Người không ngừng ngã xuống, thậm chí có người tránh được cung tên và cầu đất, những cũng không tránh được đồng bọn phía sau xô đẩy va chạm, liền ngã vào trong sông hộ thành, bọn họ vốn dĩ không có cơ hội đứng lên đã bị bao đất phía sau hoặc những người cũng bị đẩy xuống đụng phải, trở thành một phần để lấp sông.
Cát Điền Phong đã bị đánh sập toàn bộ tinh thần, đã bỏ lại bao đất xoay người, tìm kiếm khe hở trong đám đông xông tới trước mặt, thực né tránh không được, liền đánh ngã người đối diện cứ như thế điên cuồng bỏ chạy, nhìn trước, nhìn sau vô số thi thể ngã xuống, cuối cùng cũng về tới trước xe ngựa.
Tại nơi vừa mới chạy về, lại có rất nhiều người bị đẩy ngã về phía trước, nhìn Cát Điền Phong chạy về, đã có người giơ trúc thương muốn đâm giết, Cát Điền Phong giơ hai tay hô to.- Ta đã đem bao đất ném xuống sông rồi, cho ta ăn bánh, cho ta ăn bánh.
Nhưng nhìn thế nào đều không giống như muốn đưa bánh, có người đã cầm đao qua đến đây, đúng lúc này, người trên xe ngựa hét lớn.- Hảo huynh đệ, lại đây lấy bánh mà ăn.
Cát Điền Phong lúc này mới tiến về phía trước. Người nọ lộ lên nét cười lấy trong giỏ lớn ra một miếng bánh và đưa cho. Những người xung quanh nhìn Cát Điền Phong nhận bánh bằng ánh mắt ghen tị. Nhận xong liền ăn lấy ăn để, trên tay y đều là bùn đất, trên mặt còn có cả những vết máu, không cẩn thận nên đã để dính cả vào bánh. Cát Điền Phong đứng đó chăm chăm làm một việc ăn như hổ đói.
Đây là lương thực, mặc dù nói ở trong có cao lương và trấu cám, nhưng trong đó còn có cả mì chay và một chút muối mặn. Không biết là vết máu hay bản thân bánh đã có.
Ăn xong bánh, người cầm mộc thương và cầm thương trức đã bức ép đi lên. Cát Điền Phong liếm sạch sẽ các ngón tay, không chờ bất cứ kẻ nào thúc giục, y lại đi vác bao đất. Có được cái bánh này đánh cược cái mạng này thì đã thế nào, không ăn rồi cũng chết.
Đợt sóng áp bức đầu tiên đi qua không ít người đã sống sót quay về. Có người sau khi đã trải qua cảnh kinh hoàng, khiếp vía mới rồi không bao giờ muốn đi nữa lại không ngờ được chuyện không phải do bọn họ muốn là được. Cũng có người có tính cách không khác gì Cát Điền Phong, vì miếng ăn mà đánh cược cả mạng sống.
Về sau, mọi người thấy bộ dạng Cát Điền Phong ăn như hổ đói, nhưng không sợ hãi như những lần trước mà ngược lại có chút nóng lòng muốn thử nữa. Còn những người trên xe ngựa kia cũng bắt đầu ra sức khích lệ. Có tấm gương này cũng mạnh hơn rất nhiều so với uy hiếp và to mồm dụ dỗ.
Trong thành cầu đất tung ra cũng ít dần, tên cũng thưa thớt hơn, tuy nhiên Cát Điền Phong vẫn luôn để mắt tới đầu thành, người trên đầu thành ngày càng nhiều, khói bốc lên cũng ngày càng dày, có khả năng những chảo dầu lớn đầu thành đã sớm sục sôi.
Ngay lúc sông hộ thành bị lấp bằng, lưu dân tới gần tường thành lại bị sát thương, đá từ đầu thành như mưa nện xuống, rất nhiều người né tránh không kịp liền bị đập chết.
Ăn xong tinh thần Cát Điền Phong rất tràn đầy, đã từng trải qua y càng linh hoạt cẩn thận hơn, đợi sông hộ thành bị lấp bằng, lúc không còn cần vác bao đất tiến lên, y đã ăn liền ba miếng bánh.
Trở về trước xe ngựa, những lưu dân già yếu bị vừa mới bị dẫn ra có người cầm bao đất, bao cát lên, cũng có người vây quanh dưới chỗ khí giới công thành vừa mới tạo.
Sau khi mang tới một miếng bánh, người trên xe ngựa không để Cát Điền Phong rời khỏi, chỉ cầm lấy một cây thương trúc đưa cho y, cười nói.- Tiểu tử nhà ngươi có tiền đồ, vận khí tới rồi. Ở lại bên kia nghe chỉ bảo làm việc, ngươi sẽ không đói bụng.
Cát Điền Phong sửng sốt lại nhìn ngó xung quanh những kẻ vừa mới cầm thương trúc hoặc mộc thương, đều là đồng bọn vừa cùng nhau khiêng đất lấp sông, bọn họ biểu hiện xuất sắc nhất trong đám đông, sống đến cuối cùng, có được chỗ tốt này.
Những lời khác, Cát Điền Phong đều không nghe rõ, chỉ có câu "sẽ không đói bụng" làm tinh thần y rung lên. Nhận trúc thương, Cát Điền Phong vốn muốn trữ lại bánh để bữa sau ăn, nghĩ một chút liền mở to miệng nuốt lấy miếng bánh cầm trên tay, đi theo những người khác về hướng bên đó.
Đi chưa được mấy bước, chỉ thấy mấy chiếc xe ngựa cùng ở một chỗ, vài người đứng ở trên mình tất cả người xung quanh những chiếc xe ngựa không giống với người ở doanh trại lưu dân. Người nào người nấy khỏe mạnh nhanh nhẹn, so với hạng lưu dân dáng vẻ mảnh dẻ tiêu điều như bộ xương khô mạnh tới cỡ trời, cũng bất đồng khi so với những hạng người hung thần ác sát đó, bọn họ rõ ràng nhìn lợi hại hơn, lại bình tĩnh hơn rất nhiều.
Nhìn bọn Cát Điền Phong đang đến gần, những hán tử khỏe mạnh quanh xe ngựa này chỉ giương mắt lạnh lùng mà nhìn, đong đưa đại đao trong tay, ra hiệu đối phương rời khỏi. Không cần quát lớn, nhưng người đi ngang qua bọn họ đều nghe theo, ngay cả tiếng động cũng không dám phát ra, ngoan ngoãn rời khỏi.
Sáu người đứng trên xe ngựa, có năm người ăn mặc như người luyện võ, vây quanh bảo vệ một người áo bào trắng tóc dài rối tung, lúc đi ngang qua, Cát Điền Phong còn nghe được một câu.
- Trong thành Tế Ninh này không ngờ còn có sa thạch.
Câu nói này y nghe sao cũng không hiểu, liếc mắt nhìn lên phía trên, cứ tiếp tục đi theo đại đội.
Cát Điền Phong đến mặt sau, cục diện lấp sông loạn xị bát nháo vừa rồi đã bắt đầu an tĩnh lại, y chú ý tới từng đội lưu dân bị đưa tới, những người này chính là những người lúc trước chen chúc để lấy bánh, đi cùng với những người này, còn có những người lao dịch khiên đồ.
Một gã đại hán cầm thương lớn giọng.- Đợi chốc nữa các ngươi sẽ phải công thành, ai không chịu tiến lên trước thì liền đâm chết.
Trong suốt lúc lấp sông hộ thành những người bị đào thải ra cầm trúc thương bắt đầu hướng về phía trước, thời điểm lãnh bánh bột, bọn họ bị chen lấn ở đằng sau, kế đó bị đưa về phía trước chịu chết, bây giờ bọn họ phải ép người chen lấn bọn họ đi chịu chết. Vào lúc này, Cát Điền Phong không khỏi cảm thấy khoái chí. Các người không phải muốn giành giật sao? Các người không phải đã chiếm phía trước rồi sao? Bây giờ thì xông về phía trước cho ta, không đi liền đâm xuyên ngươi. Không riêng y nghĩ như vậy, những người khác cũng đều như thế, người người nghiến răng nghiến lợi, không ít người thậm chí lộ ra ý cười, vẻ tươi cười dữ tợn khát máu.
Cứ trong hoàn cảnh tuyệt vọng như thế, giết được người khác hoặc để họ tự đi chịu chết hoặc là để người khác chết sớm hơn mình, đó quả là một vui sướng khó có được.
Chờ sau khi Cát Điền Phong tiến về phía trước, từng món đồ vật cũng bắt đầu phát ra, đều là mộc côn, trúc thương chừng bốn thước, so với cái bọn Cát Điền Phong cầm thì ngắn hơn rất nhiều.
Những người yếu ớt còn chưa lãnh được bánh, cũng chưa kịp lấp sông kia, thì lại là bị đuổi chạy tới phía trước nhất, có người giơ lên đủ loại khí giới bằng trúc gỗ, còn lại càng nhiều người khiêng bao đất cát, người đứng sau bọn họ cầm mộc côn trúc thương vót nhọn, về phía sau hơn nữa chính là đội bọn Cát Điền Phong.
Lúc này không người thuyết giảng cái gọi là tiên quốc trên mặt đất, cái gì gọi là thành kính tôn thờ, quát thét khàn cả giọng, như lang như hổ, xông lên phía trước trở về được thì được ăn no bụng, không xông lên liền chỉ có một con đường chết. Còn có người không ngừng xui khiến, chỉ cần mở thành Tế Ninh, vậy thì cái gì cũng không lo âu, lương thực, vàng bạc, nữ nhân làm mọi người thấy phấn khởi.
Không đi thì chết, đã có người đi chậm vài bước bị đâm chết không một chút lưu tình, vừa ăn một khối bột chẳng những không no, lại càng thêm khao khát lương thực, mấy ngày tuyệt vọng này cũng khiến cho đầu óc con người không rõ ràng như vậy, xông lên được ăn no, xông vào thành Tế Ninh, liền tùy ý khoát hoạt, rất nhiều người hít thở trở nên nặng nề, mắt cũng đều đỏ lên, còn có người tru lớn, thực giống với dã thú.
- Công thành, công thành. Đồng loạt hô vang lên, những người già yếu cầm khí giới công thành đằng trước nhất không kìm nổi khóc to, nhưng bọn họ không cách nào không đi về phía trước, bởi vì bất động, liền sẽ bị phía sau đâm giết, những người sẵn sàng công thành ở sau cũng không cách nào không mau chóng hướng về phía trước, bởi vì bọn họ không nhúc nhích, càng có người cầm trúc thương dài đợi bọn họ.
Đám người vừa mới lùi bước trở về lại bắt đầu như làn sóng hướng về trước, đợt sóng thứ nhất đã nhanh, đợt thứ hai cũng theo nhanh hơn, hàng đội chỗ Cát Điền Phong cũng bắt đầu di chuyển về trước.
Cát Điền Phong và những người bên mình đã quên lúc bản thân công thành là tuyệt vọng cỡ nào, cục diện là hung hiểm cỡ nào, ngược lại cảm thấy xua đuổi những người phía trước là chuyện mãn ý không gì sánh được, nhất là đám người vừa mới rồi chen lấn mình tới phía sau, hại mình chưa ăn được bánh còn vì bị bắt đến phía trước chịu chết, hiện giờ đã đến lượt bọn chúng.
Lấp này không giống với lúc lấp sông, lần trước là biết ngăn không được, cung tên đầu thành bắn xuống và cầu đất từ trong thành ném ra rất nhanh đã dừng lại. Nhưng lần này mới đến gần, cầu đất liền gào thét đập ra, hơn nữa tăng lên gấp nhiều lần. Mỗi lúc rơi xuống đất, đều sát thương một đống người, những người già yếu giơ khí giới công thành nhận thấy điều này, lập tức vứt bỏ đồ vật xoay người bỏ chạy, nhưng bị người phía sau ngăn chặn, sau khi đâm chết không lưu tình vài người, lại chỉ đành quay đầu nhặt lên.
Sau khi vượt qua sông hộ thành bị lấp bằng, ngay cả người của đội thứ hai sửa soạn leo lên công thành cũng không chống đỡ nỗi, nhưng bọn họ cũng giống như vậy không còn cách nào khác lùi về sau, sau lưng bọn họ, đã có trúc thương mộc côn vót nhọn bức bách.