tặc trong thành và đầu thành, bất quá là mở ra một con đường cho chúng ta, đến cuối cùng vẫn phải là gia đinh dùng trường mâu và súng hỏa mai quyết định cục diện.
Lôi Tài ở trong thành Tế Ninh sắp có hai mươi ngày. Mặc dù Triệu Tiến nghiêm lệnh y lưu lại ở Lâm Thanh Châu, nhưng bản thân Lôi Tài đã lại rất nóng lòng, ở nơi đó gánh vác hỏi thăm tin tức các lộ nhưng đại loạn Sơn Đông sắp tới, mình lại ở nơi thái bình không có gần bên, chỉ đưa một chút tin đồn nghe thấy được cho Từ Châu, đây sao mà được.
Ban đầu các lộ Văn Hương Giáo công phá châu huyện, lúc cả phủ Duyện Châu và phần phía nam phủ Đông Xương hỗn loạn thành một cục, Lôi Tài không dám làm bậy, lúc đó ra ngoài, khả năng chết ở trên đường vô cùng lớn. Ngay khi các lộ loạn quân Văn Hương Giáo tề tựu, Lôi Tài mang theo mấy gia đinh tâm phúc cưỡi ngựa từ Lâm Thanh Châu lên đường, suốt một đường chạy tới chỗ Tế Ninh, lúc đó Tế Ninh còn chưa có rơi vào tay loạn tặc, mỗi ngày còn định kỳ mở ra cổng thành.
Nhìn mấy người bọn Lôi Tài cưỡi ngựa sang đây, lại nhìn thấy cách ăn vận của bọn Lôi Tài, binh lính phòng ngự thành Tế Ninh thả người đi vào. Cưỡi ngựa, mặc y phục hiển lộ danh gíá, khí sắc lại tốt, hạng người như thế nhìn thế nào cũng sẽ không phải là gian tế của Văn Hương Giáo, huống chi mấy vị này ra tay còn rất hào phóng, những kẻ khốn khổ khốn sở kia sao hiểu được điều này.
Tuy nhiên sau khi vào thành, thế cuộc đã có biến đổi đột ngột, đại đội quan binh tới, sau đó đại đội quan binh chịu đại bại, Tổng binh Sơn Đông kia ngay cả thành cũng không vào, mang theo thân binh, bộ hạ bỏ trốn mất dạng. Mấy người bọn Lôi Tài thoáng chốc bị vây ở trong thành, kế tiếp chính là Văn Hương Giáo lại lần nữa vây thành, thông qua gian tế trong thành rải ra các loại tin tức, khiến trong thành Tế Ninh tự loạn trận cước, bức những đầu mục tào vận đó làm loạn mở thành.
Loạn quân Văn Hương Giáo vừa vào thành, bọn Lôi Tài liền biết không hay, chuyện rời khỏi thành không cần nghĩ nữa, trước hết ở trong loạn quân giữ mạng mới là khẩn yếu nhất, hơn nữa ai cũng không biết được những loạn quân này sẽ lục soát hay không, vậy thì càng nguy hiểm lớn hơn nữa. Mấy người Lôi Tài ngay cả ngựa cũng không cần, mang ngay đồ tế nhuyễn chạy ra khỏi khách điếm, lại tìm một chỗ miếu hoang ẩn náu.
Tuy nói sau khi Văn Hương Giáo vào thành không có mặc sức làm bậy, thậm chí còn dùng quân kỷ trói buộc, nhưng kẻ chết bị thương vẫn không hề ít đi. Những lưu dân loạn quân tuyệt vọng cùng khổ đó, nhìn thấy bá tánh thành Tế Ninh an bình giàu có đủ đầy, nào nhịn được sát tâm, những binh mã vốn liếng lâu năm của Văn Hương Giáo đó, tự cảm thấy vì giáo liều mạng chém giết, tới được Tế Ninh giàu nứt khố đổ vách như thế này dù sao cũng phải sung sướng một chút.
Tri châu Tế Ninh và bọn quan viên khác phần lớn đều là cả nhà tự tận, có kẻ thì cả nhà uống thuốc độc, có kẻ thì chém chết vợ con, bằng hữu lại tự mình kết liễu. Tuy nhiên sau khi xong việc nhìn lại, bọn họ làm như vậy thật sự là làm đúng rồi. Những thân sĩ giàu có Tế Ninh lòng ôm may mắn kia thường thường đều là cửa nát nhà tan, gia tài bị cướp bóc sạch sẽ, nam đinh bị giết chóc, nữ quyến bị hãm hiếp, thật không bằng chết được êm ái. Ngoại trừ những nhà giàu đó, bọn dân nghèo gặp tai ương càng nhiều hơn, bảo hộ của cải vợ con thì không cần nghĩ tới, nam đinh đều bị Văn Hương Giáo bắt đi, một phần biên vào quân thủ thành, một phần thì xua đuổi đi về hướng Trâu huyện.
Cũng may "ý chỉ" của Từ Hồng Nho tới rất nhanh, "ý chỉ" này vừa khen ngợi công lao của Từ Hồng Cử, Hạ Trọng Tiến và thần quân thiên binh hộ giáo, lại vừa nghiêm lệnh bọn họ không được tùy ý làm bậy, nhất định phải giữ gìn tốt thành Tế Ninh, bảo đảm quyết chiến với binh mã Từ Châu, kế đó nữa đây còn là đại thành phồn thịnh cơ nghiệp cốt lõi của thần quốc mai sau.
Mãi tới lúc này, thành Tế Ninh mới coi như yên ổn không ít, trên chợ có khuôn phép cơ bản, không đến mức đi trên đường cũng phải lo lắng sống chết. Bọn Lôi Tài từ ngôi miếu đổ nát kia chạy ra, nơi đó đã không chút nào tránh được nguy hiểm, bên trong đã trốn không ít người. Loạn quân Văn Hương Giáo không phải không tới lục soát mà là lười đếm xỉa nơi đó, nhưng lúc nào đó để ý tới, vậy liền có rắc rối lớn.
Bọn Lôi Tài không muốn rời thành lại dùng quen biết từ trước tìm được người trong giang hồ chợ búa, hạng người bậc này đều là đầu sỏ trên đất này, thân ở dưới mặt đất lại là cao thủ thấy gió chiều nào theo chiều ấy, bình thường cũng có tới lui với giáo chúng Văn Hương Giáo, sau khi phá thành, bọn họ chịu lây lan tới ít nhất, còn thu mua người, gom góp của cải phát tài. Người bậc này Văn Hương Giáo thường thường sẽ không theo dõi quá chặt, thường là chỗ coi như an toàn