- Lôi Tử làm cái gì, có bảo đệ ấy trở về hay không. Triệu Tiến rất là nôn nóng. Động đất ở Sơn Đông vào tháng hai không có lan đến gần Lâm Thanh nhưng Sơn Đông đã không còn an toàn rồi. Lúc ấy Triệu Tiến liền thúc giục Lôi Tài rời khỏi Sơn Đông, hoặc là đi về kinh sư hoặc là vòng về Từ Châu.
Nhưng Lôi Tài vẫn một mực không đi. Sau động đất lần này, Lôi Tài trước tiên là thông qua Vận Hà truyền tin tức về, báo rằng chính mình bình yên vô sự. Nhà cửa ở Lâm Thanh sập cũng không nhiều, nhưng nơi đây đã có chút hỗn loạn, quan phủ bắt đầu không giữ nổi khuôn phép. Lôi Tài còn nói, chiếu theo tin tức của Lý tuần kiểm, Văn Hương Giáo vẫn luôn mua lương thực tại kho lương ở Lâm Thanh. Nhưng những lương thực này cũng không phải đi cứu tế nạn dân và thu nạp lòng người như thói thường, nghe nói là được trữ ở những chỗ bí mật dọc Vận Hà.
Tin tức chân chính khiến Lôi Tài không muốn đi cũng không phải vì tào lương mà là kho vũ khí ở phủ Đông Xương thiệt hại rất nặng. Tin tức này là của trong quan phủ, tính cả phủ Duyện Châu bên kia, mấy kho vũ khí đều vì lần động đất lầy này mà mất sạch một con số lớn, số lượng thiếu hụt đã không còn nằm trong tham ô bình thương, mà là mua bán tầm cỡ lớn rồi.
- Viết thư gọi đệ ấy trở về. Thủ hạ của ta không chỉ một mình đệ ấy đi hỏi thăm tin tức. Triệu Tiến lần này có phần nôn nóng. Ở phủ Đông Xương, sức mạnh của Triệu Tự Doanh rất yếu, tuy là có mở điếm ở Lâm Thanh hoặc là ít nhiều vẫn có giao tình với cha con Lý tuần kiểm nhưng dù vậy, Lôi Tài vẫn không được an toàn.
Nôn nóng nhưng đành chịu, Lôi Tài còn nói, mình mượn được mấy ngàn lượng bạc ở chỗ Lý tuần kiểm. Trong khoảng mấy ngày này, tin tức rất nhiều, nơi nơi rối loạn, tiêu phí rất lớn.
Triệu Tiến biết rằng có viết thư thúc giục thậm chí ra nghiêm lệnh, Lôi Tài cũng sẽ không trở về. Lưu Dũng và Lôi Tài làm việc đều luôn có loại cứng đầu đánh cuộc mạng sống như vậy.
Nhưng tin tức khẩn yếu hơn không phải là việc Lôi Tài bên này, mà là từ Tế Ninh Châu và thành Tư Dương bên kia truyền về. Sau làm động đất tháng ba này, nơi đây đã đại loạn, phủ Lỗ Vương đưa tấu chương về kinh sư, nói mọi nơi đều loạn, chính đang lúc cần quan quân trấn thủ, mong triều đình mong chóng phái binh mã đến phủ Duyện Châu bên này.
Đã thiên tai vậy, phủ Lỗ Vương chẳng những không thỉnh cầu triều đình phát xuống cứu tế, ngược lại lại thừa cơ hội này đòi hỏi triều đình tăng số binh mã đóng quân ở phủ Duyện Châu, thậm chí còn khẩn thiết đề xuất, Liêu binh gom góp ở chỗ Đăng Châu bên kia đang đặt ở phủ Duyện Châu bên này, đàn áp được mọi phía, lại được nơi này cung ứng lương thực, tiện cả cho quan và dân.
Mấy ngàn Liêu binh sẽ làm cho quan quân phủ Duyện Châu tăng nhanh, đối với Từ Châu mới là chuyện khẩn yếu nhất.
- Chúng cho rằng mình là thân ở trong vương thành, dù trời có sập xuống cũng đè được không đến chúng. Nhà mình chịu thiệt, chẳng qua là bên ngoài bị nhục, chỉ cần nói động triều đình là bù lại được. Cho dù khắp nơi có mệt nhọc thế nào đi nữa sao so được với hoàng tộc Đại minh. Thiên hạ này đều là của Chu gia đấy, ai dám chống đối với chúng. Mặc kệ là bắt đầu như thế nào, cuối cùng nhất định là chúng giành phần thắng. Thật sự là nghĩ khá lắm, thật sự là không biết sống chết. Có lẽ là nguyên do của Lôi Tài trước đó, Triệu Tiến sau khi biết được tin tức này liền nổi giận.
- Từ lúc Đại Minh khai quốc đến bây giờ, bọn phiên vương thực ra vẫn như thế, bọn chúng được nuông chiều đã quen thói. Chu Học Trí tiếp một câu.
Triệu Tiến chỉ cười lạnh, không có lên tiếng. Đổng Băng Phong trước giờ luôn không nói nhiều, chỉ đứng bên cạnh yên tĩnh chờ đợi. Chuyện Sơn Đông, Triệu Tiến không nói thêm gì nữa, chỉ ngẩng đầu nói.- Băng Phong, trong ngày mai, huynh muốn xem đội quân của đệ. Đợi lát nữa chúng ta cùng nhau sang đó nhìn hết từng liên đội. Chu tiên sinh, ngươi đi đưa tin với các nơi cửa sông Thanh Giang, muốn gặp mặt phải sắp xếp một chút, các loại yến ẩm đều không cần. Mỗi người chỉ có thời hạn một nén nhanh, muốn nói gì làm chuyện gì bọn họ phải sửa soạn tốt trước, không khách sáo lễ nghĩa bày vẽ, ta phải tới mau đi mau.
Chu Học Trí vội vàng gật đầu ưng thuận. Y và Đổng Băng Phong liếc nhìn nhau, hai người đi theo Triệu Tiến đã lâu, ai nấy đều biến rằng sắp có đại sự nảy sinh.
Xem xong tin khẩn, Đổng Băng Phong và Chu Học Trí cũng định sẵn đường đi rồi. Mấy người Trương Hổ Bân, Lê Đại Tân, Thành Đại Hổ còn có Ngụy Mộc Căn bị gọi vào.
- Trương Hổ Bân sau này sẽ ở trú đóng ở phía bắc Hoàng Hà Từ Châu. Trong vòng bốn ngày, trong đoàn luyện ngươi trông coi lựa ra tinh nhuệ của năm liên, cho bọn họ đổi thành gia đinh. Sau khi đến Từ Châu, ta cho ngươi thêm ba liên, canh giữ ở chỗ Cảnh Sơn.
Lần này chỉ bảo rất ngắn gọn.
Trương Hổ Bân bị điểm tới tên đầu tiên ngẩn cả người, ngay lập tức liền hưng phấn đứng trang nghiêm lĩnh mệnh. Đây chính là đại đội trưởng chính thức dẫn binh. Các đại đội khác đều là sáu liên, trong tay y có đến tám liên, địa vị lại hơi cao. Chìm nổi mất một khoảng tháng ngày, hiện tại ra sau mà đến trước, lại đi đầu đứng trên mọi người rồi.
Thành Đại Hổ có chút ngưỡng mộ nhìn Trương Hổ Bân. Y hối hận là năm đó không đi làm gia đinh, hiện tại chỉ làm được chút việc của Bổ đầu trong nha môn. Ngược lại Lê Đại Tân bên cạnh thần sắc vẫn như thường, y tuổi tác đã lớn rồi, đã trải qua khá nhiệu việc, có một số chuyện nhìn xem rất đỗi bình thường. Hơn nữa chức vị của hắn ở cửa sông Thanh Giang cũng rất đáng nể. Đổng Băng Phong cai quản đoàn thứ ba, nắm lấy hết chuyện lớn. Chu Học Trí cai quản chuyện buôn bán. Các công việc khác đều là do Lê Đại Tân tới cai quản. Bên ngoài, đã có người gọi y là đại tổng quản cửa sông Thanh Giang, địa vị và quyền thế quả thật không thấp.
- Sau này, đoàn luyện ở lại chợ phải đổi thành tuần đinh. Chức tuần đinh này, trên thư mấy lần gửi tới hẳn đã nói rất rõ ràng. Cửa sông Thanh Giang hơn mười vạn hộ dân, mỗi ngày ra ra vào vào. Ngàn tuần đinh trước mắt này chỗ dùng tới không lớn. Lê Đại Tân, Thành Đại Hổ, các ngươi dựa theo phép ở Từ Châu, mở rộng tuần đinh ở cửa sông Thanh Gianh đến ba nghìn, trừ những người trong đoàn luyện và gia đinh phải chọn ra, cũng phẩn cần tới những tráng niên trên đất này, gọi là đại đội tuần đinh cửa sông Thanh Giang. Ngụy Mộc Căn cũng ở trong đó làm phó đại đội trưởng. Tất cả tự đi lo chuyện của mình. Lê Đại Tân và Thành Đại Hổ liếc nhau rồi cùng Ngụy Mộc Căn lĩnh mệnh.
Thành Đại Hổ và Ngụy Mộc Căn còn tốt, Lê Đại Tân biết ý nghĩa của tuần đinh này, đây thật ra lấy chuyện cần làm trong quan phủ tự mình làm lấy. Trên đời này, bao nhiêu chỗ làm như vậy đều rõ ràng là mưu phản, nhưng cửa sông Thanh Giang nơi này lại khác. Bên này có phân ti Hộ bộ, có nha môn tào vận nhưng không có quan phủ cai quản nơi này. Triệu Tự Doanh nắm hết tất cả mọi người đều sẽ mắt nhắm mắt mở.
- Việc tuần đinh rất khẩn yếu, đừng trở thành dáng vẻ của sai dịch quan phủ, hết thảy đều phải lấy gia đinh, đoàn luyện làm chuẩn, phải có quân pháp sửa trị. Bình thường trông coi đất này, lúc khẩn cấp cũng phải lôi ra đi đánh nhau, ít nhất phải phòng thủ được. Triệu Tiến dặn dò, ba người kia đều cúi người vâng dạ.
So với Lê Đại Tân, Thành Đại Hổ hưng phấn vì trong thoáng chốc đã cai quản ba nghìn người, Ngụy Mộc Căn bên này cũng không nghĩ quá nhiều.
- Lão gia, đứa con cả Lê Văn trong nhà thuộc hạ từ nhỏ đã học được võ nghệ cung mã. Thuộc hạ cả gan cầu Tiến gia chiếu cố, để cho khuyển tử cống hiến vì Tiến gia.