Ô! Ô! Ô! Tiếng tù và truyền đi trong bản đội quan quân, tiết tấu của tiếng tù và này đại diện cho quân lệnh, Thiên tổng thở phào nhẹ nhõm, hươ trường đao trong tay truyền đạt mệnh lệnh.
Kỵ binh quan quân đã xếp thành hàng ngang bắt đầu thả chậm bước chân, đội ngoài cùng bên phải bắt đầu chuyển hướng, các đội còn lại theo đó cử động, cứ như vậy lượn thành một vòng tròn không lớn ngay tại chỗ, bắt đầu đi về phía sau. Kỵ binh quan quân cũng rất thưa thớt, lưu tặc dàn trận tụ tập lại với nhau, giữa mỗi bên không hề có tý khoảng cách nào, vô cùng kiên cố, nhưng khi cử động chắc chắn rất chậm, vốn dĩ không có khả năng truy đuổi.
Thật nếu có lưu tặc không có mắt đuổi theo ra thì sẽ càng tốt hơn, nếu làm hàng ngũ của lưu tực lỏng lẻo thì sẽ tìm cơ hội xông thẳng vào là tốt rồi.
- Tiên quốc chốn nhân gian, cam lòng được chết thành tiên. Tiếng hô ầm ĩ trong hàng ngũ của lưu tặc nối đuôi nhau như từng cơn sóng, càng hô càng cuồng nhiệt.
Khí thế cuồng nhiệt như thế đã khiến trong lòng mọi người rất không thoải mái, kỵ binh là sức mạnh trọng yếu nhất, cục diện lúc này còn chưa đáng để quyết chiến xông vào đánh nhau, đã không có cách nào lay động trận địa địch thì trước tiên hãy vòng đi xa, tìm kiếm cơ hội.
Nhìn kỵ binh quan quân chuyển hướng, tiếng hô của đại trận lưu tặc vẫn không dừng, nhưng trong đó cũng xen lẫn tiếng hoan hô, vừa rồi mấy trăm kỵ binh kinh thiên động địa ép tới, bây giờ lại chuyển hướng rời đi, nghĩ thế nào cũng là áp đảo khí thế đối phương, xem như là thắng trước một trận.
Sau khi kỵ binh chuyển hướng lại nhìn thấy bổn trận đại kỳ của chủ tướng ở hai cánh, mấy máu cờ hiệu đang tung bay, đây lại là có quân lệnh mới phát ra.
Trong tiếng hô vang như từng con sóng nối tiếp nhau này, đội nhân mã của quan quân bắt đầu chuyển hướng điều chỉnh đội ngũ, vị Thiên tổng dẫn đội đó thống lĩnh quân bản bộ của mình tăng nhanh bước chân, từ ở chỗ ngay giữa cánh quân biến thành dẫn đầu cánh quân.
Vào lúc này, toàn bộ đội kỵ binh bất ngờ trở nên tán loạn, nhìn thấy tình cảnh này, đại trận của lưu dân lại càng ra tiếng hoan hô cuồng nhiệt, theo họ thấy, kỵ binh của quan quân đã loạn rồi, đã tháo chạy.
- Con bà nó, đợi lát sẽ cho các ngươi phải khóc. Tổng binh của bản đội quan quân là Dương Quốc Đống chửi một câu, sắc mặt ông ta rất khó coi, vốn tưởng rằng kỵ binh xuất trận, sẽ ngay lập tức bẻ gãy nghiền nát, ai ngờ lại phải đổi hướng điều chỉnh lại.
Ngay giữa trận địa hai quân giằng co, kỵ binh quan quân đã khôi phục lại hàng ngũ như thường. Loại tụ tập tản ra như thường của đội nhân mã này cho dù lưu dân không hiểu chiến pháp gì nhưng cũng cảm thấy được áp lực, tiếng hoan hô từ mạnh thành yếu, dần biến mất không tiếng động, tiếng hô cuồng nhiệt thì ngày càng to lên.
Kỵ binh chạy chậm chuyển hướng, toàn bộ cánh quân giống như một con rắn dài, uốn lượn thành vòng tròn ngay tại chỗ, sau đó lại trườn về, bắt đầu phi nước đại. Đại đội kỵ binh vẫn rất chỉnh tề, giữ khoảng cách hơn trăm bước với đại đội lưu dân, cũng không tới gần, không tấn công chỉ vây quanh đại đội lưu dân bắt đầu khép vòng tròn lớn, từ trước đến sau, lưu dân xếp hàng bất động không có làm ra cử chỉ gì, chỉ lớn tiếng hô khẩu hiệu "cam lòng được chết thành tiên" vang vọng đất trời.
Cứ vòng quanh như vậy, kỵ binh quan quân và đại đội lưu dân ngày càng gần nhau, khi từ hàng đằng trước đại trận của lưu dân vòng sang cánh trái, cánh quân kỵ binh và trận tuyến của lưu dân song song với nhau, cách nhau hơn ba mươi bước, trúc thương mặc dù dài nhưng còn lâu mới đủ cho trận tuyến của kỵ binh, tuy vậy khoảng cách này đã là trong tầm bắn của cung tiễn rồi.
Cho đến lúc này, bổn trận của lưu dân mới nhìn rõ đội nhân mã kỵ binh của quan quân rốt cuộc đã có biến hóa dạng gì, ở hàng gần nhất với trận tuyến của lưu dân đều là hai chân điều khiển ngựa, hai tay đang giương cung lắp tên.
Khoảng cách ba mươi mấy bước, đôi bên đều nhìn thấy rõ vẻ mặt của nhau, lưu dân nhìn thấy đám kỵ binh quan quân nhe rằng cười độc ác, kỵ binh cũng nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng của lưu dân.
Nhưng cho dù tới bước này, lưu dân xếp hàng đầu tiên đối mặt với cung tên chỉ đang gào thét hô quát, chứ không có chạy đi tán loạn.
Mũi tên phá không vang lên tiếng rít, vạch ra một đường cong rơi vãi xuống trong đội ngũ lưu dân, không cần ngắm trúng, chỉ cần giương cung bắn tên, tất nhiên sẽ trúng đích.
Áo thủng rách nát không ngăn được đầu tên bằng sắt, da thịt bị đâm thủng, có người bị trúng yếu hại lập tức gục xuống bỏ mạng, người nào không chết được thì đau đớn kêu la. Nhưng một người ngã xuống, người phía sau sẽ bước lên bù vào chỗ, người bị thương cứng đầu cắn răng đứng đó, hoặc nghiêng ngả lảo đảo lùi về phía sau.
Kỵ binh cưỡi ngựa không ngừng vãi mưa tên, hàng ngũ của lưu dân liên tục có người ngã xuống, kêu rên thảm thiết, nhưng tiếng hô "cam lòng được chết thành tiên" và "tiên quốc chốn nhân gian" càng thêm vang dội, mỗi lưu dân hô vang khẩu hiệu này đều cố gắng đứng vững tại chỗ bất động, giống như không biểu hiện hết được thành tâm và ngoan đạo của mình.
Trong lúc đó, hàng ngũ lưu dân có người hét lớn, có người chạy nhanh qua khoảng trống giữa các hàng ngang. Bất ngờ, lưu dân đứng ở hàng đầu tiên có người nâng ngang trúc thương lao ra, cứ như thế xông về phía đội nhân mã của kỵ binh quan quân.
Kỵ binh quan quân đối diện với mặt bên hàng ngũ của lưu dân, kỵ binh phải di chuyển theo đại đội, chỉ đành xoay người nghênh chiến trên ngựa, vốn dĩ không có ưu thế kỵ binh trên cao đánh với bộ tốt, trái lại cử chỉ không thay đổi, nhưng trên tay họ có cung tiễn.
Người lao ra từ trong đội ngũ của lưu dân đã trở thành đích ngắm của cung thủ trên ngựa, trên thân một người thường bị bắn trúng bốn năm mũi tên, kêu thảm gục xuống mặt đất.
Nhưng cũng có người xông lên trước, đầu nhọn của thương trúc nếu không hơ qua lửa thì lực sát thương không đủ, hơn nữa không bền thường sau khi đâm giết một hai lần, đầu nhọn của thương trúc sẽ nát bét, không còn giết người được nữa.
Nhưng ở trên chiến trường lúc này, thương trúc trên tay đám lưu dân thường chưa từng dùng qua, mấy trăm kỵ binh cũng không phải ai nấy đều mặc áo giáp, trên lưng ngựa càng không có gì che đậy, có kỵ binh bị thương trúc xuyên thẳng từ sườn ngực vào, có ngựa bị đâm trúng.
Bị thương trúc đâm xuyên, người lập tức tắt thở, ngã nhào xuống khỏi lưng ngựa, cũng có người treo trên bàn đạp ngựa bị lôi đi. Thế đó còn đỡ, cảnh tưởng ngựa bị đâm trúng còn thê thảm hơn, ngựa đau đớn sẽ nhảy loạn lên, ném kỵ binh trên lưng ngựa lộn nhào xuống, không phải là lôi chết ngay tức thì thì cũng bị đồng bọn giẫm đạp nát nhừ.
Đương nhiên, lưu dân đâm trúng ngựa cũng không có kết cuộc tốt, kịp buông tay còn đỡ, nếu không kịp buông tay, né tránh cũng không kịp, con ngựa bị thương lúc sắp chết giãy dụa mạnh sẽ truyền đi qua thân cây trúc, quật vào trên người, lập tức gân cốt gãy lìa, cũng chẳng sống nổi.
Tính mạng của mười mấy lưu dân đổi lấy tính mạng của một kỵ binh, cuộc trao đổi như thế nhìn thì như là quan quân giải quyết, nhưng tính mạng của lưu dân không đáng tiền, kỵ binh quan quân lại là loại đáng tiền nhất.
Tiếng trúc tiêu vô cùng sắc nhọn vang lên không dứt, hàng ngũ của lưu dân bắt đầu trở ngược thương trúc trong tay lên phía trước chồng chồng lớp lớp, cả đại đội lưu dân trông giống như con nhím, ai nấy đều xông ra trước, đâm về phía đội nhân mã quan quân đang vọt ngang qua trận tuyến.
Cho dù ở thời khắc này, không có lưu dân cầm thương trúc xông ra, nhưng từng chồng thương trúc để nằm ngang đó khiến quan quân kỵ binh đứng phía ngoài cùng vẫn kinh sợ, có người vội vàng đánh ngựa trốn tránh, khiến cánh quân trở nên hỗn loạn. Nhìn thấy cảnh này, trong đội ngũ lưu dân vang lên tiếng cười, âm thanh của những tiếng hô vang khẩu hiệu đó càng thêm cuồng nhiệt.
Bước chân của kỵ binh quan quân tăng lên, không muốn trì hoãn ở đây quá lâu, Thiên tổng dẫn đội bắt đầu chuyển hướng sớm hơn, lạp tức thoát khỏi va chạm.
Trong thời điểm toàn đội chuyển hướng, tiếng thanh la gấp rút vang lên, lần này là do bổn đội quan quân gõ vang, đội nhân mã sắp rút lui rồi.
Đội ngũ lưu dân dựng thẳng thương trúc lên lần nữa, cầm như thế dù sao cũng giảm bớt sức hơn, bọn họ nhìn thấy đội nhân mã kỵ binh lui đi, ngay cả tiếng hô khẩu hiệu cũng dừng lại một chút, lập tức có tiếng hoan hô bùng nổ như biển gầm, hàng ngũ của họ bất động, nhưng lại bức lui được quan quân kỵ binh hung mãnh như thế.
Thi thể nhân mã ngổn ngang giữa hai quân, những kỵ binh quan quân đó vô cùng dễ thấy, từ trong đội ngũ lưu dân đã có người chạy ra, nhặt binh khí trên xác đám kỵ binh về, thậm chí ngay cả giáp trụ cũng cởi hết ra, điều này làm cho tiếng hoan hô và cười vang càng thêm lớn.
Dưới đại kỳ của chủ tướng bổn trận quan quân, sắc mặt của Tổng binh Sơn Đông là Dương Quốc Đống vô cùng u ám, ông ta không quở trách Thiên tổng thân binh dẫn đội, chỉ mắng xa xả.- Cái lũ hủ lậu đó không hiểu đánh trận thế nào, chỉ biết thúc giục mất mạng, làm chúng ta cả đại pháo cũng không kịp mang, nếu mang theo đại pháo, đám hèn mạt này sao dám càn rỡ như vậy chứ.
- Chủ tướng, chúng ta rút lui về Tế Ninh, đợi đại pháo từ Đăng Châu vận chuyển tới thì chúng ta lại tới dẹp tan lũ lưu tặc này. Một gã Thiên tổng buồn bực nói. Bây giờ võ tướng dẫn đội của các doanh đều đang ở đây, vẻ mặt ai đấy đều khó coi, vốn tưởng là đại đội lưu dân ô hợp, không ngờ lại rất có lề lối. Bây giờ ngay cả kỵ binh cũng bị tổn thất, nếu thật sự khai chiến, binh tốt các nơi chắc chắn sẽ có tổn thất, vốn là lĩnh tiền khống, nếu chẳng may chết nhiều quá, liên lụy tới chức quan của mình thì đúng là được ít hơn mất.