Động tĩnh này khiến trên dưới quan quân đều bị kinh sợ, lập tức đám quân tướng đồng thanh khích lệ tinh thần.- Đám tà giáo yêu nghiệt này chỉ biết giả thần giả quỷ, đợi chúng ta giết sạch bọn chúng, hôm nay mọi người tùy ý vui vẻ đi.
Nghe nói vậy, khí thế của đám quan binh lập tức tăng vọt. Nó có nghĩa là có được mấy canh giờ hoang lạc sau đại thắng, tùy ý gian dâm cướp bóc, tùy ý làm bậy. Tin tức sớm đã truyền đi khắp quan quân, nói gì mà trong một thôn cách hai mươi dặm ngoài thành Tế Ninh có giấu vàng bạc, thiếu nữ mà lưu tặc công phá châu huyện cướp bóc được, bởi vì quan quân tới quá nhanh nên không kịp chở đi, bên trong cất giữ rất nhiều của cải, mọi người đương nhiên suy đoán ra lưu tặc tử thủ như thế, chắc chắn là để thủ vệ nữ nhân và của cải ở đây.
Lời hứa hẹn này vừa được truyền đi, sĩ khí của quan quân tăng lên, nhưng cũng vào lúc này, ở hàng đầu đám lưu dân vừa mới tiến lên trước được mấy bước bất ngờ tách ra từ giữa, chạy rẽ sang hai bên.
Cử động bất ngờ như thế khiến tất cả mọi người đều trở tay không kịp, trước khi lâm trận đột nhiên quay người chuyển sang bên, đây không phải là muốn chết sao? Bây giờ quan quân chỉ cần bất ngờ tiến lên trước, tất nhiên đánh tan tác đối phương, người rành rẽ thậm chí nhìn ra cử chỉ của đám lưu tặc cách mấy chục bước này, họ cũng hoảng loạn và luống cuống chân tay, thậm chí ngã nhào xuống đất trong khi chạy trốn.
Chẳng lẽ có gì cổ quái, trước mắt đây chính là bia ngắm có sẵn, cung thủ quan quân theo đó giương cung lắp tên, bắn thẳng ra, quả nhiên không có phòng bị, lưu dân ở giữa kêu thảm thiết ngã xuống, càng tháo chạy nhanh hơn, cảnh tượng thậm chí có chút hỗn loạn, thậm chí giẫm đạp lên nhau.
Đang định tiếp tục bắn tên thì bị đám võ tướng ngăn lại, đại đội lưu tặc đối diện quả thực có điều kỳ lạ, nhưng đã tháo chạy thì cũng không cần lãng phí cung tiễn. Tới lúc này, đã có người nhìn ra được, với rậm rạp của đại trận lưu dân, bây giờ đội ngũ lưu dân tản ra hai cánh chỉ có một phần, chứ không hoàn toàn tán loạn.
- Đây là cái quái gì thế? Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống thì thào nói. Người khác ở hậu đội, vốn là cách xa nhưng tầm mắt lại bị che lấp bởi lớp bụi đất do đại đội nhân mã chạy trốn cuốn lên nên càng không nhìn rõ lắm.
Vào lúc này, cảnh tượng trên chiến trường lại trở nên căng thẳng, cho dù là Tổng binh Dương Quốc Đống hay là doanh tướng các cấp dẫn đội ở phía trước, ai nấy đều có phần nghiêm nghị.
Lưu tặc trước mặt tháo chạy thì tháo chạy, nhưng đại đội nhân mã như vậy lại rời đi về hai hướng "có trật tự" như thế, dù sao cũng không phải năm bè bảy mảng, nhìn ít nhiều đều có lớp lang, nếu không rút lui cứ như vậy xông thẳng lên, thắng lợi này thật đúng là không đơn giản như suy đoán trước đây.
Những tiếng hét phẫn nộ vang lên như "lấy tinh thần lại đi", "không được tản ra", "nhìn cờ hiệu của đội khác, không được lộn xộn", doanh tướng các cấp đều đang trói buộc đội ngũ của mình. Có người can đảm còn biết cưỡi ngựa đứng ở hàng đầu, người nhát gan đã cưỡi ngựa bắt đầu tuần tra đội ngũ. Cục diện trước mắt này, bao nhiêu lưu dân chạy cuốn bụi đất tung trời, không ai nhìn được quá xa, trước khi bụi đất rơi xuống thì phải để đội ngũ ổn định lại.
Tiếng bước chân ầm ầm ngày càng xa, bụi đất cuốn lên từ từ rơi xuống, đám võ tướng quan quân không những không hề thả lỏng, trái lại càng vạn phần đề phòng, qua bụi đất bọn họ thấp thoáng đã nhìn thấy trận địa cách đó không xa, cho dù không nhìn thấy rõ, nhưng cũng biết đó không phải là hỗn loạn không có lề lối của đám lưu dân lúc trước, mà là quân trận cực kỳ nghiêm chỉnh.
- Con mẹ nó. Dương Quốc Đống tức giận chửi một tiếng, giằng mạnh dây cương.
Tầm mắt cuối cùng đã rõ ràng, cuối cùng nhìn thấy được lưu dân ở hàng trước sau khi tản ra để lộ ra cái gì, là mấy phương trận nghiêm chỉnh, nói nó nghiêm chỉnh là vì mấy phương trận này trông gần như chỉnh tề giống đội ngũ của quan quân, thậm chí còn ngay ngắn hơn.
Từ Châu không phải tồn tại cô lập với thiên hạ này, những thứ xảy ra ở Từ Châu cũng sẽ dẫn tới thay đổi ở nơi khác.
Mỗi đội nhìn sơ qua là xếp thành từ ba mươi đến bốn mươi hàng ngang, một hàng bao nhiêu người không nhìn rõ, nhưng không dưới hai mươi. Có năm đội, giữa các đội cách nhau mấy chục bước, hàng ngang mỗi đội đều được xếp rất kín kẽ, vai kề vai, chứ không người chen chúc nhau lộn xộn như trong hàng ngũ của lưu dân lúc trước, đội ngũ này được xếp chỉnh tề.
Mỗi lưu dân, nhìn y phục họ mặc đã không nói được họ là lưu dân được nữa, mặc dù chắc chắn là y phục cũ, nhưng ai nấy đều ăn mặc đầy đủ, hơn nữa bộ dạng còn không khác biệt nhau, nhìn giống với chế phục của quan quân, hoặc là nói vì tầng tầng cắt xén và trước giờ không để ý tới quân kỷ, quân dung các doanh đầu bộ tốt quan quân lúc này lại không tốt hơn bao nhiêu so với phương đội lưu tặc cách hơn một trăm bước lúc nãy.
Thật sự bọn họ nhìn không giống lưu dân, bụi đất rơi xuống đã thấy được rất rõ, những người này cho dù màu da ngăm đen, nhưng không phải loại dân chúng đói khát mặt mũi xanh xao, thậm chí còn có chút dáng vẻ khỏe mạnh, binh khí trong tay họ đều là trường mâu, những trường mâu này không khác gì so với trường mâu của quan quân, thậm chí còn ưu việt hơn.
Những võ tướng quan quân tin tức linh thông hơn một chút đã chửi rủa. Năm ngoái Sơn Đông mới tạo ra một lô binh khí, sau đó nhập vào kho võ khí các nơi, kết cuộc lại đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, tổn thất nghiêm trọng. Lúc ấy quân trấn Sơn Đông trên dưới đều mắng chửi, họ còn trông chờ làm một lô hàng mới, sau đó đầu cơ trục lợi phát tài, không ngờ lại xảy ra chuyện khốn khiếp như thế, chắc hẳn đã bị đám người trông coi kia nuốt riêng.
Nhưng nhìn thấy số binh khí trước mắt, trông còn tốt hơn binh khí của binh sĩ nhà mình, lý nào còn không nghĩ được là từ đâu ra?
Đây nào có phải là lưu tặc, nào có phải là giặc, đây rõ ràng là binh, là đội quân rất có khí thế.
- Cung thủ hướng về phía trước. Đám doanh tướng quan quân đồng thanh hét lên, các cung thủ vừa mới về đội lại vội vã tiến lên.
- Bọn chúng chỉ làm cho có vẻ mà thôi, một đòn là phá vỡ được ngay, mọi người áp tới đánh đi. Cũng có người cổ vũ quân binh nhà mình, nhìn thấy lưu tặc lập tức bày ra đội ngũ như vậy, các doanh quan quân cũng đều xôn xao.
Vừa lúc đó, tiếng trống có tiết tấu vang lên trong hàng ngũ lưu tặc, năm phương trận đó chậm rãi tiến lên trước ép tới. Nhìn thấy bước chân tiến lên này và hàng ngũ vẫn chỉnh tề, các doanh quan quân càng thêm xôn xao, ngay cả các doanh tướng cũng sầm mặt lại, đây thật sự đâu phải chỉ ra vẻ.
Mà trong đội ngũ chủ tướng gần cuối đội quân, Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống sắc mặt càng thêm khó coi, người ở trên ngựa, lại ở phía sau nên nhìn thấy cục diện chiến trường toàn diện hơn. Ông ta không chỉ thấy năm phương đội của lưu tặc, mà còn nhìn thấy đại đội lưu dân tách ra từ trong phương đội chưa hề đi, mà ở hai cánh và phía sau của năm phương đội để triển khai trận thế.
Trận chiến này không khỏi hung hiểm, không biết lưu tặc đối diện rốt cuộc cố tình hay vô ý, lẽ nào có ý định nuốt gọn toàn bộ binh mã của mình? Quá ngông cuồng, dù thế nào thì lưu tặc trước mắt cũng chưa tới mức gấp năm lần so với quan quân, dựa vào gì mà dám có ý định như vậy, lại còn muốn đường đường chiến đấu trực diện. Số lượng của năm phương đội đối diện và quan quân bộ tốt không chênh nhau nhiều lắm, điều này thật sự vô cùng kỳ lạ.
Vừa quá chính ngọ, đang là lúc ánh mặt trời chiếu sáng rừng rực, Tổng binh Dương Quốc Đống to béo, mồ hôi chảy không ngừng, nhưng lúc này lại cảm thấy trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh, không còn mồ hôi gì nữa, thậm chí còn thấy hơi lạnh.
- Tướng... tướng gia, cái này... cái này nhìn giống như chiến pháp của tên đại tặc Triệu Tiến ở Từ Châu. Một thân vệ bên cạnh Dương Quốc Đống run rẩy nói. Hôm đó tổng binh Bảo Định là Lỗ Khâm dẫn quân xuôi nam, Dương Quốc Đống đã phái đội nhân mã của mình đi theo, thân tín bên cạnh cũng từng tham gia cuộc chiến đấu đó, đương nhiên trí nhớ còn mới mẻ.
Nghe thấy câu nói của thuộc hạ, cả người Tổng binh Dương Quốc Đống chấn động mạnh, lập tức thất thanh nói.- Chẳng lẽ cuộc đại loạn này là do đám thổ hào Từ Châu đó gây ra.
Nói phân nửa, y lại phủ định suy nghĩ của mình, phía Từ Châu cũng thù hận không đội trời chung với lưu dân, sao lại câu kết với nhau chứ.
- Tướng gia, cho mọi người rút lui đi. Có người vội vã nói.
- Đánh, vẫn phải đánh. Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống cắn răng nói, người bên cạnh vẫn tiếp tục khuyên nhủ, Dương Quốc Đống quay đầu lại, ngũ quan đã méo mó, vô cùng dữ tợn nói.- Rút lui con mẹ ngươi ấy, bây giờ đi thì chúng ta cũng đi không nổi nữa. Ngoài cưỡi ngựa chạy ra, mấy ngàn huynh đệ toàn bộ phải giao mạng ở đây. Bổn tướng vẫn không tin một đám khốn khổ khốn sở bữa cơm còn ăn không đủ no, bày ra dáng vẻ thế mà thôi, chúng còn thật sự động thủ đánh nhau được sao?
Những doanh tướng dẫn đội đó đều liên tục quay đầu lại nhìn, thấy chủ tướng chưa phát lệnh, họ đều biết nhất định phải đánh. Họ cũng biết, thời điểm này rút lui chính là sụp đổ, võ tướng các doanh trại cũng có suy nghĩ giống như Tổng binh Dương Quốc Đống, không tin những lưu tặc này có bản lĩnh lớn như thế.
Tiếng trống có tiết tấu khác hoàn toàn so với trống trận của quan quân, nghe mà ý phiền tâm loạn, trong tiếng trống này, năm phương đội từng bước tiến lại gần.